Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ma-ton.jpg

Ma Tôn

Tháng 2 26, 2025
Chương 661. Thiên địa chí tôn Chương 660. Chư thần trở về
chu-thien-bat-dau-gia-thien-te-dao-chi-thuong.jpg

Chư Thiên: Bắt Đầu Già Thiên Tế Đạo Chi Thượng

Tháng 1 10, 2026
Chương 280: Thế gian có tiên! Ta là trời thượng tiên Chương 279: Trong nhân thế
nguoi-choc-han-lam-gi-han-den-tu-tu-la-dia-nguc.jpg

Ngươi Chọc Hắn Làm Gì? Hắn Đến Từ Tu La Địa Ngục!

Tháng 2 3, 2026
Chương 169: ám sát kém tư! Chương 168: tứ nữ gặp mặt, Tu La trận?
vo-hiep-chi-the-gioi-tu-do.jpg

Võ Hiệp Chi Thế Giới Tự Do

Tháng 2 4, 2025
Chương 1034. Thiên hạ ai không nhìn được quân Chương 1033. Mạc Sầu con đường phía trước vô tri kỷ
vo-dich-tu-thiet-bo-sam-bat-dau.jpg

Vô Địch Từ Thiết Bố Sam Bắt Đầu

Tháng 2 4, 2025
Chương Hoàn thành cảm nghĩ Chương 521. Mới truyền thuyết
nguoi-la-nhu-vay-hoc-ty.jpg

Ngươi Là Như Vậy Học Tỷ?

Tháng 2 27, 2025
Chương 1202. Hoàn tất cảm nghĩ Chương 1201. Từ đầu mà kết thúc
ngu-thu-van-tuong-cung-menh-do

Ngự Thú: Vạn Tượng Cùng Mệnh Đồ

Tháng 2 2, 2026
Chương 918: Miêu tỷ, thành công trở về Chương 917: tứ thần giáng lâm
mat-the-de-nhat-ngoan-nhan

Mạt Thế Giáng Lâm: Ta Lựa Chọn Làm Kẻ Ác

Tháng 2 5, 2026
Chương 1402: Ta tất cả đều muốn (1) Chương 1401: Đưa dê vào miệng cọp
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 123: Uy quyền
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 123: Uy quyền

Tại một cung điện xa hoa, nền được phủ kín bằng bạc trắng. Cột được đúc bằng vàng ròng, tường được xây bằng cẩm thạch. Xa hoa đến không thể nào xa hoa hơn được nữa. So với các Thế gia kia, nơi đây càng là bội phần nguy nga đến tráng lệ.

Lời mà hắn nói thật sự đã đả động tới vị Y cô nương nhân từ này. Cô ta biết, nếu còn cứ tiếp tục như này. Cho dù có cứu bao nhiêu người đi chăng nữa, cũng chỉ là muối bỏ bể, trị được phần ngọn chứ không trị được phần gốc. Suy cho cùng, cô ta cần phải làm gì đó. Bằng không đến cùng cũng chỉ là phí công tốn sức mà thôi.

– Bệ hạ, ta có chuyện muốn thỉnh cầu!- Y cô nương nhìn đến một màn che, nơi ngăn cách cô ta với ngai vàng, lấp loá bên trong là một bóng người đang ngồi.

– Hiếm khi cô chủ động đến tìm ta đấy. Nói đi, là có việc gì?- Đáp lại lời của cô ta, là một bóng đen, ngồi sau bức màn. Giọng trầm ấm nhưng lại không kém phần uy quyền. Là uy quyền của một bậc đế vương bất khả xâm phạm.

– Ngoài kia, đời sống nhân dân lầm than, môi trường sống vô cùng tồi tệ. Dùng nước bẩn mà sinh hoạt, lại dùng đồ bỏ đi làm thức ăn. Còn tiếp tục như thế, e là mầm họa không nhỏ. Cầu mong ngài vì dân chúng thương sinh, cứu khổ lấy bọn họ!- Y cô nương thay mặt dân chúng mà lên tiếng, nói ra nổi khổ mà bọn họ gặp phải. Mong đối phương để tâm tới, dù chỉ là một chút.

– Chuyện này… Ta nghĩ cô vẫn là không nên quan tâm tới thì hơn vậy. Làm tốt bổn phận của mình, đó mới là chuyện mà cô nên làm!- Đối phương thì lại chẳng để lời đó vào tai, trực tiếp mà khước từ lấy cô ta.

– Nhưng…- Y cô nương còn muốn nói gì đó nhưng đã bị chặn rồi.

– Được rồi, cô lui đi. Mạng của lũ mạt hạng đó, không phiền cô phải bận tâm tới đâu. Cô nên nhớ vị trí và bổn phận của mình là được rồi!- Bóng đen liền cho cô ta lui, uy thế tỏa ra là không thể phản kháng.

Đó là sự cân bằng mà những kẻ cầm quyền tạo ra, muốn phá vỡ nó thì không phải chỉ một lời nói, một hành động là có thể làm được. Lợi ích trong đó, ràng buộc biết bao nhiêu người. Một khi có ai đụng chạm đến thứ lợi ích đó, bọn họ tất nhiên sẽ không để yên cho đối phương. Cho dù đó có là ai đi chăng nữa.

Còn về phần hắn, qua quá trình tiếp xúc với Kiều Chi, Huyết Hành Quyết tầng ba của hắn đã dần mở ra nút thắt. Tiếp tục cái đà này, không sớm thì muộn hắn cũng đột phá đến tầng thứ tư. Nhưng vấn đề ở đây là nó lại quá chậm. Chậm đến mức đáng thương, nhanh thì mấy tháng nhiều thì một năm nữa hắn mới có thể đột phá. Đối với hắn như thế này, quá là chậm rồi.

– Hôm nay điều trị đến đây thôi, ngày mai lại tiếp tục vậy!- Hắn từ trên người đối phương mà hấp thụ lấy, cô ta cũng vì đó mà ngày càng kém sắc nhưng hắn vẫn còn chưa thỏa mãn. Hắn muốn nhiều hơn nữa. Nhiều đến mức, đủ để hắn đột phá. Nếu như không phải sợ dọa cho cô ta chạy, hắn thật muốn hút cạn cô ta.

– Lã Trọng, ta có chuyện này thắc mắc, không biết có nên hỏi hay không?- Kiều Chi e dè, rồi lấy hết dũng khí mà hỏi lấy hắn.- Sao mỗi lần ngươi điều trị xong, ta lại cảm thấy, cơ thể không thoải mái vậy?

– Đó là do cô lâu ngày bệnh tật, còn chưa quen với việc điều trị này. Đợi cô quen rồi thì sẽ không còn cảm thấy mệt nữa! (Yên tâm đi, chết rồi thì sẽ không thấy mệt nữa đâu!)- Hắn lựa lời mà chấn an lấy đối phương, không để cô ta phát giác ra điểm bất thường.

– Vậy sao? Thì ra là vậy, là do ta nghi ngờ nhiều rồi!- Kiều Chi nửa tin nửa ngờ, lời trước đó của Trần Thắng, không ít thì nhiều đã ảnh hưởng đến cô ta. Giờ nghe hắn nói thế, cô ta lại càng tin tưởng hắn hơn.

– Chủ nhân, bên chị Hồng Khanh có chuyện, hình như là muốn tìm ngài!- Tiểu Quỷ bước vào, nói nhỏ vào tai hắn.

– Vậy sao? Để ta đi gặp cô ta vậy!- Hắn liền tạm biệt lấy Kiêu Chi, cùng với Tiểu Quỷ mà rời đi.- Kiều Chi cô nương, ta có chút việc bận, xin cáo lui!

– Hồng Khanh… Đó là ai? Sao Lã Trọng nghe tên, lại vội vã thế kia?- Nhìn theo bóng dáng hắn dần xa, Kiều Chi bần thần đến lạ.

Thế là, hắn cất công một chuyến mà tìm đến Hồng Khanh. Cô ta tìm hắn, ắt hẳn là có liên quan đến Thể Thuần Âm. Vừa hay hắn còn đang sầu não vì chuyện này, đây không khác gì cơn mưa rào giữa trời hạn cả.

– Chủ nhân, không phụ lòng giao phó. Theo lệnh của ngài, ta đã có tung tích của Thể Thuần Âm!- Hồng Khanh thấy hắn liền cúi chào, nhẹ giọng mà bẩm báo sự tình.

– Tốt, chúng ta đi thôi!- Hắn gật gù, thật không uổng công hắn thu đối phương về dưới trướng.

– Kì lạ, Vy Oanh sao lại biến mất đâu không thấy đâu rồi? Lẽ nào là đã bỏ trốn, nó dám sao? Hồng Khanh, con có thấy Vy Oanh đâu không?- Tú bà vừa hay lúc này bước vào phòng của Hồng Khanh nhưng cô ta cũng chẳng thấy đâu.- Ủa, người đâu? Có đại lão đang tìm con đấy, Hồng Khanh! Đây là đang chơi trò mất tích với ta sao?

Trong bóng chiều tà, bọn họ đi đến một góc của Nội Thành. Nhìn đến, nơi này rất quen mắt. Đây không phải là nơi hắn đã từng đến trước đây với Y cô nương sao. Vậy mà hắn lại không thể phát hiện ra, ở đây có người Thể Thuần Âm. Thật là thất trách.

– Đây là… Lại ở nơi này sao? Vậy mà ta lại không cảm nhận ra được. Chậc, cũng mai là có cô, không thì ta đã bỏ lỡ rồi!- Hắn đưa mắt mà nhìn quanh, nét mặt mơ hồ lộ ra một tia sát khí.

– Chủ nhân, là ở phía trước!- Hồng Khanh đưa hắn đến trước một ngôi nhà nhỏ, trước sân lấp loá là một bóng người.

– Thể Thuần Âm đây sao? Hồng Khanh, cô làm tốt lắm!- Hắn nhìn đến, là một cô gái nhỏ đang chơi trước sân. Chỉ tầm 12 13 tuổi, xinh xắn đáng yêu biết bao.

– Các người là ai vậy?- Cô gái nhỏ đó quay đầu lại, thấy mấy người bọn họ bất ngờ mà xuất hiện sau lưng bản thân, cảnh giác mà lui về sau.

– Cô gái nhỏ, đến đây nào. Sẽ không đau đâu mà sợ!- Còn chưa để đối phương kịp phản ứng lại, hắn phất tay một cái, đối phương đã biến mất không thấy đâu rồi.

– Con gái, con đâu rồi? Đừng chơi nữa, ăn cơm thôi!- Đến khi cha mẹ của cô gái tìm thì con gái của bọn họ đã mất tích không thấy đâu rồi. Điều này khiến cho bọn họ không khỏi lo lắng. Mất tích ở Nội Thành, điều này đồng nghĩa với việc, lành ít mà dữ nhiều.

– Người vô cớ biến mất? Sao lại có chuyện này được?- Hoằng Khổ, giữ chức vụ Tuần Ti của Nội Thành. Trên người là một quan phục cũ, nhìn như bổ khoái. Nhưng trông oai nghiêm hơn. Là người có tính tình cương trực, hùng tâm tráng chí. Mắt trái còn là có chút dị thường.

– Tuần Ti đại nhân, mong người làm chủ. Tìm về con gái cho bọn ta!- Người cha ôm lấy người mẹ, hai người bọn họ chỉ trong một đêm mà tiều tụy đi nhiều. Nổi đau nào hơn nổi đau mất con, người đầu bạc mà phải tiễn kẻ đầu xanh.

Tuần Ti, bọn họ là người duy trì trật tự cũng như đảm bảo an ninh của Nội Thành. Chuyện mất tích này, tất nhiên là cũng do bọn họ quản lấy. Lần điều tra này, là do một tên béo và Hoằng Khổ phụ trách. Sau khi điều tra qua một lượt, lại không phát hiện ra điểm gì là bất thường cả.

– Ây, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Ngươi cần gì phải bận tâm. Nói không chừng, con của bọn họ bị bắt bán đến nơi nào rồi!- Gã béo đối với loại công việc này, hời hợt không thôi. Dù sao, việc mất tích này cũng là việc như cơm bữa. Mất thêm một người, cũng chẳng lớn lao gì. Bọn họ cần gì phải bận tâm tới.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nuong-tu-dung-la-nu-ma-dau.jpg
Nương Tử Đúng Là Nữ Ma Đầu
Tháng 1 22, 2025
truong-sinh-bat-dau-lam-quan-tai-ta-dua-vao-nguoi-chet-tu-tien
Trường Sinh: Bắt Đầu Làm Quan Tài, Ta Dựa Vào Người Chết Tu Tiên
Tháng mười một 12, 2025
1968-bat-dau-tuyet-my-chi-vo-toi-cua-muon-luong
1968: Bắt Đầu Tuyệt Mỹ Chị Vợ Tới Cửa Mượn Lương
Tháng 2 9, 2026
thuc-tinh-he-thong-yeu-duong-ta-phat-dong-dai-the-chien.jpg
Thức Tỉnh Hệ Thống Yêu Đương, Ta Phát Động Đại Thế Chiến
Tháng 1 11, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP