Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tien-de-truyen-thua-ta-dung-luu-luong-download.jpg

Tiên Đế Truyền Thừa, Ta Dùng Lưu Lượng Download!

Tháng 1 25, 2025
Chương 122. Phi thăng mà đi Chương 121. Sát thần Lục Cảnh Thanh, nửa bước Nguyên Hải cảnh!
cao-vo-nghich-chuyen-nhan-sinh-tu-can-quet-te-nan-bat-dau.jpg

Cao Võ: Nghịch Chuyển Nhân Sinh, Từ Càn Quét Tệ Nạn Bắt Đầu

Tháng 1 15, 2026
Chương 232: Linh chi đồn điền, Dương Điên ý nghĩ Chương 231: Dương Điên: Ta nói đùa
truong-sinh-tu-ma-tu-chiet-chi-nhan-bat-dau

Trường Sinh Tu Ma: Từ Chiết Chỉ Nhân Bắt Đầu

Tháng 12 4, 2025
Chương 00 Cảm nghĩ Chương 134:
mang-theo-lien-minh-dai-chieu-he-thong-di-tu-tien

Mang Theo Liên Minh Đại Chiêu Hệ Thống Đi Tu Tiên

Tháng 10 12, 2025
Chương 481: , đại kết cục. Chương 480: , vừa lúc là cái thiên tài.
bd4862af043713e9a97d82a085816fd8

Bắt Đầu Đánh Dấu Thái Dương Chân Hỏa

Tháng 1 15, 2025
Chương 319. Chương cuối: Hết thảy cuối cùng Chương 318. Làm sao có thể!
nu-hiep-xin-dung-tay.jpg

Nữ Hiệp Xin Dừng Tay

Tháng 2 6, 2026
Chương 731: Chuyện cũ (2) Chương 731: Chuyện cũ (1)
my-nu-tai-thuong.jpg

Mỹ Nữ Tại Thượng

Tháng 1 19, 2025
Chương 1868. Thần tiên quyến lữ Chương 1867. Năm cái phụ nữ có thai
long-chau-chi-nguoi-saiya-ban-nang.jpg

Long Chau Chi Người Saiya Bản Năng

Tháng 1 18, 2025
Chương 13. Vòng tai Ato Tư Tháp cùng bối Jeter Chương 12. Vòng tai cùng Hợp Thể
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 138: Chim trong lồng, cá trong chậu
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 138: Chim trong lồng, cá trong chậu

Trần Thắng lời ra tiếng vào, Trần lão gia sau khi suy tính một lượt. Vẫn là quyết định để hắn rời đi. Bệnh của Kiều Chi đã thuyên giảm giữ hắn ở lại cũng không có ích gì. Hắn dù sao cũng là người ngoài, suy cho cùng so với đứa ‘con rể’ này vẫn là không bằng.

– Bệnh của con gái ta đã thuyên giảm. Trọng y sĩ, cũng không cần phiền ngươi phải bận tâm nữa rồi!- Trần lão gia hướng hắn, ẩn ý mà xua đuổi.

– Nói trắng ra là Trần gia các ngươi muốn đuổi ta đi chứ gì? Được thôi, đến lúc đó có chuyện gì. Các ngươi đừng hối hận là được! Chúng ta đi!- Hắn cứ như thế, cùng với Tiểu Quỷ mà tiêu sái sải bước rời khỏi Trần gia. Chuẩn bị cho một màn kế hoạch phía sau.

– Cũng xem như là đi rồi, Trần Thắng, con hài lòng rồi chứ?- Trần lão gia quay sang nhìn Trần Thắng, lạnh giọng mà nói. Thân là chủ của Trần gia lại bị một tiểu bối chỉ chỉ trỏ trỏ, là ai thì cũng chẳng thể vui nổi.

– Chú Trần, Tát Phi Thế gia vừa đưa tin đến. Bảo con trở về một chuyến. Kiều Chi đành nhờ vào chú vậy!- Trần Thắng ý muốn đã thỏa liền lui, chờ ngày sau lại tới. Chính là ngày, y đưa lễ đến để mà rước dâu.

Còn bên này, sau khi hay tin hắn rời đi. Kiều Chi liền tìm đến Trần lão gia mà hỏi rõ sự tình. Chuyện giữa cô ta và hắn còn chưa làm rõ, vậy mà hắn lại đi rồi. Cô ta biết tìm ai mà hỏi cho rõ đây, cơn giận trong lòng làm sao cho thỏa.

– Cha, sao người lại đuổi Trọng lang trung đi rồi?- Kiều Chi giận thì giận thật nhưng không tránh khỏi quan tâm đến hắn.

– Không phải tên đó làm con đau lòng sao, ta đuổi đi thì đã làm sao?- Trần lão gia lúc này đang ngồi tại thư phòng, xử lí sự vụ. Thấy con gái mình đến cũng không bất ngờ là mấy.

– Nhưng…- Kiều Chi ngập ngừng, chẳng biết nói sao cho phải.

– Đừng nói với ta, là con thích tên đó đấy? Hôn ước giữa con và Trần Thắng còn đó, con sao có thể thích người khác được? Con gái, con trở về phòng nghỉ ngơi đi!- Trần lão gia không phải không đoán được tâm ý của con mình, chỉ là tâm ý đó, phải thu lại rồi.

– Cha, nhưng con chỉ xem anh Thắng như anh trai. Làm gì có tình cảm, người sao bắt ép con được?- Kiều Chi lên tiếng giãy bày, nói ra nổi lòng của bản thân.

– Con gái, con phải hiểu. Sinh ra trong quyền quý, chúng ta không có lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình!- Trần lão nghiêm giọng, đành bất khả kháng mà nói.- Trước đó, ta không nói đến. Bây giờ, con cũng nên vì gia tộc mà làm một chút chuyện rồi. Có thể bám vào Tát Phi Thế gia, con biết đối với chúng ta mà nói. Nó quan trọng như thế nào không?

Thân là chim trong lồng, cá trong chậu. Kiều Chi nào có thể quyết định số phận của mình. Nhưng cô ta không hiểu chuyện này, cô ta chỉ biết. Trước đó, cô ta muốn gì bọn họ đều nhất mực cưng chiều. Bây giờ cô ta khỏe lại rồi, những đặc quyền đó cũng biến mất. Cô ta nhất thời khó mà chấp nhận được.

– Cha, con hận người!- Kiều Chi hờn dỗi mà xoay người rời đi, cô ta không hiểu, tại sao lại bắt ép cô ta làm điều mà mình không thích. Nhưng đâu biết rằng, tai họa sắp ập đến Trần gia của bọn họ, những chuyện này đều không đáng để nhắc tới nữa.

– Ông, con nó còn nhỏ, còn chưa hiểu chuyện. Ông tại sao lại nặng lời với nó thế?- Trần phu nhân bước vào, giọng điệu ưu buồn mà trách mắng đối phương.

– Hazz, chuyện này sớm hay muộn gì nó cũng phải biết. Mong là nó, sẽ hiểu cho người cha già này!- Trần lão gia thở dài một hơi, ưu phiền cũng không kém.

Một lần nữa, Kiều Chi tự nhốt mình trong phòng, chẳng muốn gặp ai cả. Trần phu nhân không đành lòng nhìn con mình như thế, chỉ đành cho người hầu đem thức ăn vào cho cô ta. Sức khoẻ của cô ta vừa mới khá lên, không thể vì chuyện này mà bị tổn hại được.

– Tiểu thư, tới giờ dùng bữa rồi! Em biết người không vui nhưng sức khỏe người không tốt, không thể bỏ bữa được!- Hầu nữ thân cận mang thức ăn vào, lại chỉ thấy Kiều Chi nằm gục trên đất.- Không… Không hay! Tiểu thư… Tiểu thư xảy ra chuyện rồi!

– Chuyện gì thế này? Con ta không phải ban nãy vẫn còn rất khỏe sao?- Trần lão gia tức tốc đi đến, còn cho người mời lão lang trung cũ đến.- Còn không biết mời lang trung đến xem khám cho con ta, nhanh!

– Tiểu thư, đây là bệnh cũ tái phát. Trước đó không phải rất tốt sao? Vị y sĩ trị bệnh cho tiểu thư đâu lại khiến cho bệnh cũ tái phát thế này?- Lão lang trung sau khi bắt mạch qua, bất giác mà lại nhíu mày.

– Bệnh cũ tái phát, không lí nào!- Trần lão gia còn là không tin vào chuyện này, mới vừa khỏe mạnh đó. Giờ đã liệt giường thế này, ai mà tin được.- Biết vậy, đã không đuổi hắn đi rồi! Khốn kiếp mà!

– Đêm nay là đêm không trăng, vừa hay rất thích hợp để giết người. Giết vài người chơi chơi vậy!- Hắn ở một nơi khác, ngẩng đầu nhìn trời cao. Đêm sâu tĩnh mịch, trăng cao lại chẳng thấy đâu, thật khiến lòng người thấy hiu quạnh.

Tại Trần gia, bệnh tình của Kiều Chi mỗi lúc một trở nặng. Cơn sốt toả ra toàn thân, nhiệt độ cơ thể của cô ta lên đến tận 40°. Đã thử qua nhiều cách, lại không sao làm cho cơn sốt giảm đi, chỉ khiến nó trở nặng thêm mà thôi.

– Con gái ta, con làm sao vậy?- Trần phu nhân lo lắng mà ngồi túc trực tại bên mép giường, bà ta cũng chỉ có một đứa con gái này. Kiều Chi mà xảy ra chuyện gì, bà ta phải biết sống làm sao đây.

– Tiểu thư khó lắm mới có thể mạnh khỏe trở lại, sao bây giờ lại như này rồi?- Hầu nữ đứng một bên, thương xót khôn nguôi. Tiểu thư của bọn họ tốt biết mấy, sao lại xảy ra chuyện này.

Mà bọn họ đâu biết rằng, tim của Kiều Chi đang dần dần chuyển sang màu đen. Đây cũng là do hắn động tay động chân mà ra. Không chỉ như thế mà mắt của cô ta cũng biến thành một màu đỏ máu. Gân máu nổi lên đầy mặt, cũng là lúc, cô ta trở nên khát máu hơn bao giờ hết.

– Tiểu thư, người làm sao thế?- Kiều Chi bất ngờ ngồi bật dậy, khuôn mặt vô hồn, ánh mắt chết chóc. Người hầu thấy thế không khỏi sợ hãi.

– Con ta… Con làm sao thế này…- Trần phu nhân bị một màn này, dọa cho ngẩn người.

– Giết giết giết!- Đột nhiên, Kiều Chi lao đến, cắn xé lấy bọn họ. Bộ dáng trông cực kỳ đáng sợ, trông khác gì ác quỷ nhập thân cả.

– Aaa!- Truyền đến, là từng tiếng kêu la thảm thiết thất thanh.

Kiều Chi nhắm đến hạ nhân, thẳng tay mà giết chóc. Gặp người là giết, bất kể đó là ai. Khiến cho tình hình bất ngờ mà trở nên hỗn loạn, người chạy tán loạn. Cô ta cũng từ trong phòng mà nhảy ra bên ngoài, cả hậu viện đều vì thế mà nháo nhào hết cả lên.

– Tiểu thư, A! Tiểu thư, đừng mà! Tiểu…- Cô ta tàn sát tứ phương, Trần gia đẫm máu, tiếng thét kinh hoàng bốn phía.

– Chuyện gì thế này, con gái ta sao lại…- Trần phu nhân còn muốn ngăn cản cô ta lại nhưng cô ta chỉ với một đòn, đã đem bà ta đánh bay rồi.

– Kiều Chi, con làm sao thế? Dừng tay lại!- Cũng mai là Trần lão gia đến đúng lúc, kịp thời ra tay ngăn cản. Áp chế cô ta, mới ngăn không cho cô ta làm hại đến người khác.

– Con gái, con bình tĩnh lại! Là cha đây, con làm sao vậy? Nói cho cha nghe đi!- Trần lão gia còn muốn đánh thức ý thức của đối phương nhưng cho dù có nói gì đi chăng nữa, cô ta vẫn không phản ứng lại. Chỉ gầm gừ mà không nói gì.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tong-tien-su-ty-luc-tuyet-ky-thu-do-de-hoa-thien-cot
Tổng Tiên: Sư Tỷ Lục Tuyết Kỳ, Thu Đồ Đệ Hoa Thiên Cốt
Tháng 10 18, 2025
da-tu-da-phuc-tu-mot-ke-thon-phu-den-van-gioi-chi-ton.jpg
Đa Tử Đa Phúc: Từ Một Kẻ Thôn Phu Đến Vạn Giới Chí Tôn
Tháng 2 1, 2026
ghe-so-1-cung-nhau-choi-sap-cai-mat-the-nay.jpg
Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
Tháng 1 10, 2026
dai-duong-de-nhat-nghich-tu.jpg
Đại Đường Đệ Nhất Nghịch Tử
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP