Chương 132: Trị khỏi cho Cao Thái Vũ
Liễu Giai cũng chỉ đành một lần nữa, mời đến Y Thánh đại nhân. Chỉ có đối phương, mới có thể chữa khỏi được bệnh này. Y Thánh ra tay, đừng nói chút bệnh vặt này. Người sắp chết còn có thể cứu sống nữa là.
– Thầy, bạn con gặp nạn, con lại không có năng lực giúp đỡ. Không còn cách nào khác nên mới mời người đến. Mong người ra tay giúp đỡ!- Liễu Giai hướng Y Thánh, rồi nói rõ sự tình.
– Người này, rốt cuộc là đắc tội với ai thế? Đối phương lại không tiếc giá nào, thi triển ra Nguyền Rủa. Ân oán này, rốt cuộc là như thế nào? Không nói rõ, ta sẽ không trị!- Y Thánh nhìn đến dáng vẻ này của Cao Thái Vũ, ánh mắt bất chợt mà sầm xuống.
– Cái tên khốn kiếp kia, ta chỉ giết người thân của hắn thôi. Hắn lại dám thì triển Nguyền Rủa với ta. Đợi ta bắt được hắn, xem ta làm sao mà xử trí hắn đây!- Cao Thái Vũ dưới sự chăm sóc của Liễu Giai, đã lờ mờ tỉnh lại. Chỉ cần nghĩ đến hắn là đã cảm thấy tức, tức đến nghiến răng nghiến lợi. Nghiến xong thì lại thổn hển, thở mà không ra hơi.
– Tội nghiệp con trai ta, đợi ta bắt được cái tên đó. Con yên tâm đi, cha nhất định sẽ giao cho con xử trí. Giày vò tên đó đến chết đi sống lại mới thôi!- Cao Thái Thành đùng đùng lửa giận, quyết mà muốn trừng trị lấy kẻ đã làm hại đến con trai của lão ta.
– Các ngươi…- Y Thánh không ngờ tới, người mà bản thân cứu. Lại là một tên không ác không làm. Thật uổng công cô ta cứu lấy đối phương một mạng.- Chuyện này ta không giúp được các ngươi đâu, các ngươi tự mình cầu phúc lấy đi!
– Thầy, có chuyện gì sao? Chuyện này đối với người, không phải rất dễ sao? Sao lại không cứu?- Thấy Y Thánh từ chối cứu người, Liễu Giai liền thay đối phương mà cầu tình.
– Y Thánh đại nhân, người sao lại… Chỉ cần ngài cứu con trai ta, ta nguyện dâng lên bảo vật. Cho dù có là cả gia tài của Cao Thế gia đi chăng nữa!- Cao Thái Thành cũng vội mà cầu xin, để cô ta đi rồi, lấy ai cứu con trai của lão đây.
– Cứu người cũng được nhưng ngươi phải hứa với ta, từ nay về sau không được hại người nữa. Phải tích đức hành thiện, không được làm điều ác nữa!- Y Thánh nhân từ, vốn đã không muốn cứu đối phương, đến cùng vẫn là lung lay, mềm lòng mà ra tay.
– Tích đức hành thiện?!! Được, chỉ cần cứu được con trai ta, Cao Thế gia ta lập tức tổ chức cứu tế. Phát gạo nấu cơm, đảm bảo với Y Thánh đại nhân đây, cả thành này đều sẽ không có người đói nữa!- Cao Thái Thành vì để cứu con trai, liền hứa hẹn lấy đủ điều.
Đến đây, Y Thánh mới động lòng trắc ẩn. Chỉ với một cái phất tay nhẹ, vết thương trên người đối phương đều biến mất. Đau đớn mà Cao Thái Vũ phải chịu cũng được xua tan. Y Thánh chính là Y Thánh, một cái nhấc tay mọi chuyện đều có thể giải quyết.
– Con trai, con không sao rồi, tốt quá!- Cao Thái Thành ôm chầm lấy Cao Thái Vũ, mừng rỡ không thôi.
– Lời mà ngươi hứa với ta, mong là ngươi làm được!- Y Thánh nói rồi liền đi, chẳng muốn mà ở lại đây thêm lâu.- Còn con nữa, sau này vẫn là ít qua lại với bọn họ đi.
– Thầy… Con…- Liễu Giai như có nổi khổ tâm, muốn nói nhưng lại nói ra không được.
Một bên khác, như cảm nhận được gì đó. Hắn bất giác mà nhíu mày lại. Nguyền Rủa của hắn đối với Cao Thái Vũ, cự nhiên lại bị người ta phá rồi. Người ra tay, thực lực e là ở trên hắn. Không chỉ như thế, hắn còn cảm nhận được, trong vô hình có một sức mạnh thần bí đang thăm dò đến hắn.
Hắn liền dùng Niệm mà cắt đứt nó, không để đối phương thông qua Nguyền Rủa mà truy tìm đến hắn. Người này thực lực mạnh mẽ, hắn hiện giờ chẳng muốn mà đắc tội với đối phương. Ngày sau thì tính sau vậy.
– Là kẻ nào xen vào chuyện này thế? Còn muốn thăm dò ta? Tưởng như thế là có thể ngăn cản ta báo thù được sao? Đừng hòng!- Hắn một mặt âm trầm, sát khí là không chút che giấu.
Đợi cho đến đêm tối, hắn đích thân mà tìm đến Cao Thế gia. Giờ đây thực lực hắn đã đủ, không trả thù thì còn đợi đến bao giờ. Vượt qua đám lính canh, thông qua Niệm cảm ứng, tìm đến vị trí của Cao Thái Vũ, âm thầm mà tiếp cận.
Vì Cao Thái Vũ mới trải qua cơn bạo bệnh, nên gần như là không có ai dám đến làm phiền y cả. Đây chính là thời cơ tốt nhất để hắn báo thù. Đối phương nằm tại trên giường không khác gì cá nằm trên thớt cả, chỉ đợi hắn khai dao mà thôi.
Hắn đứng tại một góc, lấy ra một phi đao. Không chút chần chừ, nhắm vào phần đầu của đối phương mà ném mạnh tới. ‘Vụt’ một tiếng, phi đao lướt qua. Nhưng lại bị một thứ gì đó đánh bật trở ra. Trên người đối phương vậy mà lại có vật bảo mệnh, một phi đao đó của hắn lại không làm được gì. Còn là đả động đến Cao Thái Vũ đang tịnh dưỡng.
– Là kẻ nào to gan dám ám sát ta!- Cao Thái Vũ giật mình hét lớn, không ngờ tới. Tại Cao Thế gia này, y còn bị người ta ám sát.
– Ngươi không phải là cho người truy tìm ta sao? Sao lại quên mất ta rồi? Không cần ngươi tìm, ta tự đến rồi đây này. Thế nào, có phải rất phấn khích lắm không hả?!- Hắn xuất hiện với dáng vẻ của Kim Tư, đi đến trước mặt đối phương. Thù xưa hận cũ cũng nên tính toán một lần cho rõ rồi.
– Là ngươi? Ngươi tự mình nộp mạng. Người đâu, còn không mau tới đây. Bắt cái tên khốn kiếp chó chết này cho ta!- Thấy là hắn, cơn giận trong lòng Cao Thái Vũ lập tức bùng phát.
– Kêu đi, cho dù ngươi có kêu rát cả cổ cũng không ai đến cứu ngươi đâu!- Hắn sớm đã thi triển ra Tà Linh Ma Nhãn kết hợp với Huyết Vụ, tạo ra huyễn cảnh mà giam giữ lấy đối phương. Cách biệt với thế giới bên ngoài, cho dù đối phương gào thét như nào, không ai là có thể nghe thấy cả.
Nhân lúc vết thương trên người Cao Thái Vũ còn chưa lành, không phải là đối thủ của hắn. Hắn một đá, đem đối phương đá văng qua một bên. Bò lăn bò lóc trên đất, miệng thì nôn đầy nước dãi. Trông thảm vô cùng, còn đâu cái dáng vẻ Cao đại thiếu gia ngày thường. Cao cao tại thượng, coi trời bằng vung.
– Ngươi khốn kiếp, dám đánh ta? Có biết ta là ai không hả?- Cao Thái Vũ nào có từng trải qua nhục nhã này, lớn tiếng mà mắng mỏ lấy hắn.
– Thứ vô dụng nhà ngươi, chỉ biết ức hiếp đàn bà con gái nhà người ta là giỏi. Có giỏi thì đến đây giết ta đi này, to mồm mà gào cái gì không biết nữa!- Hắn đánh, là không cho đối phương bất kì cơ hội nào để mà phản kháng.
Đầu tiên, hắn dùng Niệm để gãy loại hai tay của đối phương. Để đối phương cảm nhận thế nào gọi là nổi đau. Bao nhiêu đây, so với những việc đối phương đã làm thì có thấm vào đâu. Nhưng hắn so với đối phương cũng không khác là bao. Chỉ là một màn này, phải diễn cho một người khác xem. Không thể qua loa được.
– Sao? Đau không? Chắc là không đau đâu nhở? So với những việc mà ngươi làm thì đây ăn nhằm gì?- Hắn nhẹ cười gian ác, càng chơi thì càng thích. Cái cảm giác hành hạ người khác này, sảng khoái biết bao.
– Aaa, Cao Hổ, con chó nhà ngươi đâu rồi? Giết tên chó chết này cho ta! Giết Giết Giết!- Cao Thái Vũ hai mắt nổi đầy gân máu, không phanh thây sẽ thịt hắn thì khó mà nguôi giận. Nhưng gào mãi lại chẳng thấy ai đáp lời cả. Hắn tất nhiên là không để cho đối phương có cơ hội đó rồi.
– Còn có sức gào nữa cơ à? Hư, loại người như ngươi ta thấy qua nhiều rồi. Chỉ biết ức hiếp người khác là giỏi, bị ức hiếp ngược lại thì gào khóc. Mất mặt chết đi được!- Hắn không ngừng mà nhục mạ lấy đối phương, còn là có mục đích khác. Chính là muốn thu thập lấy oán Niệm mà nâng cao thực lực của bản thân.