Chương 140: Trần gia, diệt
Chỉ là, Kiều Chi chỉ mãi đứng đó, lại không có động tĩnh gì. Cô ta đã có lại một chút ý thức, không nhiều nhưng đủ để kháng lại mệnh lệnh của hắn. Giết mẹ rồi lại đến giết cha, loại chuyện tày đình không có tính người này. Là ai thì cũng sẽ phản kháng.
– Không ra tay được à? Vẫn là để ta vậy!- Thấy cô ta không còn nghe lệnh mình nữa, cưỡng ép không thành, hắn chỉ đành tự mình ra tay.
Nhanh như cắt, hắn đã đến trước mặt Trần lão gia. Vung chân mà đá một cước, Trần lão gia liền lùi người tránh qua một bên. Nhưng Tiểu Quỷ lại không cho phép đối phương tránh đòn, một cước mà đá lão ta về chỗ cũ. Một cước đó của hắn liền đá thẳng vào ngực đối phương.
– Đáng chết!- Trần lão gia bị ép đến đường cùng, chỉ đành bạo phát thực lực. Gia tăng sức mạnh, đạt đến cấp Vương Đỉnh cấp trong nháy mắt, mặc dù điều này làm tổn hại đến căn cơ. Nhưng lão ta đã không còn lựa chọn, đến cùng chỉ có thể liều một phen.- Ta liều với các ngươi!
– Chỉ có chút thực lực này cũng muốn lật trời với ta? Hừ, Huyết Hành Quyết, Huyết kiếm!- Hắn ngưng tụ ở tay ra một thanh huyết kiếm, dài hơn một thước ba, tràn ngập là hơi thở chết chóc.
Nhưng hắn lại không lao tới đánh mà là đặt kiếm lên cổ Kiều Chi. Lấy cô ta ra mà uy hiếp đối phương. Hắn không tin, lão ta còn có thể làm được gì. Phụ từ tử hiếu, vậy thì hôm nay hắn thật muốn xem. Cha con bọn họ từ hiếu đến mức độ nào.
– Còn không bó tay chịu trói, ta lấy mạng con gái ông giờ!- Hắn khứa nhẹ vào cổ của Kiều Chi, máu tươi chảy ra, Trần lão gia liền phát hoảng.
– Ngừng ta lại, NGƯƠI DÁM!- Trần lão gia hét lớn, ngăn không cho hắn làm hại đến con gái lão.
– Ha, lão già, không nghe đại nhân nhà ta nói à? Buông tay chịu trói mau!- Tiểu Quỷ cũng phụ hoạ thêm vào, bắt ép đối phương phải nghe theo.
– Ngươi, khốn kiếp!- Trần lão gia bất lực, không đành để hắn tổn thương con gái của lão. Chỉ đành thu lại khí thế ban nãy, đến cùng chỉ có thể chịu cảnh khuất phục.
Tiểu Quỷ một cước, đã đá cho Trần lão gia quỳ xuống rồi. Hắn thì một kiếm lướt qua, nhanh như chớp, máu tươi đã bắn ra ba thước. Nhuộm đỏ đến dưới chân của Kiều Chi, cô ta cũng từ trong cơn mê mà tỉnh lại. Nhưng chờ đón cô ta, lại là một nhà bị diệt. Cùng với đó, cận kề là cái chết của bản thân.
– Cha, mẹ… Mọi người… Chuyện gì… Đã xảy ra vậy…- Kiều Chi nhìn vào bọn họ, rồi lại nhìn vào đôi bàn tay dính đầy máu tươi của mình. Sực nhớ ra mọi chuyện, đôi bàn tay bất giác mà run rẩy.- Không… Ta… Sao lại giết mẹ ta rồi…
– Ồ, cô tỉnh lại rồi đó à? Cũng vừa hay! Thấy không, bọn họ đều là do cô giết đấy. Cảm giác thế nào? Vui không?- Hắn thấy cô ta đã tỉnh, liền thu lại Huyết kiếm. Còn là không ngừng nói lời kích thích lấy cô ta. Chuyện này vừa hay đúng ý hắn, để hắn thực hiện bước cuối cùng trong kế hoạch.
– Không… Chuyện này không phải là sự thật… Trọng lang trung, chúng ta không thù không oán… Ngươi tại sao lại hãm hại Trần gia của ta thê thảm đến mức này…- Kiều Chi ánh mắt đầy lửa giận mà nhìn đến hắn, uổng công cô ta còn nghĩ hắn là một người tốt. Giờ đây mới rõ bộ mặt thật sự của hắn, khiến cô ta không khỏi thất vọng, còn là đau lòng đến tột độ.
– Vì sao ư? Là vì thể chất đặc biệt của cô ấy, Thể Thuần Âm, còn là cực phẩm. Cô nói xem, ta không hại Trần gia cô thì hại ai đây?- Hắn thì lại không để tâm đến ánh mắt đó, từng bước mà tiếp cận lấy cô ta.
– Ngươi… Ngươi… Trọng lang trung, ta từng nghĩ ngươi là một tốt… Xem ra là ta quá ngây thơ rồi!- Kiều Chi cả người run bần bật, dồn lực mà đánh một chưởng về phía hắn.- Ác tặc, ta liều mạng với ngươi!
– Mê trai thì chết, trách ai bây giờ?- Nhưng một chưởng đó, lại bị hắn nhẹ nhàng chụp được, còn là đẩy ngã cô ta qua một bên.- Chút thủ đoạn đó của cô mà muốn đối phó ta, nằm mơ à?
– Ta phải giết ngươi!- Kiều Chi nghiến răng mà mắng hắn, hoàn toàn thức tỉnh Thể Thuần Âm, cực âm cực tà. Hắc khí quanh thân, tà khí xung thiên. Nếu như không phải bị hắn dùng Huyết Vụ che đi, sợ là trong bán kính mười dặm đều vì nó mà chấn kinh mất.
– Được rồi, tới đây thôi! Tim này của cô, ta nhận vậy!- Còn chưa để cô ta làm gì, một tay của hắn đã xuyên thủng ngực trái của Kiều Chi rồi, tim của cô ta liền nằm gọn trên tay nắm. Đập từng nhịp đập rồi lạnh dần. Cô ta đã thức tỉnh, hắn cần gì mà phải dây dưa với cô ta thêm lâu.
– Đáng… Đáng hận…- Kiều Chi phun thẳng một ngụm máu tươi lên mặt hắn, mắt mở trừng trừng, không cam tâm mà ngã xuống.- Lã Trọng, ta có làm ma cũng sẽ không tha cho ngươi!
– Không tha cho ta, cô làm gì được ta mà đòi không tha cho ta? Hừ!- Hắn lạnh lùng nhìn đến, mười phần mà cao ngạo.
Trái tim của Kiều Chi sớm đã biến thành màu đen, máu tươi nhỏ giọt xuống đất khói bốc mà nghi ngút. Tà khí mà nó tỏa ra, vô cùng tinh thuần. Hắn nhịn không được mà hít lấy một hơi, tinh thần tức thì sảng khoái. Hắn khẽ cười hài lòng.
Trần gia trong một đêm, diệt. Hắn cũng thành công mà tấn cấp Huyết Hành Quyết lên tầng bốn. Niệm lại tăng thêm một bậc nữa, thực lực đạt đến Vu Vương Cao cấp. Cứ tiếp tục cái đà này, sớm thôi. Hắn sẽ có lực lượng báo thù người hắn cần báo thù.
– Sao lại cảm thấy lòng bất an thế này? Lẽ nào là có chuyện gì xảy ra sao?- Trần Thắng mắt trái nhấp nháy liên tục, như có dự cảm chẳng lành. Y liền lấy la bàn ra, bối lấy một quẻ.- Là Trần gia xảy ra chuyện sao?
Đến khi Trần Thắng đến nơi, Trần gia đã là một đống hoang tàn. Xác chết nằm la liệt khắp nơi, một người sống cũng không còn. Lần theo vết máu, đi đến hậu viện, nơi ở của Kiều Chi. Nổi bất an trong lòng đối phương càng là mãnh liệt hơn bao giờ hết.
– Kiều Chi, em ở đâu? Lên tiếng đi! – Trần Thắng lớn tiếng mà hét lấy nhưng ngoài tiếng vọng của y ra thì chẳng có lấy một lời hồi âm.
Trần Thắng đột nhiên sửng người lại, ánh mắt nhìn về phía trước. Miệng lắp bắp mà nói không nên lời. Mắt thấy là Kiều Chi nằm đó, không một chút động tĩnh. Không biết vì sao, bầu không khí lúc này lại yên lặng đến đáng sợ.
– Chuyện… Chuyện gì thế này? Kiều Chi… Kiều Chi, em đừng có mà xảy ra chuyện gì! Trả lời anh đi!- Trần Thắng vội ôm lấy đối phương nhưng cô ta giờ đây, sớm đã là một cổ thi thể lạnh lẽo. Cho dù có kêu có gào như nào, cũng chẳng mải mai mà phản ứng.
Từ lâu, Trần Thắng đã đem lòng thầm thương với Kiều Chi. Giữa hai người bọn họ lại có hôn ước, sớm muộn gì cũng sẽ là vợ chồng. Trần Thắng vốn còn muốn đợi cho sức khỏe của Kiều Chi hoàn toàn bình phục, sẽ đưa lễ mà cầu thân. Nào đâu có ngờ, bi kịch lại xảy ra như thế này.
– Chuyện này… Là ai? Là ai! Cút ra đây cho ta?- Trần Thắng gào lên, tiếng hét như xé nát tâm can. Lòng đau thắt lại, còn gì đau đớn bằng.
– Ồn ào thế, không thấy người ta đang nghỉ ngơi à?- Hắn lại từ trong nội phòng mà bước ra, Tiểu Quỷ bên cạnh, sở dĩ hắn chưa rời đi, chính là đang chờ đối phương đến, một mẻ tóm gọn.
– Là ngươi…- Thấy là hắn, Trần Thắng ánh mắt tràn đầy lửa hận. Đã tìm cách đuổi hắn đi rồi, không ngờ đến hắn vẫn còn quay lại. Không chỉ thế, mọi chuyện ở đây sợ là đều do hắn làm ra.