Chương 116: Lang Trung
Hắn đến trước mặt của Trần lão gia, đối phương thấy hắn còn trẻ đến như vậy, còn là có chút nghi ngờ. Dù sao ai mà biết được, một kẻ không rõ danh tính như hắn, năng lực là như thế nào. Liệu có thực sự chữa được bệnh cho con gái lão ta. Hay kẻ lừa gạt, chỉ biết nói lời khoác lác.
– Ngươi là…- Trần lão gia mở lời trước, dò hỏi hắn.
– Ta à, là một thầy thuốc. Còn đây là tiểu đồng hầu hạ bên cạnh. Chỉ là muốn tới kiếm miếng cơm mà thôi!- Hắn ngụy tạo cho bản thân một thân phận, muốn thông qua cách này mà tiếp cận đối phương. Nhưng trông lại chẳng đáng tin một chút nào cả.- Nói trước, bệnh nào cũng có thể chữa nhưng mà chữa không hết thì không được làm khó bọn ta đâu đấy. Cùng lắm là không lấy tiền của lão thôi!
– Ngươi… Sao lại không đáng tin thế này?- Trần lão gia nghe thế, càng là do dự.
– Không tin ta à? Vậy thì thôi vậy, các ngươi không thích thì bọn ta đi. Cần gì phải làm khó nhau!- Hắn liền lấy lùi làm tiến, xoay người lại, vờ rời đi, rồi tỏa ra bí hiểm mà nói.- Nhưng mà bệnh của con gái lão, ta có thể chữa được đấy!
– Lão gia, để hắn thử xem sao đi. Biết đâu có thể chữa khỏi bệnh cho con gái của chúng ta thì sao?- Trần phu nhân lên tiếng, thay hắn cầu tình. Hắn không đáng tin là thật nhưng bà ta cũng không thể cứ thế mà trơ mắt nhìn hi vọng của con gái mình vụt mất đi được.
– Khoan đã, ngươi thực sự có thể chữa khỏi bệnh cho con gái ta?- Trần lão già tâm tình giao động, liền lớn tiếng gọi hắn lại.
– Phải khám qua mới biết được, người còn chưa gặp, lão bảo ta làm sao mà trị đây!- Hắn cố tình tỏa ra bí hiểm, dễ thoả hiệp quá thì lão ta sẽ sinh lòng cảnh giác.
– Cái này… Được rồi, ngươi đi theo ta là được!- Trần lão gia sau khi suy tính một lượt, vẫn là để hắn thử lấy một phen. Cho dù có là một tia hi vọng mỏng manh đi chăng nữa, vì cứu con gái mình lão ta cũng sẽ không từ bỏ.
Theo chân đối phương, hắn đi đến một căn phòng. Nằm tại trên giường là một cô gái nhỏ nhắn, Trần Kiều Chi, con gái của Trần lão gia. Nhưng điều đáng chú ý hơn cả, là khí tức mà đối phương tỏa ra. Không sai đi đâu được, đây chính là thứ mà hắn cần tìm.
(Thật là… Thể Thuần Âm! Còn là một Thể Thuần Âm cực phẩm!) Khoé môi hắn nhếch lên, đối phương so với mong đợi của hắn, thực sự là niềm vui ngoài ý muốn.
So với Thể Thuần Âm bình thường, hắn chỉ cần hấp thụ một lần thì xem như là vứt bỏ. Nhưng với Thể Thuần Âm cực phẩm thì lại khác. Đây chính là một mỏ vàng, có thể khai thác nhiều lần, khó gì mà sánh được. So về chất lượng lẫn số lượng, đều hơn hẳn những Thể Thuần Âm khác mà hắn từng gặp.
Hắn tiến hành mà thăm khám cho đối phương. Sau vài thao tác cơ bản, tình hình của đối phương liền có chuyển biến tốt. Đối với hắn mà nói, trị khỏi bệnh cho cô ta không dễ nhưng làm cho cô ta khỏe lên thì không khó. Trong tay hắn, có một loại cổ trùng. Chỉ cần ăn vào, bệnh tật liền xua tan đi. Có tên là Thực Độc Trùng, chuyên lấy bệnh tật làm nguồn thức ăn. Dùng vào trường hợp này thì không gì thích hợp bằng. Nhân lúc bọn họ không chú ý, hắn len lén mà cho vào người của cô ta. Chẳng mất bao lâu, mí mắt đối phương đã nhấp nháy.
– Tỉnh lại rồi à?- Hắn điềm nhiên mà ngồi cạnh bên mép giường, hỏi lấy đối phương.
– Ngươi… Ngươi là ai? Sao lại xuất hiện ở trong phòng ta?- Mở mắt ra, Kiều Chi liền thấy một người con trai xa lạ, giật mình mà cảnh giác.
– Giới thiệu một chút, ta họ Lã tên Trọng. Là thầy thuốc mà cha cô mời về, xem bệnh cho cô. Hiện tại, cô cảm thấy thế nào rồi? Có chỗ nào không khỏe không?!- Hắn từ tốn mà giải đáp cho cô ta, còn là không quên hỏi han lấy tình hình.
– Con gái, cô thế nào rồi? Có đỡ hơn nhiều chưa?- Trần lão gia, Trần phu nhân ở bên cạnh quan tâm cũng không kém.
– Con… Cảm thấy khỏe hơn nhiều rồi ạ!- Kiều Chi thỏ thẻ mà nói, sức sống tựa hồ mà sung túc. Chẳng còn dáng vẻ bệnh tật trước kia nữa.
– Thấy không? Còn không tin ta! Nhưng đây cũng chỉ mới là phần ngọn thôi. Muốn chữa khỏi phần gốc cho tiểu thư đây, còn cần ta phải quan sát mười ngày nửa tháng nữa. Như vậy mới có thể thực sự trị khỏi bệnh!- Hắn vốn còn muốn giết người đoạt Thuần Âm nhưng giờ đây đã khác. Sự tình có biến, hắn liền muốn tìm cách mà ở lại.- Chỉ có thể làm phiền lão gia phu nhân đây, sắp xếp cho ta một chỗ ở trong phủ!
– Không phiền, không phiền! Có thể trị khỏi bệnh cho con gái ta, đây chỉ là một chút chuyện nhỏ mà thôi!- Trần phu nhân nghe thế, liền cho người sắp xếp cho hắn chỗ ở tạm. Hắn cũng thuận lợi mà ở lại đây.- Người đâu, còn không mau sắp xếp phòng cho lang trung đây nghỉ ngơi!
Lại nói đến Cao Thái Vũ bên này, chỉ là một ngày sau đó, y không rõ là vì sao cả người lại cảm thấy mệt mỏi. Buồn nôn chóng mặt nhẹ, ho khan không ngừng. Nhìn như, một người bị bệnh tật lâu năm dày vò vậy. Chẳng còn tí sức sống nào cả, cân nặng cũng tụt dốc mà không phanh. So với trước đó, giờ đây cả người y héo hon mà gầy mòn.
– Đại thiếu gia, ngài làm sao thế? Sức khỏe của ngài vẫn ổn chứ?- Thấy cái dáng vẻ này của đối phương, Cao Hổ bội phần mà lo lắng.
– Ngươi không nhìn thấy sao mà hỏi? Khốn kiếp, cái tên đáng chết đó, không biết đã làm gì ta rồi? Để ta biết được, ta lột da hắn!- Cao Thái Vũ bị bệnh tật dày vò, tính tình cũng vì đó mà cáo gắt hơn. Chỉ cần gặp chuyện gì không vừa ý, liền nổi trận lôi đình.
– Chuyện này là do tên đó gây ra sao?!- Cao Hổ vì bản thân bất tài, liền hướng đối phương mà thỉnh tội.- Là thuộc hạ tất trách, không bảo vệ chu toàn cho đại thiếu gia. Đáng bị trách phạt!
– Ngươi còn nói nữa. Bằng mọi giá, phải bắt hắn về đây cho ta!- Cao Thái Vũ nghiến giọng, cay nghiệt không thôi.- Còn nữa, gọi mấy lão già đó qua đây cho ta!
– Vâng, thuộc hạ làm ngay!- Cao Hổ cúi người mà nhận lệnh, theo đó mà hành sự.
Lập tức, Cao Thế gia ban lệnh mà cho người mà truy lùng lấy hắn. Hắn đắc tội với bọn họ, bọn họ sao có thể để hắn yên được. Lập tức cho gọi mấy nhà phụ thuộc lại, phân phó bọn họ đến mà tìm người.
Tại Nội Thành này, tồn tại cái gọi là gia tộc phụ thuộc. Tức là những gia tộc nhỏ sẽ phụ thuộc và Thế gia. Tùy ý bọn họ sai khiến. Nhưng đổi lại, sẽ nhận được một số lợi ích nhất định. Mà Trần gia vừa hay là gia tộc phụ thuộc của Cao Thế gia.
– Vài ngày qua, các ngươi có thấy tên nào là khả nghi không hả?- Cao Hổ thay Cao Thái Vũ mà lên tiếng, tra hỏi bọn họ.
– Không có! Mọi chuyện đều rất bình thường. Cao Hổ hộ vệ, có chuyện gì sao?- Trần lão gia nhỏ giọng mà hỏi lấy, đứng trước đối phương, bọn họ đều hèn mọn đến đáng thương.
– Có một tên không biết sống chết là gì, mạo phạm đến đại thiếu gia nhà ta. Lại mai mắn chạy được. Hắn, ngàn lần đáng chết!- Cao Hổ giận dữ mà lấy ra một bức tranh vẽ, là dựa vào khuôn mặt của Kim Tư mà phác thảo ra, rồi đưa đến trước mặt bọn họ.- Người cần tìm chính là người này. Ai mà tìm được hắn, chỉ cần bẩm báo lên ắt có trọng thưởng. Còn nếu như bao che, để ta biết được. Các ngươi chết chắc!
– Đại thiếu gia, trên cổ ngài là gì thế? Sao nhìn giống vết loét vậy?- Có người tò mò với vết thương trên người của Cao Thái Vũ, nhịn không được mà hỏi lấy.
– Đây là chuyện mà ngươi được phép hỏi tới sao?- Cao Thái Vũ lườm mắt một cái, đối phương liền sợ đến mất mật.
– Là tiểu nhân lỡ lời, mong đại thiếu gia thứ tội, mong đại thiếu gia thứ tội!- Đối phương quỳ xuống mà tạ tội, sợ rằng chọc giận đến đối phương rồi, bản thân liền vì đó mà gặp tai họa.