Chương 139: Hoạ diệt môn
Hắn rời khỏi Trần gia còn chưa được bao lâu, thì Kiều Chi đã xảy ra bất thường rồi. Toàn thân phát sốt, nóng như lửa đốt. Không chỉ thế, còn phát điên nữa, tấn công lấy người xung quanh. Trần gia cũng vì chuyện này mà xào xáo, còn hắn thì lại ở một nơi khác mà tỏa ra như không có chuyện gì.
– Đại nhân, chúng ta còn chưa ra tay sao?- Tiểu Quỷ cùng với hắn đứng trên một mái nhà, cách Trần gia không xa, đủ để thấy mọi chuyện xảy ra. Nhưng hắn lại chỉ mãi đứng nhìn, chẳng chịu ra tay gì cả.
– Từ từ, gấp gì cơ chứ? Thể Thuần Âm của cô ta khác với người khác, muốn nó đạt đến cực âm cực tà. Chỉ đành… Huyết tế cả Trần gia của cô ta vậy!- Hắn nhếch khóe môi lên nụ cười, trông cực kì gian ác. Không chỉ ác mà còn nham hiểm nữa.
Hắn búng tay một cái, như có ma lực nào đó. Trần lão gia khó lắm mới khống chế được Kiều Chi thì bất ngờ cô ta lại thoát khỏi khống chế của lão ta. Thực lực còn là tăng mạnh, khiến cho Trần lão gia phải dốc sức một lần nữa.
– Con gái… Con làm sao vậy?- Trần lão gia nhăn mặt, còn là bị cô ta đánh một chưởng mà lùi về sau.- Thực lực này, sao lại mạnh lên rồi?
– Gừ gào gwừ!- Kiều Chi gầm gừ không thành tiếng, nhâm nhe tấn công lấy Trần lão gia.
– Con gái, con đừng trách cha. Người đâu, còn không mau giúp ta một tay!- Lời Trần lão gia vừa dứt, liền có một đám người xông ra. Thực lực không kém, còn là có vài tên cấp Vương. Liên thủ mà chấn áp lấy Kiều Chi.
– Mạnh quá, bày trận!- Nhưng thực lực của Kiều Chi lại hơn hẳn bọn họ, bọn họ cũng chỉ đành bày trận mà đối phó. Bốn người tám hướng, không ngừng mà tấn công lấy cô ta.
– Ông nó, đừng làm con gái chúng ta đau!- Trần phu nhân đứng một bên mà lo lắng, thương xót không thôi.
Tốn không biết bao nhiêu là công sức, Trần lão gia mới xem như là một lần nữa khống chế lấy Kiều Chi, ngăn không cho cô ta làm loạn nữa. Nhưng nguy nan này chưa qua, tai họa khác đã tìm đến rồi.
– *Bốp bốp bốp* ‘Lòng cha ấm áp như vầng thái dương, nghĩa mẹ bao la như biển Thái Bình’. Thật khiến người ta cảm động mà!- Hắn từ trên không mà bước xuống, tay vỗ bôm bốp nhưng lời lẽ lại đầy khiêu khích.
– Lã Trọng, là ngươi? Không phải ta đuổi ngươi đi rồi sao, ngươi quay lại làm gì? Không lẽ, chuyện này là do ngươi làm ra?- Thấy là hắn, Trần lão gia như phần nào hiểu ra mọi chuyện.
– Đoán đúng rồi đấy nhưng đáng tiếc, không có phần thưởng cho ông đâu!- Hắn hất vai, cười cợt một cách đểu cáng.
– Khốn kiếp, ngươi dám gây sự với Trần gia ta. Ngươi đợi đó đi, rất nhanh thôi sẽ có người đến giải quyết ngươi!- Trần lão gia biết thủ phạm mọi chuyện là hắn, hại Trần gia lão ta thê thảm như này, chỉ hận không dùng một chưởng mà đánh chết hắn.
– Ông không nhận ra à? Trần gia huyên náo đến vậy, tại sao lâu vậy rồi lại chẳng có ai đến? Chuyện bất thường như thế mà lại không nhận ra. Tính cảnh giác thấp thế không biết nữa!- Hắn sớm đã động tay động chân với cả Trần gia rồi, động tĩnh bên trong bên ngoài đều không thể nghe không thể thấy thì lấy đâu người đến viện trợ.
– Chuyện này… Không thể nào? Lẽ nào là ngươi động tay vào?- Trần lão gia bất giác mà dựng tóc gáy, tên này lại có thực lực đến vậy, lại mưu tính Trần gia của lão ta, Trần gia e là gặp phải kiếp nạn lớn rồi.
– Đoán đúng nữa rồi đấy nhưng lần này thì có quà đó. Vui không? Tiểu Quỷ, lên!- Hắn tức thì thay đổi sắc mặt, lạnh lùng đến đáng sợ.- Giết lão ta cho ta!
Trần lão gia trải qua trận chiến kia, sức lực đã giảm sút đi rất nhiều. Giờ lại phải đối chiến với Tiểu Quỷ, một cấp Vương. Rất nhanh đã không phải là đối thủ. Chẳng qua mấy chiêu, đã bị đánh cho thụ thương.
Còn hắn cũng nhân cơ hội này, đoạt lấy Kiều Chi từ trong tay đám người kia. Kích hoạt hạt giống trong người cô ta, khiến cô ta trở nên cuồng bạo hơn nữa. Chẳng còn chút lí trí nào cả, chỉ biết nghe lệnh hắn mà hành động.
– Đi đi, giết bọn họ đi, giết bọn họ rồi, cô sẽ không còn phải bị bệnh tật giày vò nữa. Cô cũng sẽ có được tự do mà cô hằng mong muốn!- Hắn thì thầm vào trong tai cô ta, lời thì nhẹ nhàng nhưng lại đầy hiểm ác.
Đây chính là bước cuối cùng để thức tỉnh Thể Thuần Âm, cực âm cực tà của cô ta. Chỉ khi người thân của cô ta bị giết sạch, khiến bi thương trong lòng cô ta đến cực điểm. Thì lúc đó, Thể Thuần Âm của cô ta mới sinh ra dị biến, trở thành cực âm cực tà.
Kiều Chi xông đến, Trần phu nhân vì không để cô ta làm hại đến người hầu. Chỉ đành tự mình ứng chiến nhưng đáng tiếc, thực lực chỉ mới là cấp Linh. Hoàn toàn không phải là đối thủ của cô ta, chẳng qua mấy chiêu đã bị đánh lui.
– Phu nhân, để bọn ta đến giúp người!- Mấy người kia còn muốn xông lên nhưng chưa kịp làm gì, đã bị hắn một đòn trực tiếp miễu sát.- A! Ngươi… Sao có thể…
– Các ngươi là muốn làm gì thế? Phá hỏng chuyện tốt của ta à? Chết cho ta!- Những kẻ muốn ngăn cản, đều bị hắn dùng sát chiêu giết sạch. Hắn không cho phép, bất kì một ai phá hỏng kế hoạch của hắn cả.
– Con ngoan, cô đừng nghe lời tên xấu xa đó. Hắn muốn hại con đó, con mau dừng tay lại đi. Ta là mẹ con đây, con mau tỉnh táo lại đi!- Trần phu nhân thâm tình mà nói, muốn dùng cách này mà đánh thức ý thức của đối phương.
Nhưng bà ta lại không để ý tới, hắn đã ở phía sau Kiều Chi lúc nào không hay. Trần phu nhân còn chưa kịp phản ứng lại, hắn đã mượn tay của cô ta mà đánh ra một đòn xuyên ngực, sát hại bà ta rồi. Muốn dùng tình mẫu tử đánh thức cô ta, thoát khỏi trói buộc của hắn. Hắn sao có thể để chuyện đó xảy ra trước mắt hắn được.
– Con ta, con… Gái ngoan… Của ta…- Trần phu nhân ngã xuống nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm lấy Kiều Chi, nặng nề mà trút ra hơi thở cuối cùng.
– M…e… M…ẹ…- Mắt phải của Kiều Chi chảy ra huyết lệ, cánh tay không ngừng mà run rẩy. Bị hắn ép phải làm điều mình không muốn, chính tay sát hại mẹ mình. Tâm trí của cô ta trực tiếp bị đả kích không nhẹ, miệng lắp bắp muốn nói gì đó nhưng lại không thể nói thành lời.
– Sao lại dừng tay lại rồi, tiếp tục đi chứ?- Hắn thì lại thờ ơ như không có chuyện gì, không dừng lại ở đó mà còn muốn cô ta ra tay với cha mình.- Còn cha cô nữa, không mau mà ra tay đi!
– Kiều Chi, con bình tĩnh lại, đừng nghe lời hắn nói. Hắn là muốn hại Trần gia ta!- Trần lão gia mặc dù đang giao chiến với Tiểu Quỷ nhưng mọi chuyện đều quan sát rõ. Mắt thấy là vợ mình chết thảm trong tay hắn, lòng đau như cắt.
– Dám phân tâm, chịu chết đi!- Tiểu Quỷ một chưởng, liền đem Trần lão gia đánh đến dưới chân của Kiều Chi.
– Trần gia ta làm gì sai với ngươi cơ chứ? Sao lại phải nhận lấy cái hoạ này? Đáng hận!- Trần lão gia không cam tâm mà nhìn đến hắn, bọn họ một nhà yên ổn, cớ sao lại gặp phải kiếp nạn này.
– Các ngươi không sai, là ta sai. Được chứ?- Hắn chấp tay sau lưng, ánh mắt lạnh lùng mà nhìn tới lão ta. Rồi cao giọng mà tiếp tục ra lệnh cho Kiều Chi.- Còn cô nữa, nhìn gì? Giết lão ta đi!