Chương 122: Y cô nương
Hắn đây, chính là cố tình phá đám. Đối phương còn là bị hắn làm cho cứng miệng. Y Thánh Y Thánh, là Thánh Nhân mà vạn người tín ngưỡng. Nhưng trong mắt hắn lại không đáng một xu. Trong lòng hắn có ma, hắn sao tin thần phật. Càng là sẽ không tin Y Thánh kia đại phát từ bi, cứu khổ chúng sinh.
– Người từ đâu đến, lại dám buông lời bất kính với cô nương nhà chúng ta. Có tin là bọn ta đánh ngươi không hả?- Người dân xung quanh thấy hắn cứ mãi nói lời châm chọc, sợ là chọc giận cô ta rồi. Không còn ai trị bệnh cho bọn họ nữa, liền muốn đuổi hắn đi.
– Các ngươi có chắc là cô ta trị bệnh cho các ngươi không đấy? Hay là lấy các ngươi ra luyện thuật. Rồi giở trò lên cơ thể của các ngươi. Chứ các ngươi nghĩ, sẽ có người quan tâm đến sự sống chết của các ngươi hay sao? Một đám mạt hạng chẳng ra gì!- Hắn nhìn đến bọn họ, lườm mắt một cái, buông lời mà khinh miệt lấy.
– Ngươi… Cái này…- Trước lời đó của hắn, lòng người đã bắt đầu giao động. Lời mà hắn nói quả thật không sai, bọn họ chẳng có gì cả. Ai lại chịu trị bệnh cho bọn họ miễn phí như thế này.- Y cô nương, cô…
– Thấy không, cô giúp bọn họ nhiều đến như thế. Bọn họ lại chỉ vì vài lời vô căn cứ của ta lại nghi ngờ cô. Cô thấy, cô cứu bọn họ, đáng không?- Hắn quay sang nói nhỏ với đối phương, chơi trò li gián bọn họ.
– Chuyện này, không phiền ngươi phải quan tâm!- Nhưng như thế, Y cô nương lại không hề để tâm tới lời mà hắn nói, đẩy mạnh hắn ra.- Mọi người, hôm nay đến đây thôi. Ta còn có chút việc, đi trước vậy!
– Vậy… Y cô nương, cô phải đi rồi sao? Vậy ngày mai cô có lại đến đây nữa không?- Thấy cô ta có ý định rời đi, bọn họ liền muốn nếu kéo cô ta lại.
– Chuyện này thì phải xem duyên phận của chúng ta rồi!- Y cô nương lạnh giọng mà nói, rồi cứ thế mà đi mất.
– Đại nhân, vị đó là ai thế? Sao ta cảm thấy, đứng trước cô ta chúng ta lại nhỏ bé đến đáng thương vậy?- Tiểu Quỷ tò mò mà hỏi nhỏ hắn, cảm giác mà đối phương mang lại, là một cổ áp bức trong vô hình.
– Cô ta đó à, là người mà hiện giờ chúng ta chọc tới không nổi. Càng là không thể dây vào!- Hắn nhìn theo hướng cô ta, điềm nhiên mà giải đáp.
– Vậy không phải chúng ta xuất hiện trước mặt cô ta là tự tìm đường chết sao? Ngài tại sao lại…- Tiểu Quỷ nghe vậy, trong thoáng chốc đã lộ vẻ kinh ngạc.
– Yên tâm đi, cô ta giấu mặt thế kia chắc là muốn che giấu thân phận. Ắt hẳn sẽ không ra tay với chúng ta đâu mà lo!- Hắn thì lại bình thản như không, chẳng mải mai mà để ý đến.
– Chúng ta… Chúng ta có phải là sai rồi không? Nghi oan cho Y cô nương, đáng chết mà!- Bấy giờ, người dân xung quanh mới hối hận, không nên tin vào lời gièm pha của hắn mà nghi ngờ đối phương.
– Các ngươi không sai mà là do các ngươi ngu thôi! Không sao cả, rút kinh nghiệm lần sau không nên tin lời người khác là được rồi!- Hắn lúc này lại buông lời bỡn cợt lấy, chế giễu thậm chí là nhục mạ lấy bọn họ.
– Là ngươi? Tại ngươi! Nếu như không phải tại ngươi Y cô nương cũng sẽ không rời đi. Chúng ta còn chưa được khám bệnh nữa, tất cả đều là tại ngươi cả!- Bọn họ liền đem tất cả mọi chuyện đổ lên đầu hắn, chỉ khi như vậy, lỗi sai này mới không liên quan đến họ.
– Hét với ai thế, đám người các ngươi đây là muốn tìm chết sao? Có kẻ cứu các ngươi cũng sẽ có kẻ muốn giết các ngươi. Bớt ở trước mặt ta mà lên giọng, bằng không ta giết sạch các ngươi đấy!- Hắn bộc phát sát khí, cuồn cuộn như sóng dữ, dọa cho bọn họ sợ hãi ra mặt, chẳng dám mà lớn tiếng trước mặt hắn nữa.
Vài ngày sau đó, ngoài việc chữa trị cho Kiều Chi, hắn còn là thường xuyên tìm tới Y cô nương kia. Hễ là cô ta ở đâu thì hắn sẽ xuất hiện ở đó, như hình với bóng một chút cũng không rời. Cô ta ban đầu vốn còn không muốn để ý đến hắn nhưng về sau, không muốn quản tới là không được mà.
Đây đã là hẻm nhỏ thứ tư mà bọn họ cùng nhau lui tới. Vẫn như thường lệ, Y cô nương sẽ bày một sạp nhỏ bên đường. Chữa bệnh cứu người, chẳng màn đến lợi ích. Còn hắn thì ngồi bên, buông lời gièm pha, sẵn tiện còn nướng lấy mấy xiên thịt nướng, khiêu khích lấy đối phương.
– Ngươi rốt cuộc là muốn gì, tại sao lại cứ đeo bám ta mãi thế?- Y cô nương liếc mắt sang hắn, khó chịu mà nói.
– Nói gì thế? Đường này là do cô mở hay chỗ này là do cô xây? Ta tại sao lại không thể xuất hiện tại đây được? Ta đơn thuần chỉ là ngồi chơi tại đây thôi, không được à?!- Hắn thì lại cứ mặt dày như thế, xem cô ta còn có thể làm gì được hắn.
– Ngươi…- Y cô nương nói không lại hắn, tức đến anh ách. Nhưng cũng chỉ có thể tiếp tục mặc kệ hắn, chữa bệnh mà cứu người.
Mỗi một bệnh nhân mà cô ta khám qua, tình trạng đều rất giống nhau. Là vì sinh hoạt môi trường độc hại, lâu ngày tích tụ chất độc nên mới dẫn đến cơ thể suy kiệt. Chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt, đề cao sức khỏe. Bệnh tật liền có thể đẩy lùi. Nhưng chuyện này nói thì dễ, làm thì lại không dễ một chút nào cả.
– Ta thật thắc mắc, cô chữa bệnh như thế này cho bọn họ thì có ích gì? Điều kiện sống như thế kia, không sớm thì muộn bọn họ cũng sẽ mắc lại những bệnh này thôi. Không khéo lại còn có bệnh truyền nhiễm. Thực sự muốn cứu bọn họ, nhiêu đây vẫn là chưa đủ!- Hắn cười nhếch mép mà nói, rồi thưởng thức món ngon trong tay.- Mà là phải thay đổi nếp sống sinh hoạt của bọn họ kìa!
Nhìn đến, đâu đâu cũng là rác thải cả. Dòng nước chảy qua đây thì đen ngòm, còn có một mùi hôi thối khó chịu. Những đứa trẻ ở đây, đứa nào đứa nấy cũng đều đen đúa dim dúa cả. Không là còi xương thì cũng là trương bụng. Bệnh nhỏ bệnh lớn đều có đủ.
Ẩn dưới lớp khang trang kia thì đây mới thực sự là dáng vẻ của Nội Thành. Tầng lớp giàu nghèo cách biệt, như núi cao sông dài. Người giàu sống xa hoa bao nhiêu thì người nghèo chịu khổ bấy nhiêu. Cơm không đủ ăn áo không đủ mặc, bệnh tật triền miên. Có thể cứu, cứu được bao nhiêu cơ chứ.
– Nhưng ta cũng không thể, thấy chết mà không cứu được!- Điều này, Y cô nương không phải là không biết. Vậy nên, cô ta cứu người mới không cần hồi đáp. Cứu được bao nhiêu thì phải xem tạo hóa của bọn họ rồi.
– Hừ, cô tưởng là cô đang giúp bọn họ ấy à? Thật chất, cô là đang hại bọn họ đấy. Người ấy mà, dù sao cũng phải chết. Cô lại kéo dài một chút hơi tàn cho bọn họ, lại để cho bọn họ chịu khổ. Chi bằng chết sớm một chút, không phải là tốt hơn sao? Nhìn những đứa trẻ đó đi, đáng thương biết bao!- Hắn ngã người về sau, ngẩng đầu nhìn trời cao. Trời cao không thấu, lấy ai cứu vớt chúng sinh đây.
– Ngươi… Lệ khí trên người lại nặng đến như vậy. Thảo nào lại có thể nói ra được lời này? Rốt cuộc là ngươi giết qua bao nhiêu người vậy?- Y cô nương tập trung khí ở hai mắt, thi triển ra Thấu Thị Y Nhãn. Liền từ trên người hắn phát hiện ra oán khí ngập trời, Lệ khí quấn thân. Là một đại ma đầu giết người không gớm tay.
– Ở cái thời đại chết tiệt này, mạng người được xem như cỏ rác. Vì để sinh tồn, ta giết vài người thì đã làm sao? Thử hỏi, trên tay ai mà không có vài mạng người. Cô hỏi ta câu này có phải là dư thừa quá không?- Hắn trái lại không phủ nhận mà là thừa nhận lấy. Bởi vì hắn biết, đứng trước đối phương hắn khó mà che giấu được mình. Thậm chí là còn hỏi ngược vặn lại cô ta.- Còn cô thì sao? Cứu bao người, giết bao người? Cuối cùng, được gì và mất gì?
– Ngươi… Hôm nay chữa bệnh đến đây thôi, các vị, xin thứ lỗi vì sự bất tiện này!- Y cô nương dừng tay lại, chậm rãi mà nói. Thu xếp đồ đạc, như có chuyện gì đó, nhanh chóng mà rời đi.