Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-bat-dau-bi-khe-uoc-thanh-nu-de-ban-sinh-thu.jpg

Ta Bắt Đầu Bị Khế Ước, Thành Nữ Đế Bạn Sinh Thú

Tháng 1 23, 2025
Chương 155. Cuối cùng chi chiến, hết thảy đều kết thúc Chương 154. Tu La rung chuyển, đạp vào chinh phạt
lao-ba-cua-ta-nu-de-dai-nhan

Lão Bà Của Ta Nữ Đế Đại Nhân

Tháng 10 21, 2025
Chương 448: Phong vân con đường phía trước( kết quả) Chương 447: Hồng trần xa nhau.
dau-la-tu-that-bao-luu-ly-chuyen-chuc-thanh-tan-nguyet-chi-tuc

Đấu La: Từ Thất Bảo Lưu Ly Chuyển Chức Thành Tàn Nguyệt Chi Túc

Tháng mười một 8, 2025
Chương 324: Tìm đường chết Tiểu Vũ Đường Tam lại trở về từ cõi chết? (2) Chương 324: Tìm đường chết Tiểu Vũ Đường Tam lại trở về từ cõi chết? (1)
ngau-nhien-trung-phat-khan-gia-may-man.jpg

Ngẫu Nhiên Trừng Phạt Khán Giả May Mắn

Tháng 1 20, 2025
Chương 273. Hồi! Chương 272. Ăn cá
dung-nong-voi-cho-phep-ta-truoc-tien-mo-mot-van-tro-choi.jpg

Đừng Nóng Vội, Cho Phép Ta Trước Tiên Mở Một Ván Trò Chơi

Tháng 1 22, 2025
Chương 616. Siêu thoát Chương 615. Bị tập kích
one-piece-than-toc-thoi-dai-tu-danh-cuop-nami-bat-dau.jpg

One Piece: Thần Tốc Thời Đại Từ Đánh Cướp Nami Bắt Đầu!

Tháng 2 12, 2025
Chương 370. Chư thiên vạn giới Chương 369. Trận chiến cuối cùng, thắng!
lay-ket-qua-lam-nguyen-nhan-3-nam-xuat-the-mot-duong-vo-dich

Lấy Kết Quả Làm Nguyên Nhân 3 Năm, Xuất Thế Một Đường Vô Địch

Tháng 10 12, 2025
Chương 116: Vô địch Chư Thiên Vạn Giới, thành tiên siêu thoát Chương 115: Quyết đấu giáo chủ cấp cường giả, một mình đánh lui tất cả địch!
ngu-yeu-thoi-dai-bat-dau-tu-sang-tao-yeu-vat-ho-hap-phap.jpg

Ngự Yêu Thời Đại, Bắt Đầu Tự Sáng Tạo Yêu Vật Hô Hấp Pháp!

Tháng 1 20, 2025
Chương 92. Hoàng cấp Chương 91. Đại thần thông, Yêu Thần cấp vô địch!
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 144: Chưởng quản Viên Hoa Lâu
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 144: Chưởng quản Viên Hoa Lâu

Bên này, trong một căn phòng xa hoa. Ngồi tại bàn là một thiếu niên, một chân thì đạp ghế, tay cầm quạt mà để trên đầu gối, phẩy qua phẩy lại. Đỗ Càn, người như tên, cực kì càn quấy. Ỷ bản thân là thiếu gia của Đỗ Thế gia, thường đến Viên Hoa Lâu làm loạn.

Bên cạnh đó là một cô gái đang quỳ, toàn thân run lẩy bẩy. Nước mắt rơi lã chã, hai tay thì cầm một khúc xương to, giơ cao qua đầu. Chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết cô gái đó trông khá là đáng thương mà thôi.

– Để khách quý phải chờ lâu rồi, Hồng Khanh xin mạo muội làm phiền?- Hồng Khanh bước vào, áo bay phấp phới. Trông cô ta chẳng khác gì tiên nữ giáng trần cả. Xinh đẹp rạng ngời, đối phương nhìn mà không rời.

– Là Hồng Khanh hoa khôi đó sao? Cô đến bồi rượu ta đấy à? Vinh hạnh quá rồi đấy!- Đỗ Càn thấy người đến là cô ta, hai mắt liền phát sáng.

– Nghe nói là Đỗ Càn thiếu gia đây không vui, không biết đã xảy ra chuyện gì? Ngài có thể nói cho Hồng Khanh biết được không?- Hồng Khanh bước đến, ngọt giọng mà hỏi lấy. Không quên mà liếc nhìn cô gái đang quỳ kia một cái.

– Là cô ta, cô ta không chiều ta. Bổn thiếu gia đến đây tiêu tiền, chỉ là một chút yêu cầu nhỏ thôi. Cô ta lại không đáp ứng được, cô nói xem. Ta phạt cô ta như thế, có được không?- Đỗ Càn đưa tay chỉ về phía cô gái kia, hằn học mà nói.

– Ngài bảo ta bắt chước tiếng mèo kêu, ta cũng vui lòng bắt chước cho ngài. Thậm chí ngài bảo ta sủa tiếng chó, ta cũng sủa. Ngài bắt ta gặm xương, ta cũng gặm. Nhưng ngài lại bảo ta nuốt nó xuống, ta thật nuốt nó không được. Ngài tha cho ta đi!- Cô gái đó vội mà giãi bày, khuôn mặt đáng thương phải biết. Khúc xương trên tay cô ta, là một khúc xương đùi của lợn. To còn hơn cẳng tay người, đối phương lại bắt cô ta nuốt. Cô ta tất nhiên là không thể rồi.

– Bổn thiếu gia chính là thích như vậy đấy. Sao nào, kĩ nữ như cô còn dám trả treo với ta? Có phải là chê mạng mình quá dài rồi không?- Đỗ Càn hống hách mà không xem ai ra gì, nhấc ly rượu mà hất thẳng vào người đối phương.- Vả lại, ai cho phép cô nói chuyện thế? Nâng nó cho cẩn thận vào, rớt là ta lấy mạng của cô đấy!

– Dám làm cho Đỗ thiếu gia tức giận, thật đáng phạt!- Hồng Khanh giơ cao bàn tay, ‘chát’ một tiếng, mặt cô gái đó bị tát sưng đỏ hết cả lên. Nhưng cũng chỉ có làm như vậy, mới làm dịu đi cơn giận trong lòng đối phương.- Xin Đỗ thiếu gia bớt giận, em nó còn nhỏ dại. Có gì không chu đáo xin ngài bỏ qua. Còn không mau lui xuống!

– Ừm, cô ta đi rồi. Vậy, cô đến tiếp ta đi!- Đỗ Càn ánh mắt sớm đã dán chặt lên người Hồng Khanh, liền muốn nhân cơ hội này mà bắt cô ta phải ‘phục vụ’ mình.

– Hồng Khanh, cung kính không bằng tuân mệnh!- Hồng Khanh ngồi xuống, nhiệt tình mời rượu đối phương.- Nào, để Hồng Khanh dùng rượu thay cô ta bồi tội với ngài nào!

Hồng Khanh không ngừng mà mời rượu, đối phương muốn từ chối cũng từ chối không được. Cô ta không chỉ muốn chuốc say mà còn muốn chuốc gục đối phương. Đây cũng là cách mà cô ta giữ mình trước bao kẻ háo sắc. Cô nương chốn thanh lâu này, ai mà chẳng có chút chiêu trò.

– Way, ta cảm thấy, cô hình như là muốn chuốc say ta thì phải? Định làm gì đây? Định lừa bổn thiếu gia lên giường à?- Đỗ Càn đã ngà ngà say, mặt đỏ bừng lên. Tay chân thì không thành thật, muốn giở trò sàm sỡ với Hồng Khanh nhưng đều bị cô ta nhẹ nhàng mà tránh đi hết.

– Đỗ thiếu gia, ngài nghĩ nhiều rồi. Hồng Khanh nào dám!- Hồng Khanh giả vờ e thẹn nhưng tay thì vẫn không ngừng mà chuốc rượu.- Rượu này, mời ngài uống vậy!

– Ta thấy… Ựa, cô hình là… Có ý đó…- Đỗ Càn cả người nghiêng ngã, thiếu chút là ngã lăn ra đó.

– Thiếu gia, ngài không sao chứ?- Hầu cận của Đỗ Càn thấy thế, vội mà đỡ lấy đối phương.

– Đỗ thiếu gia say rồi, làm phiền ngươi đưa thiếu gia về vậy!- Hồng Khanh đứng dậy, nói rồi thì liền đi khỏi.- Hồng Khanh xin cáo lui!

– Thiếu gia, ngài tỉnh lại đi! Ngài không sao chứ?- Người hầu của Đỗ Càn cứ gọi mãi nhưng đối phương, một chút cũng không phản ứng.

– Chị Hồng Khanh, em…- Cô nương kia vẫn chưa đi, đứng đợi ở trước cửa, là chờ Hồng Khanh bước ra mà nói lời tạ ơn.

– Được rồi, chuyện này không phải lỗi do em. Em trở về nghỉ ngơi đi!- Hồng Khanh xoa nhẹ má bị tát của đối phương, rồi nhẹ giọng mà vỗ về.- Không đau chứ hả?

Sau khi tú bà biến mất đầy bí ẩn, Hồng Khanh cũng thuận thế mà tiếp quản xử lí mọi chuyện của Viên Hoa Lâu. Nhưng đây, cô ta còn thiếu cái danh. Danh không chính ngôn không thuận thì làm việc gì cũng khó. Chỉ khi danh chính ngôn thuận rồi, cô ta mới có thể hoàn toàn mà nắm giữ nơi này trong lòng bàn tay. Cái danh này thì phải xem ở Cao Thế gia rồi.

Đợi đến khi, Hồng Khanh quản lý Viên Hoa Lâu đâu vào đấy rồi. Thì cô ta mới đem chuyện này mà bẩm báo với Cao Thế gia. Mà sở dĩ cô ta làm như thế, chính là để cho bọn họ nhìn thấy. Không có tú bà thì Hồng Khanh cô ta vẫn có thể quản lý Viên Hoa Lâu như thường. Là ứng cử viên tiềm năng có thể thay thế đối phương.

– Cô là Hồng Khanh đó à? Là hoa khôi của Viên Hoa Lâu? Cũng khá quá nhở? Thảo nào lại khiến nhiều kẻ si mê đến vậy!- Cao Thái Thành nhìn cô ta từ trên xuống dưới một lượt, nhan sắc này, nói là nghiêng nước nghiêng thành thì cũng không ngoa.

– Gia chủ, ngài quá khen rồi. Hôm nay Hồng Khanh đến, chính là có việc muốn thưa. Tú bà không biết vì sao lại biến mất, Viên Hoa Lâu vô chủ. Không có người chủ trì, thật là có chút phiền phức. Thuộc hạ bạo gan, cũng chỉ có thể xử lí một số việc nhỏ. Đến cùng vẫn là cần một người làm chủ. Mong ngài suy xét!- Hồng Khanh cúi đầu, nhẹ giọng mà bẩm báo.

– Vậy thì cho một người lên thay đi, loại chuyện nhỏ nhặt này cũng phải bẩm báo với ta sao?- Cao Thái Thành còn đang phát sầu vì chuyện báo thù cho con trai lão ta, nào đâu có tâm tư mà quản đến chuyện này.

– Vậy… Người đó là ai? Không có ngài chỉ định, thuộc hạ không dám tự mình chủ trương!- Hồng Khanh vẫn giữ nguyên tư thế, đối phương không cho phép, cô ta nào dám làm gì.

– Cô nói Viên Hoa Lâu giờ do cô quản lí, vậy được. Ta giờ giao chức vị tú bà đó cho cô đấy, quản lí cho thật tốt vào!- Cao Thái Thành chẳng cần mà suy nghĩ nhiều, đã trực tiếp giao Viên Hoa Lâu cho cô ta rồi.- Còn tú bà đó nữa, sao lại biến mất ngay lúc này? Bà ta nếu như có trở lại, cô phải thay ta phải trừng phạt thật nghiêm!

– Hồng Khanh phục mệnh, quyết không để ngài thất vọng!- Hồng Khanh khụy nhẹ một bên gối, thay lời cảm tạ.

– Ừm, lui đi!- Cao Thái Thành vẫy tay, cô ta mới dám lui ra.

– Người đâu, cho người điều tra cho ta. Tú bà vì sao lại vô cớ biến mất? Cao Thế gia của ta, không phải là nơi, kẻ nào cũng có thể động tay được!- Sau khi cô ta đi khỏi, Cao Thái Thành phất tay một cái, liền có người xuất hiện. Qua loa là thế nhưng đó cũng chỉ diễn cho cô ta xem mà thôi. Cao Thế gia sao có thể trở thành món đồ chơi trong tay kẻ khác được.

– Thuộc hạ, tuân mệnh!- Bóng đen lướt qua, người còn mới đó mà giờ đã không thấy đâu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-quoc-ta-bai-thanh-toi-cuong-manh-tuong
Tam Quốc: Ta Bại Thành Tối Cường Mãnh Tướng
Tháng mười một 11, 2025
hoang-de-bu-nhin-ngan-van-tich-phan-dap-binh-di-gioi.jpg
Hoàng Đế Bù Nhìn: Ngàn Vạn Tích Phân Đạp Bình Dị Giới
Tháng 1 11, 2026
nhan-vat-phan-dien-cuong-nguoc-sang-van-dai-nam-chu-dap-bay-bach-nhan-lang.jpg
Nhân Vật Phản Diện Cuồng Ngược Sảng Văn Đại Nam Chủ? Đạp Bay Bạch Nhãn Lang
Tháng 2 5, 2026
hoang-toc.jpg
Hoàng Tộc
Tháng 4 29, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP