Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-van-co-long-hoang-sang-lap-sieu-cap-tong-mon.jpg

Ta, Vạn Cổ Long Hoàng, Sáng Lập Siêu Cấp Tông Môn

Tháng 4 30, 2025
Chương 107. Khởi đầu mới Chương 106. Hải Vân thánh địa
pham-nhan-tu-tien-chi-khong-gian-tuy-than

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Không Gian Tùy Thân

Tháng 2 3, 2026
Chương 1531 chặn ngang một gạch Chương 1530 Đoạn Can Túc
tu-tien-tu-tat-dau-thanh-binh-bat-dau.jpg

Tu Tiên Từ Tát Đậu Thành Binh Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 64. Thiên Nguyên Bí Thuật Chương 63. Đan nguyên đại hội
quy-dao-cau-tien-tu-dem-chinh-minh-luyen-thanh-khoi-loi-bat-dau.jpg

Quỷ Đạo Cầu Tiên, Từ Đem Chính Mình Luyện Thành Khôi Lỗi Bắt Đầu

Tháng 7 28, 2025
Chương 1059. Đại kết cục (5) Chương 1059. Đại kết cục (4)
ta-mo-chinh-la-nha-tang-le-that-se-khong-giao-chem-yeu.jpg

Ta Mở Chính Là Nhà Tang Lễ Thật Sẽ Không Giáo Chém Yêu

Tháng 4 1, 2025
Chương 563. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 562. Thế giới mới
khai-cuc-giao-dich-vu-tru-chien-ham.jpg

Khai Cục Giao Dịch Vũ Trụ Chiến Hạm

Tháng 1 17, 2025
Chương 317. Đại kết cục Chương 316. Đây là cuối cùng khâu cuối cùng
roi-vao-vuc-sau-chi-co-ta-co-thanh-trang-bi.jpg

Rơi Vào Vực Sâu: Chỉ Có Ta Có Thanh Trang Bị

Tháng 1 31, 2026
Chương 203: Mở (1) Chương 202: Hoàng cung huyết chiến (2)
do-kiep-chi-vuong.jpg

Độ Kiếp Chi Vương

Tháng 1 22, 2025
Chương 1308. Hết phim Chương 1307. Khoa học phần cuối
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 130: Nguyền Rủa
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 130: Nguyền Rủa

Hắn vốn còn không định dùng đến Phệ Trùng, muốn tự mình mà vượt qua cửa ải lần này. Nhưng xem ra là không được rồi. Đến cùng vẫn là phải phụ thuộc vào nó. Còn hơn là bị thêu cháy cho đến chết. Cảm nhận cái nóng đến tận xương tận tủy đó.

Nhưng cho dù có là Phệ Trùng, đứng trước hai ngọn lửa lớn này. Nhất thời vẫn là không thể áp chế được. Cũng mai là trong người hắn, có thủy thuộc tính, đã hấp thụ qua Thiên Hương Thủy Dịch. Kịp thời mà áp chế ngọn lửa trong lòng hắn lại. Bằng không dục hỏa thiêu thân, hắn chết là cái chắc. Còn là một cái chết cực kì đau đớn.

Hắn cũng mượn lực này, đột phá cấp Vương. Phá bỏ xiềng xích của cấp Linh, không chỉ đem Niệm của bản thân đột phá. Mà còn mượn cơ hội này, tấn thăng cả Khí lẫn Lực. Đem thể chất của bản thân, đều cải thiện qua một lượt. Trở nên cường đại hơn.

Mà Vương, bắt buộc phải có Uy. Uy này, chính là trong lúc đột phá. Cảm nhận được thiên địa chi Uy, đoạt nó thành của mình. Tùy vào mỗi người, Uy sẽ mạnh yếu khác nhau. Nhưng chỉ cần có Uy, kẻ dưới cấp liền không thể tổn hại đến bọn họ. Cho dù có là một sợi tóc đi chăng nữa.

– PHÁ… CHO TA!- Hắn hét lớn một tiếng, Niệm giao động cực mạnh. Chấn kinh cả một vùng trời. Nếu như không có Huyết Vụ thay hắn che giấu, không biết là bao nhiêu người vì nó mà chấn kinh đây.

– Đại nhân, ngài không sao chứ?- Nghe thấy tiếng động lớn đó, Tiểu Quỷ chạy vào, lo lắng mà hỏi.

– Ra ngoài, ta cho phép ngươi vào sao?- Hắn trừng mắt một cái, đối phương liền bị dọa cho sợ. Tiểu Quỷ lập tức lui ra, chẳng dám mà nói thêm một lời nào nữa cả.

– Đây là cấp Vương đó sao? Còn có con mắt này nữa, cảm giác tốt thật. Kha kha!- Hắn dùng Niệm, nhẹ nhàng đã khống chế tất cả đồ vật có căn phòng này trong lòng bàn tay. Một cái phẩy tay đã đem tất cả hủy đi nhưng cũng chỉ cần một cái phẩy tay đã đem tất cả hồi phục về nguyên trạng. Rồi lại đưa tay sờ vào con mắt trái, cảm nhận sức mạnh đang chảy trong người hắn, nhịn không được mà cười lớn vài tiếng.

Điều đầu tiên hắn làm sau khi tấn thăng Vu Vương, chính là đặt lời nguyền với hai người Cao Thái Vũ và Tát Phi Văn. Năng lực mới mà hắn nhận được, có tên gọi là Nguyền Rủa. Nguyền Rủa này, cho phép hắn Nguyền Rủa bất kì một ai. Nhưng thực lực không được phép vượt quá hắn hai cấp lớn.

Nhẹ thì đau đầu, vận xui quấn thân, làm việc gì cũng đều không thuận lợi. Nặng thì có thể mất mạng, bệnh tật triền miên. Sống dở mà chết dở, người không ra người ma không ra ma. Phải chịu đủ giày vò.

Muốn thi triển Nguyền Rủa, bắt buộc với tìm được một thứ liền thân có liên quan đến đối phương. Ví dụ như là: Tóc hoặc là máu, móng tay, những đồ vật mà đối phương đã sử dụng qua chẳng hạn. Vừa hay thứ này hắn lại có, lần trước đó trị bệnh cho Tát Phi Văn hắn đã âm thầm thu thập một ít máu của đối phương. Còn trước đó giao chiến thì đã lấy được vài sợi tóc của Cao Thái Vũ. Cũng đã đến lúc để hai người bọn họ trải nghiệm cái gì gọi là đau khổ rồi.

– Lấy các ngươi ra mà luyện tay vậy. Các ngươi đây mai mắn lắm đây có biết không hả? Từ từ mà hưởng thụ đi!- Hắn thông qua Niệm, bắt đầu mà hạ Nguyền Rủa lên trên người đối phương. Miệng lầm bầm chú ngữ, hắc khí cũng theo đó mà tỏa ra ngập trời.

Lúc bấy giờ, tại Cao Thế gia, ngồi tại ghế là Cao Thái Vũ. Đối diện là Cao Hổ đứng hầu. Vì chuyện tìm người, bọn họ đã bỏ ra không ít công sức. Nhưng đến nay lại không có một chút tin tức nào, điều này khiến cho có người vô cùng là khó chịu.

– Chỉ có một người ngươi tìm mãi lại tìm không ra, ta nuôi ngươi có phải là quá vô dụng rồi không?- Cao Thái Vũ cau có mà nhìn đến Cao Hổ, cao giọng mà trách mắng.

– Là thuộc hạ vô năng, xin đại thiếu gia trách phạt!- Cao Hổ quỳ xuống một chân, cúi đầu mà thỉnh tội.

– Đừng tưởng nói như vậy là ta không làm gì ngươi… Ngươi đó…- Cao Thái Vũ còn muốn mắng đối phương tiếp thì vết thương trên người lại bất ngờ mà tái phát.- Chuyện gì… Chuyện gì thế này? Sao lại ngứa thế này nữa rồi? Gọi Liễu Giai đến đây cho ta!

Cũng cùng lúc này, một bên khác, tại Tát Phi Thế gia, Tát Phi Văn đang cùng tiểu thiếu niên kia ân ân mà ái ái, kịch liệt vô cùng. Thì đột nhiên, gã ta toàn thân vô lực. Mặt nhăn lại, tay chân như rã rời. Theo đó mà đổ gầm lên người thiếu niên kia.

– Aaa!- Tát Phi Văn đổ gục xuống, biểu cảm trông cực kỳ khó coi.

– Gia chủ, gia chủ! Ngài làm sao thế? Đừng dọa ta sợ có được không?- Trước một màn này, thiếu niên tuấn mỹ kia không khỏi sợ hãi.- Người đâu, đến đây, gia chủ xảy ra chuyện rồi!

– Mau, cho người mời Y Vương đến đây!- Tát Phi Mã nghe tin liền đến, lập tức mà cho mời Liễu Giai. Vẻ mặt giận dữ mà nhìn đến nam sủng kia.- Còn ngươi nữa, còn không mau cút xuống dưới! Cha ta có chuyện gì, ta lấy mạng ngươi!

Tại một căn nhà nhỏ, bốn bề đơn sơ, trước sân là một số dược liệu phơi khô. Nơi đây là một góc nhỏ của Nội Thành, và cũng là nơi ở của Liễu Giai. Cô ta không tranh với đời, giữ cho lòng thanh tịnh. Mỗi ngày đều bình yên mà trôi qua nhưng bình yên này, sớm thôi sẽ vì một người nào đó mà phá tan.

– Y Vương đại nhân! Gia chủ/ đại thiếu gia nhà ta gặp chuyện, xin mời người đến xem!- Hai nhà Tát Phi Thế gia và Cao Thế gia đồng loạt mà tìm đến, đồng thanh mà lên tiếng.

– Có chuyện gì sao?- Như có chuyện chẳng lành, Liễu Giai mở cửa mà bước ra.

– Không biết vì sao, gia chủ của hạ nhân lại phát bệnh rồi. Nên muốn mời Y Vương đại nhân đến chữa trị xem sao!- Người đến của Tát Phi Thế gia là Tưởng, nhanh miệng đã mở lời trước, đem sự tình mà nói rõ ra.

– Liễu Giai tiểu thư, đại thiếu gia nhà ta gặp chuyện. Mong là cô nể tình quen biết, đến chữa trị cho đại thiếu gia nhà ta!- Cao Hổ cũng nhanh nhảo không kém, đây là muốn dựa vào quen biết mà đưa người đi.

– Là ta mời trước, ngươi từ đâu đến lại chen ngang. Cái tên nhà ngươi có biết thứ tự là gì hay không vậy?- Tưởng cất tiếng chen ngang, không để đối phương cứ thế mà cướp người đi được.

– Hừ, đại thiếu gia nhà ta quen biết thân thiết với Giai cô nương đây. Ngươi lấy gì mà so!- Người của Cao Thế gia cũng không chịu yếu thế, ra sức mà phân bua.

– Hai vị đừng có ồn ào nữa có được không? Để ta đến Cao Thế gia trước đã, rồi đến Tát Phi Thế gia sau cũng không muộn. Còn nếu như tình hình của Tát Phi gia chủ trở nặng, có thể đưa người đến Cao Thế gia tìm ta!- Liễu Giai vì không để mất thêm thời gian, niệm tình quen biết, chỉ đành đến Cao Thế gia trước. Còn Tát Phi Thế gia thì để sau vậy.

Tưởng cũng chỉ có thể đem chuyện này, trở về mà bẩm báo với Tát Phi Mã. Mà Tát Phi Thế gia lúc này đang hỗn loạn hơn bao giờ hết. Tát Phi Văn bị bệnh lạ, người tới người lui, sao cũng thuyên giảm bệnh đi được. Khiến cho Tát Phi Mã không khỏi lo lắng.

– Thiếu gia, không hay rồi. Người đã bị Cao Thế gia cướp đi rồi!- Tưởng hối hả chạy tới, vội vã mà bẩm báo.

– Không mời được người? Lại Cao Thế gia sao? Lí nào lại như vậy?- Tát Phi Mã mặt trầm xuống, giọng cũng trầm theo.

– Thưa thiếu gia, rõ ràng là thuộc hạ đến trước. Nhưng bọn họ lại ỷ vào quen biết mà đưa người đi. Thuộc hạ lại không thể làm được gì, đúng là đáng trách mà!- Tưởng đem mọi chuyện mà tường thuật lại, còn là vờ thành dạng uất ức.

– Cao trai, đau… Cha đau…- Tát Phi Văn nằm tại trên giường mà rên rỉ, cả người đều đổ đầy mồ hôi lạnh.

– Ngươi còn không mau tìm lang trung khác. Ở Nội Thành này, không lẽ chỉ có mình cô ta là biết trị bệnh sao? Cha ta mà có chuyện gì, ta hỏi tội ngươi!- Tát Phi Mã nổi giận, to tiếng mà quát.

– Thuộc hạ đi ngay!- Tưởng tức tốc mà chạy đi, lửa giận của đối phương mà giáng xuống thì nguy mất thôi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xuyen-mong-gia.jpg
Xuyên Mộng Giả
Tháng 1 31, 2026
truong-sinh-ta-tai-dich-u-dinh-phong-hoa-nhat-nguyet
Trường Sinh: Ta Tại Dịch U Đình Phong Hoa Nhật Nguyệt
Tháng 1 12, 2026
cam-y-ve-ta-pha-an-lao-chu-cung-ngan-khong-duoc.jpg
Cẩm Y Vệ Ta Phá Án, Lão Chu Cũng Ngăn Không Được
Tháng 2 10, 2026
tam-quoc-chi-dong-binh-thien-ha.jpg
Tam Quốc Chi Dong Binh Thiên Hạ
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP