Chương 141: Giết Trần Thắng
Giữa đường có hắn chen ngang, khó khăn lắm mới đuổi được hắn đi. Còn tưởng là sẽ từ từ bồi dưỡng tình cảm, sớm ngày cưới lấy Kiều Chi. Nào có ngờ, trong một đêm, mọi chuyện lại diễn ra như thế này. Thế giới của Trần Thắng như sụp đổ tới nơi vậy.
– Ngươi… Ta nhớ ra rồi, ngày đó ở Ngoại Thành. Ta từng giết qua một kẻ rất giống ngươi, ngươi không lẽ nào là anh em của kẻ đó?- Trần Thắng như phát điên, cay nghiệt mà nhìn đến hắn. Ánh mắt ấy chứa đầy thù hận.- Ngươi đến đây, chính là để báo thù? Hừ, muốn báo thù tìm ta là được rồi, tại sao lại gây họa cho người khác?
– Nhận ra rồi sao? Nhưng có phải là quá trễ rồi không?- Hắn hất mặt, nhẹ cười khiêu khích.- Trả thù ngươi? Ai nói thế? Ngươi xứng sao?
– Ngươi… Định!- Trần Thắng căm phẫn nhìn đến hắn, rồi lấy ra la bàn. Muốn đem hắn mà rút gân lột da, trút ra mối hận trong lòng.
– Năng lực này của ngươi không tệ đó nhưng đáng tiếc muốn bắt được ta thì còn lâu. Sớm đã không ưa ngươi rồi, giết ngươi cho bỏ ghét vậy!- Hắn hiện giờ, có Tà Linh Ma Nhãn phụ trợ một trận cỏn con này của đối phương sao có thể giam cầm được hắn.
Chớp mắt, hắn đã đến trước mặt đối phương, vung chân đá ra một cước. Đem Trần Thắng mà đá lui về sau, một cước này còn đem la bàn của đối phương đá rơi ra. So về thực lực, Trần Thắng sao có thể là đối thủ của hắn được.
– Ngươi… Sát!- Trần Thắng không có la bàn, cắn đầu ngón tay, dùng máu làm trận, không chết không thôi với hắn.
Nhưng còn chưa kịp ra chiêu, hắn đã thả ra Huyết Vụ, lại kết hợp với Tà Linh Ma Nhãn, thi triển ra ảo cảnh, khiến Trần Thắng rơi vào ảo giác. Ở nơi đó, là bóng dáng Kiều Chi đang chờ đợi. Đối phương nhất thời ngây người ra, không dám tin vào mắt mình.
– Kiều Chi, em không sao? Em còn sống?- Trần Thắng thấy Kiều Chi đứng trước mặt mình, vẫn bình an, còn là cười tươi với bản thân, y vui mừng khôn xiết. Muốn đưa tay với lấy nhưng với mãi lại không tới.
– Ngu ạ, cô ta sớm đã chết rồi. Ngươi cũng đi gặp cô ta luôn đi vậy!- Hắn một tay mà đánh xuyên ngực, đem đối phương trực tiếp mà giết chết. Kẻ cản đường hắn, hắn sao để đối phương sống được.
– Ư ư ự… Kiều Chi, em không sao…- Trần Thắng gục ngã xuống đất, hướng về cổ thi thể lạnh lẽo của Kiều Chi, đến chết vẫn đắm chìm trong ảo cảnh đó.
– Nhìn mặt ngươi là không có cảm tình rồi, chết rồi mà vẫn còn xấu đến vậy. Thật là bẩn mắt ta mà!- Hắn vung tay một cái, đầu của đối phương liền nổ tung, máu văng be bét. Hắn mới biểu thị hài lòng.- Giờ thì không còn xấu nữa rồi. Tiểu Quỷ, chuyện ở đây hết rồi, chúng ta đi thôi!
Trần gia bị diệt, chuyện này nhanh chóng đã truyền đi khắp nơi. Khiến cho Nội Thành rơi vào hoang mang, liên tiếp xảy ra chuyện như này. Đó là chuyện trước nay chưa từng có. Càng không nói đến những chuyện lớn như thế này.
Tuần Ti phủ cũng vì những chuyện này mà phải nhận lấy áp lực chưa từng có, người biến mất, người của Thế gia bị giết, lại đến Trần gia bị diệt. Mỗi một chuyện, đều khiến bọn họ đau đầu không thôi.
– Cái gì, Trần gia bị diệt môn, có lộn không vậy? Thật là không yên ổn được mà!- Trưởng Tuần Ti cả mặt trắng bệch, còn tiếp tục như này, chức vụ của lão ta e là khó mà giữ được mất.
– Một chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong, Tuần Ti phủ các ngươi có phải là quá vô dụng rồi không?- Bất ngờ, lại truyền đến một giọng nói mỉa mai.
– Là ai? Lại dám nhục mạ Tuần Ti phủ bọn ta. Muốn chết có phải không hả?- Trưởng Tuần Ti quát lớn, bọn họ tuy là vô dụng thật. Nhưng đâu thể trắng trợn mà nhục mạ như thế được.
– Đại nhân… Ngài sao lại đến đây rồi?- Chỉ là đối phương từ cửa mà bước vào, sắc mặt của trưởng Tuần Ti lại thay đổi. Trước đó hùng hổ bao nhiêu thì bây giờ lại hèn mọn đến bấy nhiêu.
Còn về phần hắn, giữ lời hứa trước đó. Hắn sẽ không ngừng mà ra tay với người của Tát Phi Thế gia. Để Tát Phi Mã cảm nhận nổi đau mất đi người thân. Cảm giác đó, nó tuyệt vọng ra làm sao. Từng người từng người thân nhất của đối phương, hắn sẽ không bỏ xót bất kì một ai.
– Không biết vì sao, dạo gần đây anh Mã lại không cho ta ra ngoài. Bức bối chết ta rồi, chán chết đi được!- Khi không lại bị giam lỏng, Tát Phi Dương liền tìm cách mà lén chốn ra ngoài. Hai chân đá hai hàng, hóng hách mà dạo phố, người người đều vì thế mà tránh xa.- Nhưng muốn giam lỏng ta, ha, đó là chuyện không thể nào!
– Âyda, ngươi mắt mù rồi à? Lại dám đâm trúng ta!- Trong vô tình, Tát Phi Dương còn đang đắc ý thì va phải một người nào đó, liền lớn tiếng mà quát mắng lấy đối phương.- Có tin ta giết ngươi không hả?
– Là Tát Phi Dương thiếu gia, là người đâm vào ta mà. Ta… Ta phản ứng không kịp nên… Nên…- Nhìn đến, hóa ra là bà lão trước kia hắn gặp lúc vừa đặt chân vào Nội Thành. Bị đối phương đụng trúng, bà lão run rẩy mà nói không nên lời.
– Ta mặc kệ là ai đâm ai, bà đụng phải ta thì xem như bà xui xẻo!- Tát Phi Dương đùng đùng lửa giận, hung tàn mà muốn ra tay với đối phương.- Vừa hay đang buồn bực trong lòng, lấy bà ra trút giận cũng hay vậy!
– Tội nghiệp bà lão đó, khi khổng khi không lại đụng phải cái tên thiếu gia nhà họ Tát Phi đó. Thảm rồi đây!- Người qua đường thấy thế nhưng chẳng ai là dám lên tiếng cả, bởi vì bọn họ sợ. Sợ Tát Phi Dương trả thù bọn họ.
– Tát Phi Dương thiếu gia, chúng ta gặp lại nhau rồi!- Đột nhiên, trong đám đông truyền đến là một giọng nói quen thuộc.- Ta tới, là để lấy mạng ngươi đây!
– Ngươi là…- Bóng người lướt qua, Tát Phi Dương còn đang bỡ ngỡ thì giữa ngực đã bị người ta cấm một lưỡi dao lúc nào không hay rồi. Máu tươi chảy ra như suối, muốn cầm cũng cầm không được.
– Xia, ngươi dùng xe ngựa đâm ta một cái. Hôm nay ta dùng dao đâm ngươi một cái, ân oán của chúng ta. Xem như đến đây thôi, ta rộng lượng đến thế còn gì!- Hắn cao ngạo mà nhìn xuống đối phương, chớp mắt đó đã biến mất không thấy đâu.
– Giết… Giết người rồi!- Tát Phi Dương đổ gục xuống, người dân thấy thế ai nấy cũng đều hoảng loạn hét toáng. Bọn họ còn là không hiểu chuyện gì xảy ra.
Còn hung thủ là hắn thì sớm đã hòa vào dòng người, biến mất không thấy đâu rồi. Từng người từng người của Tát Phi Thế gia, hắn nhất định sẽ giết sạch không còn một ai. Và đây cũng chỉ mới là khởi đầu mà thôi.
– Thiếu gia, không hay rồi! Tát Phi Dương thiếu gia, bị người ta sát hại giữa phố rồi!- Tấn Trọng một mặt biến sắc, vội mà đem tin này báo lên.- Vả lại, Trần Thắng… Cũng bị người ta sát hại rồi, chết tại Trần gia!
– Khốn kiếp, cái tên đó… Đừng để ta bắt được hắn!- Tát Phi Mã nghiến giọng, đường đường là Tát Phi Thế gia lại bị hắn chơi đùa trong lòng bàn tay thế này, là ai thì cũng khó mà chịu cho được. Xem ra, phải vất vả đi một chuyến rồi.
– Thiếu gia, người là muốn đi đâu?- Thấy cái dáng vẻ gấp gáp đó của đối phương, xưa nay hiếm thấy, Tấn Trọng nhịn không được mà hỏi lấy.
– Đến Cao Thế gia một chuyến!- Tát Phi Mã hết cách, cũng chỉ có thể hạ mình tìm đến Cao Thư Trang. Muốn bắt được hắn, không thể không hợp tác với đối phương.