Chương 124: Tà Linh Ma Nhãn
Trái ngược với đối phương, Hoằng Khổ là một người cương trực, thân mang chính khí. Loại chuyện người mất tích này, sao có thể qua loa được. Lại nhìn đến đôi vợ chồng kia, cảnh tượng chua xót biết bao, ai mà chịu cho nổi.
– Chúng ta dù gì cũng là Tuần Ti, người phụ trách an ninh cho bọn họ. Sao có thể ngoảnh mặt làm ngơ được? Ngươi đợi ta một chút đã!- Hoằng Khổ nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra. Con mắt bên trái của y liền bất ngờ mà thay đổi, còn là phát sinh biến hóa không nhỏ. Con ngươi vốn màu đen nay lại hoá đỏ, tròng trắng thì nổi đầy gân máu. Trông chẳng giống với mắt người một chút nào cả. Nhìn vào những vết tích còn sót lại, miệng lầm bầm mà không ngừng.- Đây là, Ma Khí? Không đúng, Lệ Khí? Quỷ Khí? Cũng không phải, đây rốt cuộc là gì thế?
– Ngươi còn đứng đó làm gì, chúng ta đi thôi!- Lão béo lại không quan tâm đến đối phương làm gì, cứ mãi mà thúc giục lấy.
– Không, ta phát hiện ra nghi phạm rồi. Chúng ta đi thôi!- Thay vì bị đối phương kéo lấy, Hoằng Khổ lại kéo ngược đối phương mà đi cùng.
Lần theo chút dấu vết còn sót lại đó, bọn họ đi đến Trần gia. Trần gia mặc dù không phải là Thế gia nhưng địa vị ở Nội Thành cũng không thấp. Bọn họ nếu như đắc tội với đối phương rồi, phiền phức sẽ không nhỏ. Cái phiền phức này, tất nhiên chẳng ai là muốn dính líu tới cả.
– Đây là… Trần gia? Ngươi sao lại dẫn ta đến đây rồi? Hoằng Khổ, về thôi! Cái nơi này, hai nhân vật nhỏ như chúng ta chọc tới không nổi đâu!- Lão béo thấy khó liền muốn lui, dại gì vì một hộ dân bình thường mà đắc tội đến Trần gia bọn họ.
– Người đâu? Mở cửa!- Hoằng Khổ lại mặc kệ, không quan tâm nhiều đến như thế, trực tiếp gõ cửa mà cho gọi người.
– Ngươi làm cái gì vậy?- Lão béo muốn ngăn cũng ngăn không được, trố mắt ra mà nhìn.- Đây là muốn kéo ta vào chỗ chết sao?
– Ồ, hoá ra là hai vị Tuần Ti đại nhân à. Không biết, hai vị đại nhân đây, có chuyện gì mà lại gõ cửa Trần gia nhà chúng ta thế?- Trần quản gia mở cửa ra, thấy là bọn họ, lại chẳng hề mà nao núng.
– Bọn ta nghi ngờ người trong Trần gia các ngươi có liên quan đến một vụ án mất tích. Cần phải điều tra, mong là các người hợp tác!- Hoằng Khổ dõng dạc, hiên ngang mà không sợ gì.
– Tuần Ti đại nhân, có phải là có nhầm lẫn ở đâu rồi không? Trần gia ta, sao có thể liên quan đến vụ án mất tích đó được? Xin người đi cho!- Trần quản gia còn muốn đuổi khéo bọn họ nhưng lại bị đẩy qua một bên.
– Không có nhầm lẫn đâu, chính là ở đây. Còn không mau tránh ra cho ta phá án!- Hoằng Khổ mặc kệ đây là đâu, nhà của ai, cứ thế mà xông thẳng vào.
Dựa vào con mắt trái của mình, Hoằng Khổ lần theo dấu vết mà tìm đến nơi ở của hắn. Nhìn vào căn phòng trước mặt, vậy mà y lại không thể nhìn thấu. Khí tức ở đây còn là có chút kì lạ. Y nhất thời mà không biết chuyện gì đang xảy ra.
– Quái lạ? Đây là đâu, sao lại có một màn sương đỏ bao phủ thế này?- Hoằng Khổ chăm chăm nhìn lấy, cố mà tìm ra vết tích quanh đây. Chỉ thấy quanh nhà là một mảng khí màu đỏ, không rõ là gì. Ngoài ra thì chẳng còn gì nữa cả. Khiến cho y không khỏi cảm thấy nghi hoặc.
– Ngươi là ai vậy? Lại nhìn chằm nơi ta ở như thế, có biết bất lịch sự là gì hay không vậy?- Hắn như cảm nhận được gì đó, liền cùng Tiểu Quỷ từ trong mà bước ra.
– Ngươi là?- Hoằng Khổ đăm chiêu nhìn hắn, lại là không thể nhìn thấu.
– Đây là thầy thuốc chữa bệnh cho tiểu thư nhà ta, không có chuyện gì đấy chứ?- Trần quản gia đuổi tới, thay hắn giới thiệu. Còn là hỏi tội bọn họ.- Còn nữa, ngươi tự tiện xông vào Trần gia ta thế này, là không xem Trần gia ta ra gì sao?
– Người này…- Hoằng Khổ trực tiếp bỏ qua Trần lão gia, chỉ chú ý đến mỗi hắn. Trực giác mách bảo cho y biết, người trước mắt này có bất thường. Nhưng lại không có bằng chứng, y cũng không thể manh động được.
– Con mắt đó, là Tà Linh Dị Nhãn sao? Thứ đồ tốt hiếm có khó tìm như vậy, sao lại ở trên người của một kẻ phàm phu tục tử? Phí phạm, thật là phí phạm! Để ta vậy!- Hắn vô tình mà phát hiện ra, con mắt trái của đối phương vậy mà lại là Tà Linh Ma Nhãn. Nhất thời sửng sốt mà nói không nên lời.
Hắn nhân lúc đối phương không chú ý đến, âm thầm mà thả ra một con côn trùng nhỏ. Nó nhanh như cắt mà bò lên trên người đối phương, lấy đó làm đánh dấu. Đợi cho thời cơ thích hợp thì hắn sẽ ra tay. Thứ đồ tốt đó, sao có thể bỏ qua được.
– Ngươi nhìn đủ chưa? Còn muốn nhìn đại nhân ta tới bao giờ?- Tiểu Quỷ bất ngờ mà lên tiếng, cảnh cáo lấy đối phương.
– Là bọn ta nhận lầm rồi, xin lỗi vì đã làm phiền. Đi thôi, đi thôi!- Lão béo kéo lấy Hoằng Khổ, còn tiếp tục gây sự. Bọn họ e là khó tránh khỏi phiền phức.
– Nhưng…- Hoằng Khổ tất nhiên là không chịu rồi, không làm rõ chuyện này, y nhất quyết không chịu rời đi.
– Đừng có nhiều lời nữa, đi thôi. Ngươi không phải là muốn gây thêm phiền toái cho ta đấy chứ? Đây là Trần gia đấy, không phải hộ gia đình bình thường đâu. Ngươi đừng làm loạn nữa có được không hả?- Lão béo mặc cho đối phương có muốn hay không, vẫn là thô bạo mà kéo Hoằng Khổ đi cho bằng được.
– Lã Trọng lang trung, chuyện gì thế?- Kiều Chi theo tiếng ồn mà tìm đến, thấy hắn đứng đó, liền cất tiếng mà dò hỏi.
– Bọn họ ấy à, chính là muốn đến làm tiền chúng ta ấy mà. Chuyện này cũng không hiếm lạ gì, Kiều Chi tiểu thư không cần phải lo lắng!- Hắn lấp liếm cho qua, cũng không thể để cô ta sinh nghi với hắn được.
– Đám người đó, thật là quá đáng mà. Xem Trần gia ta là gì đây?!- Kiều Chi nghe mà tức giận thay, thật không để Trần gia cô ta vào mắt mà.- Trần quản gia, sau này đừng để bọn họ đặt chân vào Trần gia của chúng ta nữa!
– Vâng, thưa tiểu thư! Là lão già này tất trách rồi!- Trần quản gia cúi người mà nói nhưng ánh mắt, lại âm thầm mà liếc nhìn đến hắn. Cái nhìn này khó mà rõ nông sâu.
– Đừng tức giận, sẽ không tốt cho bệnh tình của cô đâu. Đi thôi, ta đưa cô đi dạo nào!- Hắn thì lại không bận tâm mấy về chuyện này. So với việc bại lộ thân phận, hắn càng là thích thú hơn với con mắt kia.
– Không được, chuyện này ta sẽ nói lại với cha. Để cha ta thay Trọng lang trung đây làm chủ, không thể để bọn họ ức hiếp ngài như vậy được!- Kiều Chi nuốt trôi không được cơn giận này, liền mách lẻo với Trần lão gia.
Đêm đến, tại nhà của Hoằng Khổ, chỉ là một căn nhà ngói bình thường. Đối phương còn đang say giấc nồng thì bất chợt ngoài cửa sổ, tiếng gió lại không ngừng thổi qua. Cùng với đó là những tiếng xào xạc trên ngọn cây, bên trong là tiếng cửa sổ kêu cót ca cót két. Trông rõ là dị thường.
– Tà Linh Ma Nhãn, thứ đồ tốt nhà ngươi, ta đến đây!- Hắn trùm lên trên người một chiếc áo choàng màu đen, rồi lại đeo lên một chiếc mặt nạ, che kín đi nhân dạng. Làm việc xấu, tất nhiên là không thể để lộ mặt rồi.
Còn chưa đợi đối phương đến tìm hắn là hắn đã chủ động tìm đến đối phương rồi. Tà Linh Ma Nhãn này, hắn sao có thể bỏ qua được. Hơn thảy, chính là đối phương. Biến số còn là không nhỏ. Kế hoạch của hắn không thể vì y mà bị ảnh hưởng được.