Chương 117: Cổ độc
Trở về Trần gia, Trần lão gia bần thần không thôi. Trong lòng lão ta không hiểu vì sao lại có một nổi bất an khó mà nói thành lời. Nếu như nói đến kẻ đáng nghi thì trong nhà của lão ta, quả thật là có lấy một người. Chỉ là kẻ này lại là thầy thuốc của con gái lão ta, lão ta không thể vì thế mà nghi ngờ đối phương được.
– Kẻ đáng nghi, kẻ đáng nghi sao?- Trên đường trở về, Trần lão gia tự mình lầm bầm lấy.
Vừa bước vào trong sân, Trần lão gia đã thấy được cảnh tượng đáng kinh ngạc. Nhờ vào sự chăm sóc của hắn, Trần Kiều Chi tạm thời đã có thể xuống giường, đi dạo trong sân. Nhưng đối với cô ta mà nói, một người quanh năm ốm yếu nằm trên giường. Thì đây không khác gì, là một phép màu cả.
– Thế nào, có cảm thấy không khỏe chỗ nào ở trong người không?- Hắn ngồi đó, quan sát lấy cô ta. Luôn tìm cơ hội mà tiếp xúc với đối phương, chính là muốn, lâu ngày mà sinh tình.
– Đã đỡ hơn nhiều rồi, đều nhờ vào công tử cả!- Kiều Chi hơi hơi cúi mặt, thẹn thùng mà nói.
– Có khi nào… Không, làm gì có chuyện trùng hợp đến như thế. Là ta nghĩ quá nhiều rồi!- Một tia suy nghĩ thoáng lóe qua, Trần lão gia lập tức mà phủ nhận. Khó lắm con gái ông ta mới khởi sắc, sao có thể vì chút nghi ngờ nhỏ mà tự tay phá hủy đi tất cả được.
Hai người bọn họ, cười cười mà nói nói. Trông rõ là vui vẻ. Đã lâu, Trần Kiều Chi không nở ra nụ cười rạng rỡ như thế. Người làm cha như Trần lão gia nhìn mà mãn nguyện. Nên cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, ông ta cũng sẽ bảo vệ nụ cười đó cho thật tốt.
– Bác, nghe nói là Kiều Chi đã khỏe, nên mới đến đây thăm. Không làm phiền chứ?- Từ ngoài lại bước vào một bóng người, người này còn là người quen cũ của hắn. Không chỉ quen mà còn rất thân thuộc.
– Kiều Chi à, nó đang ở bên kia kìa. Con qua mà gặp nó đi!- Trần lão gia chỉ tay về phía bọn họ, rồi nói với đối phương.
Đối phương bước tới, hắn quay đầu lại. Hai người bọn họ nhìn nhau mà không nói gì, bầu không khí liền rơi vào trầm lặng. Những lúc như này, chỉ cần một nụ cười tự tin là được. Nhưng khổ nổi một điều, giữa lúc này hắn mà cười lên không khéo thì lại bị sinh nghi mất.
(Sao lại là cái tên này thế? Phiền phức thật, biết vậy không biến thành cái dáng vẻ này rồi!) Hắn đứng đờ ra đó, nhất thời không biết phải làm sao cho phải. Kế hoạch của hắn, không thể cứ thế này mà bại lộ được. Người đến, không ngờ đến vậy mà lại Trần Thắng.
Lã Trọng là chết dưới tay của Trần Thắng, nay lại xuất hiện tại đây. Muốn đối phương không nghi ngờ cũng khó. Nhưng đối phương còn chưa hành động, hắn cũng không thể để lộ được. Địch bất động thì ta cũng đành bất động.
(Tên này, hình như đã gặp qua ở đâu rồi thì phải?) Trần Thắng đăm chiêu mà nhìn hắn, nhất thời mà nhớ không ra.
Cũng phải thôi, ngày đó Trần Thắng gặp Lã Trọng là trong trạng thái nhập ma. Toàn thân đều bị bao phủ bởi một màu đen. Nay lại gặp hắn ở trạng thái bình thường thế này, quen mắt là thế nhưng nhất thời có chút nhớ không ra.
– Anh Thắng, anh là đến tìm em sao?- Trần Kiều Chi lên tiếng mà chen ngang, mới phá tan đi bầu không khí căng thẳng giữa bọn họ.
– Anh là nghe nói sức khỏe của em có tiến triển nên mới đến thăm em đây. Thế nào rồi, đã đỡ hơn nhiều chưa?- Trần Thắng nhìn đến cô ta, nhẹ giọng mà hỏi lấy.
– Đã đỡ hơn nhiều rồi, đều là nhờ vào Lã Trọng lang trung đây!- Kiều Chi cười nhẹ mà đáp, lại nhìn đến hắn, bất giác mà e thẹn cúi đầu.
– Lã Trọng? Cái tên này, sao nghe quen thế? Hình như ta đã nghe thấy qua ở đâu rồi thì phải…- Trần Thắng hơi hơi nhíu mày, cố nhớ nhưng lại nhớ không ra.
– Ây, Kiều Chi tiểu thư, sức khỏe cô không tốt. Hôm nay đến đây là được rồi. Để ta đưa cô vào phòng!- Hắn thấy tình hình không ổn, liền muốn tìm cái cớ mà rời khỏi đây, còn là muốn dùng cô ta làm lá chắn.
– Ta còn chưa nói mấy câu với em ấy, ngươi lại muốn đưa em ấy vào trong rồi. Ý gì đây?- Trần Thắng ánh mắt chăm chăm nhìn hắn, chẳng chút nào là thiện ý cả.
– Vậy phiền công tử đây đưa Kiều Chi cô nương vào phòng vậy, ta còn có chút việc, không làm phiền hai người hội ngộ. Cáo từ!- Hắn nói rồi, liền nhanh chân mà rời khỏi nơi này. Ở lại thêm lâu sợ rằng có biến.
– Tên đó, ta cảm thấy không bình thường. Em sau này, bớt qua lại với hắn đi!- Đợi cho hắn khuất dần bóng, Trần Thắng mới cất tiếng mà dặn dò lấy đối phương.
– Anh, đừng nghi ngờ vô căn cứ thế chứ?- Kiều Chi sớm đã bị hắn che mờ đi lí trí, sao có thể nghe lọt tai lời này.
– Cái đứa ngốc này, quanh năm suốt tháng đều nằm trên giường. Sao biết được lòng người hiểm ác như thế nào, nghe lời ta, không thiệt đâu, có biết không hả?- Trần Thắng đối với hắn, không rõ vì sao lại sinh ra ác cảm. Còn là ác cảm vô cùng thuần túy.
Ngày qua ngày tiếp xúc, tình cảm giữa hắn và Kiều Chi cũng dần nảy sinh. Thật chất, đều là do hắn dùng thủ đoạn mà ra. Đây cũng là điều mà hắn muốn. Đợi cho đến khi, tình cảm phát triển đủ rồi. Cũng là lúc, kế hoạch của hắn bắt đầu. Thể Thuần Âm cực phẩm này, hắn thu chắc rồi.
Một bên khác, Cao Thái Vũ bệnh tình ngày càng trở nặng. Trên người nổi đầy mụn nhọt, làm cách nào cũng đều trị không hết. Đặc biệt nhất là phần cổ, mụn mủ không sao kể xiết. Mời không biết bao nhiêu là thầy thuốc, lại chẳng có ai là chữa được căn bệnh quái lạ này cả.
– Khó chịu chết ta mất, ngươi biết chữa bệnh này không thế? Chữa không được, ta lấy cái mạng già của ngươi đấy!- Cao Thái Vũ nằm tại trên giường, bên cạnh là một lão lang y. Chuyên tâm mà chữa trị.
– Cao đại thiếu gia, bệnh của ngài lạ quá. Già này chưa từng thấy qua!- Sau khi xem bệnh qua, lão lang y cũng chỉ biết thở dài mà bất lực.
– Mời Liễu Giai đến đây cho ta!- Cao Thái Vũ gào lên một cách tức giận, đường đường là đại thiếu gia của Cao Thế gia, nay lại chịu cảnh này, y sao có thể chịu được.- Còn cái lão lang băm này, lôi xuống chém đi. Ngứa mắt ta quá rồi!
– Đừng mà! Cao đại thiếu gia, tha mạng! Tha mạng!- Mặc cho đối phương có van xin như nào, bọn họ vẫn là tàn nhẫn cướp đi mạng sống của đối phương.
Không lâu sau đó, một bóng người mà bước vào. Mặc một tà áo trắng, Liễu Giai, tuổi còn trẻ đã đạt đến cấp độ Y Vương, chuyên tu là Niệm, phụ tu là Khí, thuộc tính là Quang. Không nói đến tài năng, dung mạo mĩ miều biết bao nhiêu. Chiếc áo dài trắng trên người, càng là làm nổi bật phong thái tao nhã của cô ta.
– Cổ độc? Bệnh này của ngươi không đơn giản, ngươi làm sao lại chọc đến ai rồi?- Liễu Giai nhìn vào vết thương trên cổ của đối phương, sơ bộ mà có thể phán đoán.
– Cổ độc, tên khốn đó biết cổ độc sao? Không lí nào!- Cao Thái Vũ sửng sờ mà không tin vào lời đó, cổ độc này, nguy hiểm biết bao nhiêu.
– Tạm thời ta cũng chỉ có thể giúp ngươi thuyên giảm cảm giác khó chịu này thôi. Còn muốn chữa khỏi, ta cần phải hỏi qua thầy ta đã!- Liễu Giai nhẹ giọng mà nói, cố mà làm dịu lại tâm tình của y.
– Cái tên Tát Phi Mã đó, ta nhất định sẽ tìm gã tính sổ!- Cao Thái Vũ siết chặt nắm đấm, vô tình động đến vết thương. Mặt liền nhăn nhó.- Aa!