Chương 146: Đỗ Thế gia
Theo như kí ức mà hắn có được, Đỗ Quý có đến tận mười mấy bà vợ, lớn nhỏ có đủ, càng không thể đếm đến nhân tình của lão ta. Từ trung niên cho đến thiếu nữ, độ tuổi, thể loại nào cũng đều có. Mà phần lớn trong bọn họ, đều là lão ta cưỡng ép mà có.
– Gia chủ! Gia chủ! Gia chủ!- Dẫn đầu, là một người phụ nữ khá đứng tuổi. Nhưng vẻ ngoài lại không vì thế mà kém sắc, còn là tương đối mặn mà. Thiền Nhu, vợ cả của Đỗ Quý. Tóc búi cao, tay cầm một chuỗi hạt tràng, người mặc áo dài xám. Khí chất tỏa ra, thanh cao mà thoát tục.
– Ừm!- Hắn lướt mắt nhìn qua tất cả bọn họ một lượt, rồi mới bước vào trong.- Hôm nay, là tới ai hầu hạ ta vậy?
– Gia chủ, đêm đã khuya rồi, để ta phục vụ ngài nghỉ ngơi!- Người vợ thứ bảy của Đỗ Quý, Tú Quỳnh, đứng trong đám đông mà bước ra. Tuổi chỉ mới 27 nhưng nước da, lại mịn màng đến lạ.
– Được!- Hắn nhìn đối phương một cái, rồi gật đầu.
– Hả?- Tú Quỳnh sửng người, bầu không khí tức thì rơi vào im lặng.
(Không phải, tên mập này thường ngày không phải đều thích các cô nương trẻ đẹp sao? Mấy năm nay, nào đâu có dòm ngó tới ta. Ta cũng chỉ mời lơ thôi, sao lại đồng ý rồi?) Tú Quỳnh nhìn hắn bằng ánh mắt đầy hoài nghi, không dám tin đây là thật.
– Còn đứng đó làm gì nữa, đi thôi! Ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi!- Hắn lướt qua, đi trước một bước.
– Thế thì em bảy, phục vụ tốt cho gia chủ vậy. Đêm đã khuya rồi, những người khác cũng nghỉ ngơi đi!- Thiền Nhu liền sắp xếp để đối phương, bồi hắn lấy đêm nay.
– Chị cả, em… Thôi được! Gia chủ, chúng ta về phòng thôi!- Tú Quỳnh vốn còn muốn tìm cách khước từ, giờ thì hay rồi. Đối phương ra lệnh, cô ta không thể không nghe theo. Đúng là tự mình đeo gông mà.
Hắn ôm lấy eo đối phương, tay thì đặt dưới mông. Hai người bọn họ, cứ thế mà đi về phòng. Mấy người kia thấy vậy, ai cũng đều thở phào một hơi cả. Cái hoạ này, bọn họ tránh được rồi. Chỉ tội cho Tú Quỳnh là người chịu thiệt mà thôi.
– Gia chủ, để thiếp hầu hạ ngài đêm nay vậy!- Tú Quỳnh cởi ngoài áo ra, lộ ra làn da trắng mịn, còn muốn đến gần hắn liền bị hắn từ chối.
– Hôm nay ta mệt rồi, ngủ thôi!- Hắn nằm lên giường, cứ thế mà đánh một giấc ngon lành.
– Vậy được!- Tú Quỳnh hơi ngơ ngàng nhưng cũng chỉ biết nghe theo.
Nhưng cô ta còn chưa lên giường thì tiếng ngáy như sấm rền của hắn đã vang lên, khiến cho cô ta nhăn hết cả mặt. Cứ như thế cho đến nửa đêm, Tú Quỳnh hai mắt mở to, quầng thâm hiện rõ. Nằm bên cạnh hắn, chẳng thể nào mà chợp mắt được cả.
– Con heo mập này, ngáy gì mà ngáy dữ vậy. Không để cho ai ngủ sao?- Tú Quỳnh chỉ hận không bóp mũi hắn lại, để hắn nghẹt chết thôi.
– Hmm…- Hắn khẽ lên tiếng, cô ta liền sợ hãi rút mình vào một góc.
(Không nghe thấy, là không nghe thấy! Ta không có nói gì cả, gia chủ ngài đừng có dọa ta mà!) Tú Quỳnh tự mình lẩm bẩm, sợ hãi thấy rõ.
Sáng hôm sau, mọi người đều đã ngồi vào bàn ăn sáng. Tú Quỳnh mới cùng với hắn bước ra, hắn tinh thần sảng khoái bao nhiêu thì cô ta hai mắt thâm quầng bấy nhiêu. Vật vờ mà thiếu sức sống. Người không biết còn tưởng, đêm qua kịch liệt đến dường nào.
– Xem em bảy kìa, được gia chủ sủng ái, thật là ngưỡng mộ mà!- Vân Chi liền nhân cơ hội này, buông lời mà châm chọc.
– Chị năm không cần phải ngưỡng mộ, ta biết, chị cô đơn đã lâu. Không được gia chủ sủng ái, ghen tị cũng là chuyện thường thôi!- Tú Quỳnh cũng không chịu kém, mỉa mai ngược lại đối phương.
– Được rồi, đừng ồn ào nữa. Còn ra cái thể thống gì!- Hắn chịu không nổi mà lên tiếng, bọn họ mới chịu im lặng.
Giữa lúc này, có một đôi nam nữ đi đến, tuổi tầm 20. Nam tên Đỗ Sinh, là con trai trưởng. Nữ tên Đỗ Hạnh là con gái thứ, bọn họ là con của vợ hai, mà người vợ này lại mất sớm. Cũng vì thế, trước đây bọn họ đều bị Đỗ Quý xem nhẹ. Nhưng dựa vào thiên phú, 20 tuổi đạt đến cấp Linh Đỉnh cấp, đến nay đã được xem trọng. Được phép ngồi cùng bàn.
– Cha! Cha!- Hai người bọn họ đi đến trước hắn, cúi chào đầy cung kính.
– Ừm, ngồi đi! Chúng ta bắt đầu dùng bữa!- Hắn gật đầu cho có lệ, rồi mang máng mà nhớ ra bọn họ là ai. (Chậc chậc chậc, Đỗ Thế gia này, sao mà nhiều người thế không biết nữa? Làm ta nhớ không hết đây này!)
Đỗ Quý không có gì là tài giỏi cả, chỉ có đông con cái là giỏi. Có đến tận mười mấy đứa con, trong đó nổi bật nhất cũng chỉ có vài người. Có thể xuất hiện trước mặt hắn lại càng ít. Đến chính bản thân lão ta có đôi lúc còn không nhớ mình có mấy đứa con thì nói gì đến một kẻ giả danh như hắn.
– Cha, người đây rồi. Con thích một món trang sức, rất tinh xảo, cha cho tiền con mua đi!- Lại không biết từ đâu, một thiếu nữ xông vào. Còn chưa để hắn phản ứng lại, đã ôm chầm lấy hắn.
Đỗ Quyên, đứa con gái mà Đỗ Quý yêu thích nhất. Tuổi 18, dáng người thước tha yêu kiều, tóc buộc hai chùm, nhí nha nhí nhảnh. Mặc dù tuổi đã gần đôi mươi nhưng tính tình vẫn còn rất trẻ con. Là được chiều chuộng lâu ngày nên sinh ra tính tình này.
– Được được được, con thích gì thì cứ mua. Ta tiếc tiền với con sao? (Tiền của ai chứ có phải của ta quái đâu mà tiếc?)- Hắn cười hiền từ, không quên mà liếc mắt nhìn đối phương một cái. Còn nhìn ở đâu thì lại không biết.
– Cảm ơn cha, con biết cha thương con nhất mà!- Đỗ Quyên ôm chặt lấy hắn, mặt áp mặt, chẳng có chút ý tứ gì cả.
– Xem con kìa, còn ra cái thể thống gì nữa. Còn không mau ngồi vào vị trí của mình. Làm như vậy, con gái lớn rồi, người ta lại cười cho!- Thiền Nhu thấy vậy, liền lên tiếng mà nhắc nhở.
– Mẹ lớn, con biết rồi. Người đừng có hở tí là trách mắng con mà!- Đỗ Quyên đứng dậy, bày ra vẻ mặt nũng nịu, làm nũng với đối phương.
– Cha…- Đỗ Sinh đột nhiên lên tiếng, e dè mà nhìn đến hắn.
– Gì?- Thái độ hắn quay ngoắc 180 độ, chẳng chút kiên nhẫn mà nhìn đến đối phương. Ai mà chẳng biết, Đỗ Quý đối với con gái càng khoan dung thì đối với con trai lại càng hà khắc. Hà khắc đến độ, ai cũng đều sợ hãi lão ta cả.
– Dạ, không có gì!- Đỗ Sinh thấy thế, cúi mặt mà không dám nói gì thêm nữa.
– Cha, anh con là muốn mua một số dược liệu. Muốn xin người một ít tiền, có được không?- Đỗ Hạnh chỉ đành thay đối phương mà lên tiếng, còn không thì đối phương chẳng chịu nói gì mất.
– Nó sao? Hừ, được rồi!- Hắn miễn cưỡng mà đồng ý, rồi lạnh giọng nói.- Chút nữa muốn mua gì thì nói với quản gia đi!
– Cảm ơn cha!- Đỗ Sinh vui mừng, không quên mà nhìn đến Đỗ Hạnh.
Ăn sáng xong, việc đầu tiên mà hắn làm, đó chính là đi đến bảo khổ của Đỗ Thế gia. Thân là Thế gia giàu có nhất, bảo vật mà Đỗ Thế gia có được chắc hẳn cũng không tầm thường. Hắn không nhân cơ hội này vơ vét một phen thì thật có lỗi với bản thân mà.
– Chậc chậc chậc, dược liệu, binh khí, công pháp,… Bất cứ một gì cũng đều không thiếu. Xem ra, là ta quá coi thường Đỗ thế gia này rồi!- Hắn bước quanh mà dạo một vòng, nhịn không được mà tấm tắc khen.- Trúng mánh ời!
Phải nói, bảo khố của Đỗ Thế gia, thứ gì cũng đều có cả. Càng đừng nói là những vật mà Đỗ Quý sưu tầm, kì trân dị bảo. Mỗi một món, e là người khác tích góp cả đời cũng khó mà có được. Đến cùng, lại để hắn chiếm được cái lợi to này.