Chương 137: Từ Viên Hoa Lâu mà đi ra
Thấy đối phương hùng hổ trước mặt mình, hắn còn là không xem đối phương ra gì. Mặc dù không biết lão ta là ai nhưng từ hai người theo sau, thực lực lại không tồi. Hắn liền biết, đối phương ắt hẳn là thân phận không tầm thường.
– Ừm… Con lợn béo này, là ai thế? Điếc hết cả tai ta rồi!- Hắn nhìn đối phương một lượt từ trên xuống dưới, ánh mắt ấy tràn ngập sự khinh bỉ.
– Dám mắng ta là lợn, ngươi chán sống rồi sao? Người đâu, còn không mau đem tên này đánh chết cho ta!- Đỗ Quý sao có thể chịu nổi nhục này được, liền cho người dạy dỗ lấy hắn.
– Đỗ gia chủ, đây là phòng của ta, ngài là muốn làm loạn ở đây sao? Nể mặt ta, đừng gây chuyện có được không hả?- Hồng Khanh lên tiếng, ngăn không cho đối phương làm càn.
– Được rồi, không làm loạn thì không làm loạn vậy. Nhưng Hồng Khanh cô phải tiếp đãi ta chu đáo đấy, không thì…- Đỗ Quý nể tình cô ta mới không làm loạn nhưng còn chưa nói dứt câu, hắn đã cắt ngang rồi.
– Không có chuyện gì, ta đi trước đây. Ở đây một hồi, nhịn không được chắc ói quá!- Hắn lướt qua đối phương, trực tiếp đi mất. Thấy tình hình không ổn thì đánh bài chuồn cho lành vậy.
– Công tử đi thong thả!- Hồng Khanh cúi người tiễn hắn, thái độ so với Đỗ Quý, đúng là khác biệt một trời một vực.
– Các ngươi cho người, giết tên đó cho ta! Dám làm ta mất mặt, ta muốn tên đó phải chết!- Đỗ Quý thấy thế, tức đến anh ách. Liền ra hiệu cho hai thuộc hạ phía sau ra tay, giải quyết lấy hắn.
– Rõ, thưa gia chủ! Thuộc hạ đi làm ngay đây!- Hai người đối phương lập tức, liền theo sau hắn.
– Đỗ gia chủ, ngài là muốn làm gì thế? Hồng Khanh thật là không tiện để gặp ngài mà!- Tú bà lúc này mới đuổi tới, thở không ra hơi mà nói.
– Ta muốn làm gì, bà được phép hỏi tới sao? Cút ra ngoài, nơi đây không có chuyện của bà!- Đỗ Quý liền trút giận lên đối phương, lớn tiếng mà mắng mỏ.
– Hồng Khanh, cô phải tự bảo trọng đấy. Lần này, ta không giúp được cho cô rồi!- Tú bà chỉ đành rời đi trước một bước, mọi chuyện để cô ta tự mình mà đối phó lấy.
– Hồng Khanh, bọn họ đều đi rồi. Nghe nói cô không khỏe, không khỏe ở chỗ nào thế. Để ta khám cho cô!- Đợi cho bọn họ đi hết, Đỗ Quý mới nở ra nụ cười dâm dê đê tiện, từng bước mà áp sát lấy cô ta.
– Đỗ gia chủ, ngài đến thật không đúng lúc, ta hiện giờ thật sự không tiện để tiếp ngài. Nếu như ngài muốn, vài ngày sau lại tới. Hồng Khanh nhất định sẽ chu đáo mà đón tiếp!- Hồng Khanh liền tìm cớ mà khước từ ‘ý tốt’ của đối phương. Ý tốt này, chẳng ai là muốn nhận cả.
– Không tiện, cô là không tiện ở đâu? Ta thấy, cô đây là không muốn. Có phải là muốn ta nổi giận không hả?- Đỗ Quý tức thì đã thay đổi thái độ, cọc cằn hơn hẳn.
– Chuyện của nữ nhân, ngài cũng biết đó, một tháng một lần. Thật là khó nói mà, ngài cũng không muốn làm khó một tiểu nữ tử như ta phải không?- Hồng Khanh bày ra vẻ mặt khó xử, dáng vẻ yêu kiều yếu đuối này, ai mà làm khó cho được.
– Thì ra là vậy, thật là làm mất nhã hứng của ta mà. Ngày sau lại tìm tới cô vậy!- Biết là cô ta ‘không tiện’ Đỗ Quý chỉ đành hậm hực mà rời đi.
Bên ngoài Viên Hoa Lâu, đang có hai bóng người đứng đợi. Trần Thắng vì để Kiều Chi thấy rõ bộ mặt của hắn, liền dẫn theo cô ta âm thầm mà theo dõi. Vừa hay bắt gặp cảnh tượng hắn từ Viên Hoa Lâu đi ra, gã liền muốn nhân cơ hội này mà vạch trần hắn.
– Thấy chưa, lời ta nói em còn không nghe?- Trần Thắng nói nhỏ với cô ta, để cô ta thấy được bộ mặt thật của hắn thật không dễ dàng gì.- Xem đi, hắn là từ nơi nào mà bước ra vậy?
– Trọng lang trung, ngươi đến đây là làm gì vậy?- Kiều Chi tất nhiên là không tin rồi, một mạch đi thẳng đến trước mặt hắn. Trực tiếp hỏi rõ, như cô vợ nhỏ bắt gặp chồng mình ngoại tình vậy.
– Ta đến đây nghe nhạc dạo chơi, chuyện này không được sao? (Chuyện này chưa qua chuyện khác đã tới, đúng là xui xẻo mà. Hôm nay, ta bước chân nào ra khỏi cửa thế?)- Hắn điềm đạm như không, đến hoa lâu chơi thôi mà. Chuyện này hắn còn làm qua ít hay sao, bắt gặp tận mặt thì đã làm sao.
– Chỉ nghe nhạc dạo chơi, ngươi là muốn lừa ai vậy? Ai mà chẳng biết, Viên Hoa Lâu là chỗ nào. Ngươi nói, ngươi đến đây chơi là chơi cái gì? Ta thấy, ngươi đến đây là để làm chuyện xấu thì có!- Trần Thắng chê còn chưa đủ loạn, lớn tiếng mà chất vấn lấy hắn.
– Chuyện này thì liên quan gì đến nhà ngươi? Đây là chuyện riêng của ta, ta có làm gì đi đâu đi chăng nữa. Chẳng lẽ, cũng phải báo cáo với ngươi sao?- Hắn lạnh giọng, ngữ khí như thể đang cảnh cáo lấy đối phương vậy. Nhưng bất ngờ lại đổi giọng, nham nhở lạ thường.- Không ngại nói cho ngươi biết, ta tới đây chơi, là phụ nữ đó. Thì sao nào, ngươi làm được gì ta?
Kiều Chi nghe thế, quay lưng mà chạy đi mất. Trần Thắng liền vội mà đuổi theo phía sau, sợ là cô ta làm điều dại dột. Một màn này, hắn lại chẳng để tâm tới là mấy. Thứ hắn quan tâm hơn cả, là có người phía sau đang theo dõi hắn.
– Lại dám theo dõi ta? Chậc, thực lực hơn ta à? Bỏ qua cho ngươi lần này vậy!- Hắn vốn còn muốn giải quyết đối phương nhưng lại cảm nhận được, đối phương thực lực không yếu. Vì để tránh phiền phức không đáng có, tránh được thì tránh đi vậy.
– Người… Đâu…- Hai người đối phương theo chân hắn nhưng khi đuổi đến, đã mất dấu từ lúc nào lại không hay.
Kiều Chi chạy thẳng một mạch về Trần gia, tự nhốt mình trong phòng. Là ai thì cô ta cũng đều không gặp, nhất là Trần Thắng. Người gây nên tất cả chuyện. Trái tim thiếu nữ vốn dĩ yếu ớt, trải qua chuyện này, nay đã vụn vỡ thành nhiều mảnh. Tình cảm thật biết khiến con người ta đau khổ.
– Kiều Chi, em mở cửa ra đi! Đừng tự mình nhốt mình trong phòng thế chứ?- Trần Thắng đứng bên ngoài cửa, không ngừng mà gọi lấy.
– Anh về đi!- Kiều Chi nhất quyết không cho đối phương vào, chẳng muốn mà gặp đối phương.
– Tên đó thì có gì tốt chứ? Không đáng để em đau buồn đâu!- Trần Thắng lựa lời mà khuyên giải nhưng vẫn không quên mà nói xấu hắn.
– ANH VỀ ĐI, em bây giờ không muốn gặp anh!- Kiều Chi lại chẳng hề nghe vào tai, một mực mà đuổi đối phương đi.
Hết cách, Trần Thắng chỉ đành mời Trần phu nhân đến, để đối phương khuyên nhủ lấy đứa con gái này. Nam nữ tình trường, đây chính là bể khổ. Vẫn là nên để người có kinh nghiệm đến thì hơn vậy.
– Nghe Thắng nói, chiều nay con không vui. Con gái, có chuyện gì sao?- Trần phu nhân vì lo lắng cho con gái mình, liền tìm đến mà xem sao.
– Không có chuyện gì, con chỉ không muốn ăn gì mà thôi!- Kiều Chi dùi mình trong chăn, chẳng muốn mà gặp ai cả.
– Con gái ta xảy ra chuyện gì thế, sao lại nhốt mình trong phòng rồi?- Trần lão gia cũng vì chuyện này mà kinh động, liền hướng Trần Thắng hỏi lấy mọi chuyện.
– Đều là tại tên y sĩ kia cả, nếu như không phải tại hắn. Kiều Chi cũng sẽ không ra nông nổi này!- Trần Thắng liền đem tất cả tội lỗi, đổ lên đầu hắn.
– Chú, con nghĩ bệnh của Kiều Chi đã đỡ, chúng ta có phải là nên để tên y sĩ kia rời đi rồi không?- Trần Thắng sớm đã nhìn hắn không thuận mắt, hắn còn đây ngày nào là y không yên tâm ngày đó. Liền muốn nhân cơ hội này mà đuổi hắn đi.
– Cái này… Hay là đợi bệnh của Kiều Chi khỏi hẳn rồi lại nói đến có được không?- Trần lão gia lưỡng lự, con gái lão ta còn chưa hết bệnh, đã muốn đuổi người đi. Lỡ như xảy ra chuyện gì, tìm ai mà chữa đây.
– Chú Trần, chú đừng quên giữa con và Kiều Chi còn có hôn ước. Người lại để em ấy qua lại với một nam nhân khác, chuyện này truyền ra ngoài thì thật không hay. Con chỉ là muốn tốt cho em ấy mà thôi!- Trần Thắng liền lấy hôn ước ra mà làm lá chắn, quyết tâm phải đuổi hắn đi cho bằng được.
– Chuyện này…- Trần lão gia khó xử biết bao, đến cùng chỉ đành thoả hiệp.