Chương 118: Hắn, là ai?
Không những Cao Thế gia truy lùng hắn, mà Tát Phi Thế gia cũng cho người tìm kiếm hắn. Bệnh tình của Tát Phi Văn đột nhiên trở nặng, cần hắn điều trị. Mà hắn lúc này, lại chơi trò biến mất không thấy đâu. Khiến cho Tát Phi Mã không khỏi mà đau đầu.
Không chỉ như thế, cửa hàng nô lệ lớn nhất của Tát Phi Thế gia bọn họ lại bất ngờ bị người ta phá đám. Thả đi không ít nô lệ, tổn thất còn là không nhỏ. Đúng là sóng này chưa qua thì sóng khác đã dập đến.
– Ngươi nói xem, việc buôn bán nô lệ của chúng ta. Tại sao cứ bị người khác nhắm vào vậy? Chuyện này, ta cần một lời giải thích!- Tát Phi Mã lưng tựa vào ghế, hai mắt nhắm nghiền, phiền não không thôi.
– Chuyện này, thưa thiếu gia, thuộc hạ cũng không rõ. Chỉ biết người này hành tung rất bí ẩn. Hiện tại vẫn đang cho người điều tra!- Tấn Trọng mặt liền kém sắc, chuyện này là do gã thất trách mà ra. Giờ mà hỏi tội tới thì gã khó mà tránh khỏi trách nhiệm.
– Đừng nói với ta là không biết, ta nuôi ngươi không phải là một tên vô dụng. Trong vòng ba ngày, phải điều tra ra cho ta. Không thì chịu phạt đi là vừa!- Tát Phi Mã mở bừng mắt ra, nhướng một bên mày, lộ ra vẻ khó coi.
– Vâng, thưa thiếu gia!- Cảm thấy nộ khí đến từ đối phương, Tấn Trọng cúi gằm mặt xuống mà chẳng dám ngẩng đầu.
– Còn nữa, hắn, có tìm được chưa? Lại chơi trò mất tích thế này, hắn là muốn gì đây?- Tát Phi Mã giờ mới nói đến chuyện chính, ngữ khí cũng trở nên âm trầm hơn.
– Bẩm thiếu gia, tìm không thấy người! Nhưng thuộc hạ có chuyện này, không biết có nên bẩm báo cho ngài hay không?- Tấn Trọng cúi người mà bẩm báo, thấy tình hình không ổn, liền muốn tìm cách lấp liếm.
– Nói!- Tát Phi Mã ngày càng không hài lòng với đối phương, ánh mắt cũng dần mất kiên nhẫn.
– Vài ngày trước, thuộc hạ có nghe nói. Người của Cao Thế gia cũng đang truy lùng một người. Mô tả rất giống với hắn. Nói là đắc tội với Cao Thế gia bọn họ, nên cần phải xử tội. Không biết, chúng ta có nên có nên nhúng tay vào hay không?!- Tấn Trọng đem những tin tức mà gã biết được, hết thảy đều bẩm báo lên. Chứng minh năng lực của bản thân, còn tỏa ra vô dụng, e là không xong mất.
– Khoan đã, hắn… Tên là gì?- Tát Phi Mã bấy giờ mới nhận ra điều bất thường, quen biết lâu đến như vậy. Đến tên hắn cũng chưa từng nghe qua, ắt hẳn là có điểm đáng nghi vấn ở đây.
– Cái này… Thuộc hạ, không rõ!- Tấn Trọng ngớ người, kết thù hằn với hắn sâu đến như vậy mà lại không rõ tên hắn là gì. Chuyện này cũng quá là hoang đường rồi.
– Cái tên đó, có bất thường!- Tát Phi Mã nheo mắt lại, ánh mắt cũng trở nên xa xăm hơn.- Chuyện ở Chợ Đen tạm thời gác qua một bên đi, toàn lực mà tìm cái tên đó về đây cho ta!
– Vâng! Thuộc hạ sẽ đi làm ngay!- Tấn Trọng lui xuống, theo lệnh mà hành sự. Tạm thời mà vượt qua cái ải này.
Lại nói đến hắn lúc này, bất ngờ mà tìm đến Hồng Khanh, hắn xuất hiện với dáng vẻ lạ lẫm này, nhưng cô ta lại không mấy là bất ngờ. Bởi vì cô ta biết, đây là hắn. Không thì ai lại dám ngang nhiên mà bước vào phòng của cô ta thế này. Thấy hắn, cô ta liền đứng dậy mà cúi chào.
– Chuyện mà ta giao cho cô, cô làm đến đâu rồi?- Hắn bước đến, nghiêm giọng mà hỏi lấy.
– Bẩm chủ nhân, là thuộc hạ bất tài. Đến nay vẫn chưa thể tìm được người Thuần Âm cho chủ nhân. Mong chủ nhân trách phạt!- Hồng Khanh cúi nhẹ người, Thể Thuần Âm đó, nào đâu có phải là thứ dễ tìm.
Bên ngoài, Vy Oanh lấp loá mà nghe lén cuộc trò chuyện của hai người bọn họ. Cô ta là thấy hắn đi vào trong. Trong lòng sinh nghi, nên mới tò mò nghe lén xem sao. Nhưng lại không ngờ đến, bản thân sẽ vì chuyện này mà gặp phải tai họa.
– Là ai? Còn không cút vào đây!- Hắn phất tay một cái, Vy Oanh như bị sức mạnh thần bí nào đó mà kéo vào bên trong. Quỳ đến trước mặt hắn.
– Hồng Khanh, ngươi…- Vy Oanh bị dọa cho phát ngốc, người trước mắt này cô ta cảm thấy rất quen thuộc nhưng nhất thời không rõ là vì sao lại cảm thấy cũng rất lạ lẫm.
– Là cô à? Không ai nói cho cô biết, biết nhiều chuyện rất dễ chết lắm sao mà nghe lén thế này?- Hắn quay đầu mà nhìn đến đối phương, giọng thì nhẹ nhàng nhưng lời lẽ thì tràn đầy chết chóc. Doạ cho cô ta sợ hãi đến mất mật.
Vy Oanh còn muốn bỏ chạy nhưng cửa lại bất ngờ đóng chặt lại. Cô ta điên cuồng mà đập cửa kêu trời trời không nghe, kêu đất đất không thấu. Nhận biết là nguy hiểm cận kề, cô ta liền cầu xin lấy hắn. Bởi vì cô ta còn chưa muốn chết.
– Đại nhân… Người tha cho ta! Ta chưa nghe gì hết, cái gì cũng không biết gì cả. Ngài tha cho ta đi mà!- Vy Oanh quỳ đến dưới chân hắn, khóc lóc mà cầu xin.
Vy Oanh, xuất thân vốn dĩ là một gái nhỏ ở Ngoại Thành. Gia cảnh bình thường, đủ ăn mà đủ mặc, cũng không đến nổi thiếu thốn thứ gì. Thuở thiếu thời, có quen một nam nhân, lớn chừng hơn cô ta năm tuổi. Tình cảm giữa hai người bọn họ phải nói là khắn khít vô cùng.
Khắn khít đến nổi, hai người bọn họ thường lén lút mà tư tình gặp nhau. Không thông qua cha mẹ mà tự định ước chung thân đại sự. Cô ta đối với đối phương mà nói, nhất mực mà chung tình. Yêu đến mù quáng.
– Tình Lang, chàng có yêu ta không?!- Dưới ánh hoàng hôn chiều ta, Vy Oanh thỏ thẻ mà hỏi nhỏ.
– Khờ quá, tình yêu mà ta dành cho nàng, có trời cao chứng giám. Có ánh trăng soi xét, nào đâu có giả dối gì!- Đối phương dùng lời ngon tiếng ngọt mà dỗ dành lấy cô ta, cô ta nghe mà cười tít hết cả mắt.
Vy Oanh ngã vào lòng đối phương, nhẹ nở nụ cười mãn nguyện, e thẹn mà nói không nên lời. Hai mắt nhắm dần đi, đợi đến khi cô ta mở mắt ra thì đã là một câu chuyện khác rồi. Cái gọi là tình yêu màu hồng đó, cũng chỉ dùng để lừa người.
– Tú bà, người mà ta đưa đến, được chứ?- Tình lang của Vy Oanh nhẹ cười gian xảo, vì để lừa được cô ta, công sức bỏ ra thật là không ít.
– Cô gái lần này mà ngươi đưa đến, cũng không tồi đấy. Cầm lấy, đây là số tiền mà ngươi xứng đáng nhận được!- Tú bà ném cho đối phương một túi bạc, như thể đây không phải là lần đầu vậy. Tình lang hài lòng nhận lấy, rồi cứ thế mà đi mất.
Lại nói đến người tú bà này, là bà chủ của Viên Hoa Lâu nổi tiếng ở Nội Thành. Trên tay lúc nào cũng đều phe phẩy một chiếc quạt giấy cả. Tuổi tầm 40 nhưng nhan sắc lại vô cùng mặn mà, chẳng thua kém gì những cô nương trẻ đẹp kia cả. Là người xinh đẹp diễm lệ nhưng cũng đủ tàn nhẫn. Không thì làm sao mà quản lý cái Viên Hoa Lâu này.
Đợi đến khi Vy Oanh tỉnh lại, mơ mơ màng màng mà ngồi dậy. Nhìn bốn bề xung quanh xa lạ, cô ta nhất thời mà không hiểu chuyện gì. Tình lang của cô ta, còn là không thấy đâu. Khiến cho cô ta không khỏi hoang mang hoảng sợ.
– Cô gái nhỏ, cô tỉnh lại rồi đó à? Nếu đã tỉnh lại rồi thì tự mình thay y phục đi, không cần phải phiền đến người khác hầu hạ cô!- Đúng lúc này, tú bà lại bước vào. Trên tay là một bộ quần áo diêm dúa, ném đến trước mặt của cô ta.