Chương 129: Cướp đoạt Tà Linh Ma Nhãn
Mọi đòn tấn công của hắn đều bị đối phương hóa giải, như thể Hoằng Khổ có thể nhìn thấu mọi chiêu thức của hắn vậy. Hắn ngược lại không tỏa ra tức giận mà lại càng thích thú hơn. Bởi vì đây chứng toả một điều rằng, con mắt này của đối phương rất chi là hữu dụng.
– Ta vốn còn muốn ngươi về dưới trướng của ta nữa kìa, đáng tiếc. Ta lại muốn con mắt này của ngươi hơn. Hay là, sau khi ta lấy mắt của ngươi rồi. Ngươi vẫn là về dưới trướng của ta đi, ta hứa sẽ không bạc đãi ngươi đâu mà lo. Một ngày ba bữa, nuôi ngươi như nuôi chó thôi, có gì đâu mà khó!- Hắn vừa muốn mắt lại vừa muốn người, phải nói là rất biết chơi.
– Ngươi… Thứ khốn kiếp!- Hoằng Khổ hết lần này đến lần khác bị hắn nhục mạ, nhịn không được mà bạo phát sức mạnh. Thực lực hiện tại không kém gì cấp Vương một chút nào cả.
– Chậc, vậy mà lại không đồng ý à? Đáng tiếc thật đấy! Huyết Vụ!- Hắn thấy đã đủ, liền bắt đầu mà trở nên nghiêm túc. Còn để đối phương trở nên mạnh hơn, đến hắn cũng khó mà áp chế được. Đến lúc đó, sợ là sẽ có chuyện không hay.
Trong Huyết Vụ này của hắn, Hoằng Khổ vậy mà lại không bị ảnh hưởng. Tà Linh Ma Nhãn cho phép y nhìn thấu mọi vật. Hắn còn muốn ra tay đánh lén, nào ngờ lại bị đối phương phát hiện ra. Ra đòn mà phản công ngược lại hắn, đem hắn mà đánh lui về sau.
– Ồ, cũng không tệ đấy! Ngươi biết không, ngươi càng mạnh thì ta càng thích. Điều này chứng tỏa một điều rằng, Ma Nhãn của ngươi, sau này rất là hữu dụng với ta!- Hắn là đang dùng lời nói mà phân tâm đối phương, rồi lại tìm cơ hội thích hợp mà động thủ. Ngưng tụ ra Huyết kiếm ở tay, chớp mắt đã đâm tới rồi.
– Muốn giết ta, nằm mơ đi!- Hoằng Khổ phát động năng lực của Tà Linh Ma Nhãn, thi triển ra ảo cảnh đối với hắn.
– Đây là… Ảo giác? Tà Linh Ma Nhãn, đúng là vật thần kì mà. Một Vu Linh Đỉnh cấp như ta lại trúng phải ảo thuật cỏn con này sao?- Hắn nhìn xung quanh, bốn bề là hư ảo. Nhưng đối với hắn mà nói, đây chỉ là chuyện nhỏ.- Phá cho ta!
Thấy còn cứ tiếp tục kéo dài như này cũng không phải là cách hay, nói không chừng còn bị lật thuyền trong mương. Hắn tất nhiên là không cho phép loại chuyện đó xảy ra được. Đã đến lúc, hắn ra sát chiêu rồi.
– Kim Long Thủy Tượng!- Hắn tụ Khí vào hai lòng bàn tay, hình thành nên một con giao đầu voi. Nhắm thẳng mà đánh vào ngực đối phương.
– Ma Nhãn, thu cho ta!- Hoằng Khổ nheo mắt trái lại, như bẻ cong không gian vậy, Kim Long Thủy Tượng của hắn cứ thế mà biến mất trong hư vô.
– Trả lễ cho ngươi đây!- Rồi Hoằng Khổ lại đến gần hắn, nhắm mắt mở mắt ra một lần nữa, từ trong mắt trái của đối phương bất ngờ mà xuất hiện Kim Long Thủy Tượng tấn công lấy hắn.
– Cái gì?- Chịu phải một đòn này, hắn liền bị đánh cho trọng thương. Cũng mai là khả năng hồi phục của hắn mạnh, bằng không hôm nay hắn thật phải chết trong tay của đối phương rồi.
– Đại nhân, rồi không sao chứ? Dám đả thương đại nhân nhà ta, ta liều mạng với ngươi!- Tiểu Quỷ thấy hắn bị thương, liền nhịn không được mà tấn công đối phương.
– Ta mặc dù không đánh con nít nhưng ngươi làm điều ác thì đừng trách ta không nương tay!- Hoằng Khổ trừng mắt một cái, Tiểu Quỷ liền bị đánh lui. Thực lực hiện giờ giữa hai người bọn họ, chênh lệch đã là quá lớn.
– Ngươi… Phân tâm đi đâu thế?- Hắn cũng nhân cơ hội này mà áp sát, dùng Niệm khống chế, tụ Lực vào tay rồi lại dùng Khí mà ra đòn.- Kim Long Thủy Tượng!
Ba đòn kết hợp lại hình thành nên một sát chiêu, một lần nữa mà thi triển ra Kim Long Thủy Tượng, uy lực phải nói cực mạnh. Lại thêm việc Hoằng Khổ không thể tránh, chỉ có thể miễn cưỡng chịu lấy một đòn này. Ầm một tiếng lớn, đối phương bị đánh ra xa, còn là bị đánh cho trọng thương.
Nằm bẹp trên đất, muốn đứng cũng đứng dậy không được. Khí huyết xua tan, thực lực của Hoằng Khổ cũng theo đó mà giảm xuống. Đến mức Linh Sơ cấp thì ngừng. Một đòn này của hắn cũng thật đủ ác.
– Tà Linh Ma Nhãn này của ngươi, chỉ mang đến đau thương cho ngươi thôi. Vẫn là nên để ta đến đi!- Hắn bước chậm đến, nâng cầm đối phương lên, mắt đối mắt. Lời vừa dứt, liền đưa tay mà móc lấy mắt của đối phương, động tác cực kì dứt khoát.
Hoằng Khổ cũng chẳng có sức rên la nữa, nằm trên nền đất lạnh lẽo mà hít thở một cách đầy khó khăn. Một mắt còn lại không cam tâm mà nhìn đến hắn. Rõ ràng là bản thân chẳng làm gì sai, tại sao kết cục lại là như này: ‘Rốt cuộc… Ta làm sai ở đâu cơ chứ?’
Sai, là bởi vì Tà Linh Ma Nhãn trên người y. Sai, là bởi vì gây sự với hắn. Sai, là bởi vì sinh ra trên đời này. Sai, là mệnh Thiên sát cô tinh. Sai sai sai, ngay từ đầu đã sai. Vốn đời đã không đúng, là đúng hay sai thì có quan trọng gì. Chẳng ai là màn quan tâm tới cả.
Hắn vốn còn muốn đợi cho đến khi tấn thăng Huyết Hành Quyết đến tầng thứ tư mới lựa chọn đột phá. Nhưng giờ hắn đã có Tà Linh Ma Nhãn trong tay rồi, lại cộng thêm Phụng Hỏa và Bất Diệt Hoả hỗ trợ. Đột phá cấp Vương không phải là không thể.
– Thầy của ta có việc, tạm thời không tiện gặp mặt người khác. Mong là sẽ không ai đến làm phiền!- Tiểu Quỷ túc trực ở bên cửa, nửa bước không rời. Ai đến, cũng đều tìm cách mà đuổi khéo đi cả.
Vì không để ai làm phiền đến hắn, hắn liền để Tiểu Quỷ canh ở cửa. Còn bên trong thì hắn thả ra Huyết Vụ, tạo thành một màn che với bên ngoài. Đợi hắn khi đột phá rồi, liền sẽ không gây ra động tĩnh gì lớn. Người khác cũng khó lòng mà phát hiện ra.
Bên trong, hắn ngồi xếp bằng trên giường. Trên tay là Tà Linh Ma Nhãn, khí tức tỏa ra tràn ngập là hơi thở hắc ám. Khó khăn một phen, cũng xem như là không uổng công. Giờ đã đến lúc, hắn thu hoạch thành quả của bản thân rồi.
– Huyết Hành Quyết, Tà Linh Ma Nhãn, Phụ Thể!- Hắn bắt mà dung hòa Tà Linh Ma Nhãn vào mắt trái của mình, không chỉ là cơ thể mà còn là linh hồn. Chỉ có như thế, mới có thể khiến nó hoàn toàn mà triệt để dung nhập với bản thân hắn.
Phải mất hơn một ngày, hắn mới thành công triệt để dung hợp mắt trái của bản thân với Tà Linh Ma Nhãn lại với nhau, trở thành một thể thống nhất. Mắt của hắn cũng vì thế mà phát sinh biến hóa không nhỏ. Nhưng chỉ cần hắn không chủ động để lộ ra, là không ai có thể phát hiện cả.
Hắn có thể cảm nhận rõ, là một sức tà ác đang được hình thành trong người hắn. Gặm nhấm tinh thần nhưng đồng thời, nó cũng mang lại sức mạnh cực lớn cho hắn. Cảm giác này, thật là khiến người ta vừa yêu vừa thích.
Nhưng như thế là còn chưa hết, hắn tay trái lấy ra Phụng Hỏa và tay phải là Bất Diệt Hoả. Hắn chính là muốn dung nhập chúng vào trong cơ thể. Có thể tấn thăng trở thành Vu Vương hay không thì phải xem ở một bước này rồi.
So với trước đó, đây mới được gọi là dung nhập thực sự. Để bọn chúng khắc sâu vào trong linh hồn của hắn, biến thành một phần của hắn. Chỉ có như vậy, hắn mới có thể dễ dàng điều khiển hai loại lửa kì dị này. Phất tay một cái là có thể nhẹ nhàng mà thiêu rụi vạn vật thế gian này.
– Nóng! Nóng đến thế này cơ à?
Chỉ mới vừa đưa vào trong cơ thể. Tức thì, mạch máu của hắn đã sôi sục. Cả người hắn nóng bừng, hắn lại quên đi mất một điều. Thể chất hắn hiện giờ, chính là Thuần Mộc Linh Thể. Mộc mà gặp Hoả thì khác gì là củi khô gặp phải lửa lớn. Cháy mà không biết đường dập.
– Chết tiệt, ta lại quên mất thể chất Thuần Mộc Linh Thể này của Mộc Thùy rồi…- Cả người hắn, gần như là bị thiêu cho cháy đen.- Phệ Trùng, nhanh, mau giúp ta một tay!