Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-khong-phai-dai-minh-tinh-a.jpg

Ta Không Phải Đại Minh Tinh A

Tháng 1 24, 2025
Chương 643. Đại kết cục Chương 642. Thanh tử không phải Hoa Hạ, Thanh tử là thế giới!
9616f75eeb9c0594b230f1d2a68852de

Akame Ga Kill Chi Thiên Tài Hệ Thống

Tháng 1 14, 2025
Chương 56. Hết Chương 55. Nữ thần xứng Nam Thần
ma-ton-lao-ba-that-dang-so-ta-mang-theo-nu-nhi-tron-di.jpg

Ma Tôn Lão Bà Thật Đáng Sợ, Ta Mang Theo Nữ Nhi Trốn Đi

Tháng 1 18, 2025
Chương 78. Kết thúc cũng là bắt đầu Chương 77. Nhẹ nhõm đánh giết
quat-khoi-chu-thien.jpg

Quật Khởi Chư Thiên

Tháng 1 21, 2025
Chương 20. Bước vào cấp chín thiên đạo đứng đầu Chương 19. Chân linh thuế biến bản nguyên vũ trụ
pham-nhan-tu-tien-vo-tan-at-chu-bai.jpg

Phàm Nhân Tu Tiên: Vô Tận Át Chủ Bài

Tháng 2 3, 2026
Chương 860: Diệp Tử Dương đột kích Chương 859: Rời đi Vân Hà Lĩnh
hau-phu-con-thu-sinh-hoat.jpg

Hầu Phủ Con Thứ Sinh Hoạt

Tháng 1 31, 2026
Chương 274: Cái gì hầu môn công tử, còn không phải lòng tham không đáy Chương 273: Lại có dạng này phụ thân
cao-vo-chuyen-doi-tac-dung-phu-cua-hack-ke-thu-ta-tan-vo

Cao Võ: Chuyển Dời Tác Dụng Phụ Của Hack, Kẻ Thù Ta Tan Vỡ

Tháng mười một 12, 2025
Chương 762: Tàn sát cửu thành, nhân tộc chiếm lĩnh Kinh Võ địa quật Chương 761: Thương Giản Thành chủ: Ta vất vất vả vả cả đời tu vi sao hết rồi?
hanh-trinh-vo-han-cua-deadpool.jpg

Hành Trình Vô Hạn Của Deadpool

Tháng 1 23, 2025
Chương 347. (Hạ) Ta là Wade Wilson (đại kết cục) Chương 346. Ta muốn cùng nhỏ Death kết hôn!
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 145: Đỗ Quý
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 145: Đỗ Quý

Hồng Khanh chưởng quản Viên Hoa Lâu, hắn cũng thuận thế, biến nơi này trở thành nơi ẩn thân mới của hắn. Cho dù bọn họ có suy nghĩ nát óc, cũng sẽ không nghĩ tới. Kẻ mà bọn họ cho truy lùng khắp nơi lại đang ở dưới ngay mí mắt của bọn họ. Cái này, hắn cũng thật biết chơi.

Chỉ là thân phận Lã Trọng, hắn không thể dùng tiếp được nữa. Hắn cần có một thân phận mới, vừa hay gia chủ của Đỗ Thế gia rất thích hợp với hắn. Vậy thì hắn vui lòng tiếp nhận thân phận này của đối phương vậy.

– Đỗ gia chủ, lần trước đón tiếp không chu đáo. Lần này để Hồng Khanh tạ tội với ngài vậy!- Hồng Khanh cho mời Đỗ Quý đến, bày ra một mâm đồ ăn thức uống thịnh soạn. Lại thêm đích thân cô ta hầu hạ, đối phương sao mà nỡ từ chối.

– Biết sợ rồi à? Cô không phải thanh cao lắm sao? Giờ, sao lại chịu cúi mình trước ta rồi?- Đỗ Quý vẫn còn hằn học chuyện trước đó, bây giờ thấy cô ta cúi đầu trước mình, liền nghênh mặt ra đó mà bắt bẻ cô ta.

– Nào dám, tiểu nữ biết bản thân mình sai rồi. Nên hôm nay, đặc biệt tạ tội với ngài đây!- Hồng Khanh dâng lên một ly rượu, lấy đây mà bồi tội với đối phương.- Ngài uống li rượu này rồi, chính là tha thứ cho Hồng Khanh. Mời ngài!

– Nghe nói, giờ cô là tú bà của Viên Hoa Lâu rồi, chuyện này là thật à?- Đỗ Quý không gấp mà nhận lấy ly rượu đó, để cô ta cứ dâng mãi thôi.

– Đều là nhờ Đỗ gia chủ đây yêu mến, Hồng Khanh mới được xem trọng. Hồng Khanh còn phải cảm tạ ngài một tiếng nữa!- Hồng Khanh lời lẽ ngọt ngào, nhẹ cười với đối phương.

– Cô nói vậy nghe còn được! (Xem ta một chút làm sao mà giày vò cô đây, tiện nhân!)- Đỗ Quý vừa nói vừa đưa tay sờ xuống dưới mông của cô ta, nhịn không được mà bóp mạnh lấy một cái.

– Đỗ gia chủ, ngài đừng như thế mà. Ly rượu này, ngài có uống hay không? Ngài không uống, chính là không tha lỗi cho Hồng Khanh rồi!- Hồng Khanh nhăn mặt nhưng vẫn cố mà chịu đựng, ra sức mà nũng nịu với đối phương.

– Ta uống, ta uống là được chứ gì?- Đỗ Quý cười đến tận mang đến, người đẹp chúc rượu thế này, ai mà nỡ từ chối.

– Nào, ngài lại uống thêm đi!- Hồng Khanh lại giở tiếp trò cũ, liên tục mà mời rượu đối phương.

– Hồng Khanh, tiểu yêu tinh cô đó, chi bằng theo ta đi. Cũng không cần phải ở nơi này chịu khổ nữa!- Đỗ Quý liền muốn nhân cơ hội này mà làm xằng với cô ta, động tay động chân không ngừng. Chỗ nào sờ được, đều muốn sờ. Chỗ sờ không được, cũng muốn sờ. Không chỉ sờ mà còn ngửi nữa.- Hehe, người cô, thơm thật đấy!

– Ừm, đừng mà!- Hồng Khanh gượng cười mà ra sức chống cự, không để đối phương được lợi.

– Vui quá nhở? Cho ta tham gia với nào!- Hắn từ sau bức màn tranh mà bước ra. Chỉ là thấy hắn, đối phương liền lộ ra sắc mặt không vui.

– Là ngươi, tên nhà ngươi lần đó trốn được. Giờ lại dám cả gan xuất hiện trước mặt ta, tưởng ta không dám giết ngươi chắc?- Đỗ Quý đứng bật dậy, còn muốn động tay với hắn nhưng nào ngờ, bản thân lại không dùng lực được nữa.- Chuyện gì thế này, Lực của ta, sao lại tiêu tán mất rồi?

– Giết ta? Rượu đó, uống ngon chứ? Đừng nói ngươi là cấp Hoàng, cho dù có là cấp Tôn trong một thời gian ngắn dùng sức cũng không được đâu. Muốn giết ta? Giữa hai chúng ta, là ai giết ai còn chưa biết được đâu!- Hắn nâng ly rượu lên, xoay ly rượu trong tay, rồi hất thẳng mạnh vào mặt đối phương.

Hắn sớm đã hạ độc trong rượu, vì đề phòng thực lực của đối phương ở Hoàng cấp. Hắn liền dùng cực độc, không màu không mùi không vị, cho dù có đỉnh cấp Hoàng cũng phải bó tay chịu trói. Trừ khi đối phương thực lực ở cấp Tôn, mới ngăn được độc này xâm nhập. Nhưng theo những gì mà hắn điều tra, chuyện đó hoàn toàn là không thể nào.

– Người của ta ở bên ngoài, ta chỉ cần hét lên một tiếng thôi. Ngươi chết chắc!- Đỗ Quý vẫn chưa từ bỏ, hâm he lấy hắn. Thân là gia chủ của Thế gia, sao có thể chịu yếu thế trước hắn được.

– Ngươi hét lên được không mới là một chuyện ấy chứ?- Hắn thờ ơ mà ngồi đối diện với Đỗ Quý, nhìn đối phương một cách đầy tự tin.

Lời hắn vừa dứt, Hồng Khanh từ trong người lấy ra một con dao. Chớp nhoáng mà cắt đứt thanh quản của đối phương rồi, khiến cho Đỗ Quý muốn kêu lên cũng kêu không được: ‘Cô…’

Gã ta cũng theo đó mà ngã sõng soài ra khỏi ghế, Hồng Khanh liền đè đối phương xuống, đâm mạnh thêm vài nhát dao nữa. Nhát nào nhát nấy, đều dùng hết lực. Ánh mắt của cô ta mỗi lúc cũng một lạnh dần, chỉ toàn là sự ưu ám.

– Thế nào, giết được kẻ thù của mình có phải là rất dễ chịu không?- Hắn đứng một bên mà lặng nhìn xem, mặt không cảm xúc. Đúng là phụ nữ càng xinh đẹp thì càng đáng sợ mà.

– Chủ nhân, là Hồng Khanh thất lễ rồi. Mong ngài thứ tội!- Hồng Khanh đứng dậy, thu lại dáng vẻ điên cuồng ban nãy. Máu vẫn còn đọng trên mặt nhưng mặt cô ta thì lại lạnh như tiền.

– Được rồi, hả dạ rồi thì đứng qua một bên đi. Ta còn phải làm chuyện của ta nữa!- Hắn phẩy tay một cái, xác của Đỗ Quý liền biến mất, hắn thì biến thành dáng vẻ của đối phương.

– Hazz, lại là một tên mập. Thật uổng với sự đẹp trai của ta mà. Đành chịu thôi chứ biết sao giờ!- Hắn thở dài một hơi, tự mình mà cảm thán.- Nhưng mà tu vi Hoàng cấp này, thật là một thứ đại bổ. Ta thiếu chút là không tự chủ mà thăng lên một cấp nhỏ rồi!

– Chủ nhân, vậy tiếp theo đây, chúng ta phải làm gì?- Hồng Khanh cúi người, che giấu đi đôi tay đang run rẩy kia.

– Làm gì sao? Ta muốn cô quản lí nơi này cho thật tốt. Sau đó, giúp ta tìm một người!- Hắn chậm rãi mà nói, giọng cũng lạnh lẽo dần.

– Tìm người, tìm ai?- Hồng Khanh ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn hắn.- Hồng Khanh sẽ không phụ lòng ngài tin tưởng.

Hắn bước chân ra khỏi phòng của Hồng Khanh với dáng vẻ của Đỗ Quý. Bên ngoài là hai hộ vệ của đối phương đang đứng đợi. Thấy hắn, bọn họ lập tức mà cúi chào, chẳng dám mà bất kính. Cũng chẳng cảm nhận được nửa điểm gì bất thường.

– Gia chủ, gia chủ!

– Ừm, chúng ta về thôi!- Hắn thông qua Niệm, cảm ứng lấy bọn họ. Không ngờ đến, chỉ là người hầu của đối phương thôi. Thực lực lại mạnh mẽ đến vậy, đều là cấp Vương Đỉnh cấp. Nội tình của Thế gia, vẫn là không thể xem thường.

Lại nói đến, Đỗ Thế gia mặc dù là Thế gia nhưng là Thế gia yếu nhất trong Tám Thế gia ở Nội Thành. Nội tình cũng không sâu bằng các Thế gia khác nhưng lại là Thế gia có tiền tài nhất. Dựa vào một thân bản lĩnh của Đỗ Quý, 1/3 kinh tế ở Nội Thành này, đều do đối phương làm chủ.

– Cái gì? Gia chủ trở về, ngươi nói không sai đấy chứ? Con lợn béo đó, không phải thường sẽ qua đêm bên ngoài sao? Sao bây giờ lại về rồi?- Vợ năm của Đỗ Quý, Vân Chi, là một đàn bà ngoài ba mươi nhưng hương sắc vẫn chưa phai mờ. Ngồi tại trên giường, màn che quá nửa, mặc chỉ mỗi áo yếm trên người.

– Thưa mợ năm, chuyện này là thật. Gia chủ đã vào cửa rồi ạ!- Người hầu thân cận của Vân Chi, Tiết. Đứng nép một bên, khụy người mà bẩm báo.

– Được rồi, ta lập tức đi nghênh đón gia chủ ngay đây!- Vân Chi vội vàng từ trên giường mà bước xuống, thay lấy quần áo. Bên cạnh, còn là một nam nhân khác.

– Gia chủ trở về, không phải đấy chứ?- Đỗ quản gia, tuổi tầm tứ tuần, quản gia của Đỗ Thế gia, đồng thời cũng là nhân tình của Vân Chi. Đang cùng cô ta làm chuyện không đứng đắn với nhau, hay tin Đỗ Quý về. Liền ngồi bật dậy, cả người đều đổ đầy mồ hôi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-quoc-trieu-hoan-vo-song.jpg
Tam Quốc Triệu Hoán Vô Song
Tháng 1 24, 2025
tam-quoc-bat-dau-max-thuoc-tinh-phong-lang-cu-tu
Tam Quốc: Bắt Đầu Max Thuộc Tính, Phong Lang Cư Tư
Tháng mười một 21, 2025
cao-vo-te-bao-cua-ta-co-the-vo-han-tien-hoa
Cao Võ: Tế Bào Của Ta Có Thể Vô Hạn Tiến Hóa
Tháng 10 26, 2025
phi-thang-theo-thien-dia-hon-don-quyet-bat-dau
Phi Thăng, Theo Thiên Địa Hỗn Độn Quyết Bắt Đầu
Tháng 2 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP