Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nguoi-tai-bac-my-lam-muc-su-bat-dau-cho-phu-nhan-khu-ma

Người Tại Bắc Mỹ Làm Mục Sư, Bắt Đầu Cho Phu Nhân Khu Ma

Tháng 2 6, 2026
Chương 673: Gisele Chương 672: Hồi báo
than-de-vo-thuong

Vô Thượng Thần Đế

Tháng 12 10, 2025
Chương 6517: Minh Tiêu tông tam trưởng lão Chương 6516: Tinh Linh Kim Long
tam-quoc-chi-than-cap-trieu-hoan.jpg

Tam Quốc Chi Thần Cấp Triệu Hoán

Tháng 1 24, 2025
Chương 499. Đại quyết chiến Chương 498. Đa Tuyến tiến công
quan-tinh-ta-co-the-chieu-mo-sa-dieu-nguoi-choi.jpg

Quần Tinh: Ta Có Thể Chiêu Mộ Sa Điêu Người Chơi

Tháng 4 29, 2025
Chương 424. Đại kết cục - FULL Chương 423. Uy hiếp
trung-sinh-1958-tu-uon-tai-tham-son-di-san-bat-dau

Trùng Sinh 1958: Từ Uốn Tại Thâm Sơn Đi Săn Bắt Đầu

Tháng 2 9, 2026
Chương 2020:: Thanh danh? Ta còn có cái đồ chơi này đâu? Chương 2019:: Tiểu tử ngươi đường đi cực kỳ ngang tàng đi?
dau-la-chi-long-ngam-cuu-tieu

Đấu La Chi Long Ngâm Cửu Tiêu

Tháng 2 9, 2026
Chương 634: Chặn giết 2. 0 phiên bản (1) Chương 633: Lão nương muốn làm thịt đám người này (2)
ta-max-cap-tien-cot-nguoi-de-cho-ta-di-tan-thu-thon-luyen-kiem.jpg

Ta Max Cấp Tiên Cốt, Ngươi Để Cho Ta Đi Tân Thủ Thôn Luyện Kiếm

Tháng 2 23, 2025
Chương 181. Tiên Ma chung cuộc Chương 180. Thành thánh thời cơ
tu-chinh-phuc-hai-tac-nu-de-bat-dau.jpg

Từ Chinh Phục Hải Tặc Nữ Đế Bắt Đầu

Tháng 12 13, 2025
Chương 10:: Yêu đương hôi chua vị Chương 09:: Bạn trai ta bổng bổng!
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 131: Liễu Giai, trị không khỏi
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 131: Liễu Giai, trị không khỏi

Tại Cao Thế gia, nằm tại trên giường bệnh là Cao Thái Vũ. Bệnh loét hiện giờ, so với trước đó, càng là kinh khủng. Cùng với đó là một phần ba người của đối phương, nổi đầy mụn mủ. Nếu như còn không cứu chữa kịp thời, không biết sẽ biến thành cái dạng gì đây.

– Con trai ta, sao lại đột nhiên trở bệnh thế này? Rốt cuộc là kẻ nào làm? Cao Hổ, chuyện này là sao?- Cao Thái Thành, cha của Cao Thái Vũ, đồng thời cũng là gia chủ của Cao Thế gia. Tuổi ngoài năm mươi, khí sắc hơi kém một chút, đã có dấu hiệu của tuổi tác. Là người cực bao che khuyết điểm, yêu thương nhất chính là đứa con trai này.

– Là thuộc hạ không bảo vệ chu toàn cho đại thiếu gia! Không biết vì sao, đại thiếu gia lại tái phát bệnh cũ? Là thuộc hạ đáng trách!- Cao Hổ đem mọi chuyện, đều nhận lỗi về bản thân. Thân là người hầu, sao tránh khỏi trách nhiệm.

– Ngươi đó, còn không cút qua bên kia chịu phạt. Con ta mà có mệnh hệ gì, ta hỏi tội ngươi!- Cao Thái Thành liền trút giận lên người đối phương, Cao Hổ cũng chỉ có thể lui xuống mà chịu tội.

– Đây là… Không lẽ là thứ trong sách cấm ghi chép kia, Nguyền Rủa!- Liễu Giai sắc mặt bất chợt mà kém đi, không ngờ đến vậy mà lại là thứ khó đối phó này.

– Nguyền Rủa?- Cao Thái Thành càng nghe thì lại càng trở nên lo lắng.

– Đúng vậy! Nguyền Rủa này chỉ có thể đền từ hai phía. Một là Vu tộc, hai là Phù Thủy. Không biết công tử là đắc tội với ai rồi? Thông qua lời nguyền, có thể trực tiếp khiến đối phương sống dỡ chết dỡ, đau đớn đến chết thì thôi!- Liễu Giai từ tốn mà giải thích, ngữ khí cũng đặc biệt nặng nề.

– Lại ác độc đến như vậy, đúng là khốn kiếp mà! Để ta biết là kẻ nào hãm hại con ta, ta nhất định sẽ phanh thây xẻ thịt hắn ra! Vậy Liễu Giai tiểu thư, bệnh này của con trai ta, cô có thể chữa được không?- Cao Thái Thành vội mà hỏi lấy, vẻ gấp gáp đều hiện trên mặt.

– Cái này… Ta thử xem sau đã!- Liễu Giai còn chưa gặp qua trường hợp này bao giờ, cũng chỉ có thử một phen.

Qua một lúc lâu, Liễu Giai tay chân liên hồi. Vất vả ngược xuôi nhưng bệnh tình của Cao Thái Vũ lại không thuyên giảm. Thậm chí còn có dấu hiệu trở nặng, điều này khiến cho cô ta còn không biết phải làm sao mới phải.

– Giai tiểu thư, con ta làm sao rồi?- Cao Thái Thành đứng một bên, sốt ruột mà hỏi.

– Là ta học nghệ không tinh, không chữa trị được bệnh cho Cao thiếu gia!- Liễu Giai có lòng nhưng lại không có sức, chỉ đành lực bất tòng tâm.

– Vậy con ta phải làm sao đây? Ông trời ơi, sao lại đầy đọa đứa con ngoan của tôi thế này?- Cao Thái Thành lớn tiếng ai oán, than khóc với trời.

– Nếu muốn cứu được Cao thiếu gia, chỉ có thể mời thầy của ta ra tay mà thôi!- Liễu Giai hết cách, liền nghĩ đến Y Thánh, ân sư của cô ta.

– Đúng vậy! Là Y Thánh, ta tại sao lại quên mất cơ chứ? Lần trước cũng là nhờ Y Thánh cứu con ta, lần này con ta có hi vọng rồi!- Cao Thái Thành nghe mà mừng rỡ, như vớ được vàng vậy.- Liễu Giai tiểu thư, làm phiền cô rồi! Cho dù có trả cái giá nào đi chăng nữa, ta cũng phải mời Y Thánh cứu chữa cho con ta mới được!

Một bên khác, trong một con hẻm nhỏ. Vẫn như trước đây, mỗi khi rảnh là Y cô nương lại chữa bệnh cứu người. Mặc dù cứu không được bao người nhưng cứu được bao nhiêu vẫn là cứ cứu. Tạo hoá trêu ngươi, chúng sinh đều khổ. Cô ta lại không thể bỏ mặc mà không lo được.

– Y cô nương, cô đúng là đại thiện mà. Chẳng ai là quan tâm đến dân nghèo bọn ta cả, chỉ có cô thôi. Ơn đức này nhớ mãi không quên!- Những người được cô ta chữa trị qua, đều rối rít mà cảm tạ.

– Chậc chậc, đều là những lời nói miệng. Một chút thiết thực cũng đều không có. Ta thấy, các ngươi đây là đang nói cho có mà!- Đột nhiên, truyền đến là một giọng nói. Quay đầu nhìn lại, hoá ra là hắn. Nhưng cảm giác mang lại đã khác xưa rất nhiều.

– Bọn ta… Bọn ta đều không có gì báo đáp cả, nếu như Y cô nương muốn. Vậy xin cô nhận lấy thứ này!- Đối phương trên rách dưới vá, trên người chẳng có chỗ nào là lành lặn cả. Nhưng vẫn lấy ra được vài đồng bạc lẻ, được gói ghém một cách cẩn thận. Hai tay mà dâng lên cô ta.

– Ta không cần đâu, người vẫn cất vào thì hơn. Hành y vốn dĩ là muốn cứu người sao có thể cầu báo đáp được!- Y cô nương lắc đầu mà từ chối, vẫn là tấm lòng lương thiện như ngày nào.

– Cô… Cô cứ nhận lấy đi, xem như lòng thành của bọn ta. Cũng không thể để cô vất vả mà chẳng được gì cả!- Đối phương nhét vào tay cô ta nhưng cô ta lại đẩy trả.

– Ta cứu người vốn không nhận tiền tài, nếu như các người ép buộc. Ta sau này sẽ không đến đây nữa. Mong là các người suy nghĩ cho thật kĩ việc mà mình làm. Đừng vì những lời nói của kẻ không rõ lai lịch mà làm sai, khiến bản thân phải chịu thiệt!- Y cô nương kiên quyết khước từ, còn không quên mà đá xéo lấy hắn.

– Wa, đây là đang móc mỉa ta đấy à? Không nhìn ra đấy, miệng lưỡi của cô lại lợi hại đến như vậy!- Hắn nghe thế, bất giác mà cười khẩy.

– Y cô nương, xin cô đừng giận. Là bọn ta thiếu hiểu biết rồi!- Đến đây, đối phương mới không dám ép buộc cô ta nữa.- Cô mà không trị bệnh cho bọn ta thì không ai trị bệnh cho bọn ta cả, xin cô đừng bỏ rơi bọn ta!

– Các vị yên tâm, ta sẽ không vì chuyện này mà ảnh hưởng đâu!- Y cô nương vỗ về lấy bọn họ, rồi nhìn sang hắn. Lâu ngày không gặp hắn lại mang đến một cảm giác khác lạ thế này, khiến cô ta nhịn không được mà hỏi lấy.- Mấy ngày qua, ngươi tại sao lại không thấy đâu thế?

– Sao, nhớ ta à?- Hắn vẫn cứ là thích trêu đùa đối phương, buông lời mà cợt nhả lấy.- Biết cô nhớ ta, ta sớm đã tìm cô rồi!

– Ngươi… Ta vẫn là không nên quan tâm đến ngươi thì hơn vậy!- Y cô nương bị hắn trêu chọc, thẹn quá hóa giận.

– Nhìn cô kìa, giận rồi thì đáng yêu biết bao. Mặc dù ta không thấy được mặt cô nhưng ta dám chắc rằng, dưới lớp khăn đó chính là một đại mỹ nhân. Vậy thì… Để ta xem nào!- Hắn buông lời mà ve vãn, còn muốn tháo khăn cô ta ra lại bị đối phương tránh đi.

– Ngươi là muốn làm gì? Khăn che mặt này của ta, không phải là ai cũng có thể tháo. Xin ngươi tự trọng!- Y cô nương lườm hắn một cái, lạnh giọng mà cảnh cáo lấy.

– Đùa với cô một chút mà thôi, gì mà giận dữ vậy. Thấy cô vất vả trị bệnh như vậy, chắc hẳn là chưa ăn gì rồi. Ăn tí bánh đi!- Hắn vờ trêu ghẹo nhưng thật chất, là muốn xem dưới lớp khăn đó có gì. Đáng tiếc, ý định lại không thành.

– Thứ này của ngươi, vẫn là thu lại, tự mình dùng thì hơn vậy!- Y cô nương nhẹ giọng mà từ chối, không thân không thích, không rõ lai lịch. Đồ của hắn, ai mà dám ăn.

– Wa, phũ phàng thế, ta đau lòng đến chết mất thôi! (Xem ra cảnh giác không thấp, khó thăm dò rồi đây!)- Hắn bông đùa là thế nhưng tâm tư thì lại không hề đơn giản.

Đột nhiên, chiếc vòng tay ngọc trên tay trái cô ta lại phát sáng. Ánh sáng rất yếu, nhấp nháy một cái rồi tắt. Nhưng cũng đủ để hắn chú ý tới nó. Chỉ thấy sau khi chiếc vòng phát sáng, sắc mặt của Y cô nương tức thì mà thay đổi.

– Ta còn có việc, không nói với ngươi nữa. Mọi người hôm nay đến đây thôi, ta phải về rồi!- Y cô nương thu dọn đồ đạc, rồi cứ thế mà đi mất.

– Mới đó mà đã đi rồi sao? Y cô nương đi thong thả!- Bọn họ mặc dù không muốn nhưng cũng chỉ đành tiễn cô ta.- Cô nhớ quay lại thăm bọn ta đấy!

– Mới đó mà đã đi rồi sao? Chán thế!- Hắn thấy cô ta rời đi, cũng lững thững mà ra về theo.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xa-tien-bat-dau-thon-phe-tien-de
Xà Tiên: Bắt Đầu Thôn Phệ Tiên Đế
Tháng 2 8, 2026
than-hao-ta-co-the-nhin-thay-an-giau-tin-tuc.jpg
Thần Hào: Ta Có Thể Nhìn Thấy Ẩn Giấu Tin Tức
Tháng 1 25, 2025
vung-vang-de-tan-khong-len-huong-nhung-bat-dau-xay-mieu.jpg
Vững Vàng Đế Tân Không Lên Hương, Nhưng Bắt Đầu Xây Miếu!
Tháng 1 14, 2026
dai-duong-bat-dau-lien-ho-ly-nhi-tao-phan.jpg
Đại Đường: Bắt Đầu Liền Hố Lý Nhị Tạo Phản
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP