Chương 115: Ngày sau gặp lại, chính là ngày ta lấy cái mạng của ngươi!
Hắn kết hợp Bất Diệt Hoả và Phụng Hỏa lại với nhau, đánh ra một quyền. Một quyền này, như thể muốn lấy mạng đối phương vậy. Sức nóng nó toả ra là vô cùng khủng khiếp, tựa hồ như tâm trạng lúc này của hắn. Nhưng đồng thời đổi lại, cơ thể hắn cũng bị ngọn lửa này tổn thương không ít.
– Đại thiếu gia, cẩn thận!- Lập tức, Cao Hổ đứng chặn trước mặt đối phương. Người này thực lực ngược lại còn là không tồi, là cấp Vương Trung cấp. Chuyên tu là Lực. Thuộc tính là Thổ. Ngọn lửa của hắn đều bị đối phương chặn lấy.
– Cấp Vương? Cấp Vương thì có làm sao cơ chứ? Kẻ mà ta muốn giết, ngươi ngăn được ta sao?!- Cho dù có như thế, hắn vẫn không chịu dừng tay lại. Tiếp tục bạo phát sức mạnh mà đối chiến với đối phương.
Phải biết, ở cái thế giới chết tiệt này, hắn cũng chỉ có hai người là thân thiết nhất. Một là Ý La, người quan tâm chăm sóc hắn mỗi lúc khi cần. Hai chính là Ha Lô, người cùng từng hắn đồng hành qua biết bao nhiêu là khó khăn. Ngày mà Ý La bị sát hại hắn đau lòng đến mất đi lí trí. Nay lại đến Ha Lô, đây không khác gì một đả kích lớn với hắn cả.
Hắn vốn còn muốn Ha Lô và Y Lan yên ổn mà sống, không ngờ đến kết cục của bọn họ lại là như này đây. Hắn sao có thể nhịn được, càng là sẽ không thể bỏ qua cho Cao Thái Vũ. Từ đây, ân oán của hai người bọn họ kết xuống, không chết không thôi.
– Cao Hổ, giết hắn!- Cao Thái Vũ phía sau mà ra lệnh, ngữ khí chứa đầy sát ý. Y không cho phép, bất kì kẻ nào khiêu khích quyền lực của y cả.
Theo lệnh, Cao Hổ ra chiêu càng là quyết liệt hơn. Đòn nào đòn này như muốn lấy mạng hắn vậy. Mỗi một quyền đánh tới, lực đạo đều mạnh đến kinh người. Liền đem căn nhà trọ này, gần như đánh nát.
– Trọ của ta! Trọ của ta! Sao lại ra nông nổi này rồi?- Chủ nhà trọ chui dưới gầm bàn, khóc thét mà không thành tiếng.
Nhưng suy cho cùng, hắn cũng chỉ mới là Đỉnh cấp Vu Linh, thực lực có hạn. Đối phương lại là cấp Vương, chênh lệch tất nhiên là không nhỏ. Chẳng qua mấy chiêu, hắn đã bị đối phương áp chế thấy rõ. Còn đánh tiếp, e là chẳng lành.
– Dám ra tay với đại nhân nhà ta, ta liều với ngươi!- Tiểu Quỷ bất ngờ mà xông tới, tụ Khí vào tay, rồi chém ra một đường trảm khí. Tiểu Quỷ, vẫn là đứa trẻ đáng yêu đó. Nhưng hiện tại, lại mang đến cảm giác chết chóc khó tả. Một thân ưu ám khiến cho người ta bất giác mà dè chừng.
– Con nhóc ranh ở đâu ra đây? Tìm chết sao? Vậy được, ta giết luôn cả ngươi vậy!- Cao Hổ dễ dàng mà chặn được một đòn đó, còn là đánh ra một quyền đáp trả đối phương.
– Aaa!- Liền đem Tiểu Quỷ đánh lui, thương tích còn là không nhẹ.
Thấy đánh không lại đối phương, hắn cũng chỉ đành kéo theo Tiểu Quỷ bỏ chạy. Nhưng trước khi đó, hắn đã kịp thời để một con côn trùng nhỏ cắn vào người của Cao Thái Vũ. Thứ này không giết được đối phương nhưng đủ để đối phương sống trong dày vò khổ sở dài dài.
– Ngày sau gặp lại, cũng là lúc ta lấy CÁI MẠNG CHÓ CỦA NGƯƠI. Cẩn thận vào!- Thanh âm vang vọng, theo đó là bóng hình của hắn dần biến mất. Đến ngay cả Cao Hổ, cũng không thể ngăn cản hắn rời đi.
– Muốn chạy, đừng hòng! Khốn kiếp, lại để ngươi chạy được rồi!- Cao Hổ ra đòn đánh chặn nhưng đáng tiếc, lại chậm lấy một bước. Để hắn cứ thế mà rời đi trước mắt gã.
– Cao Hổ, cho người truy lùng hắn cho ta! Muốn giết ta, ai cho hắn cái gan đó vậy. Ta thật muốn xem, là ta giết hắn hay là hắn giết ta đây!- Cao Thái Vũ đay nghiến mà mắng nhiếc lấy hắn nhưng đột nhiên, người lại cảm thấy ngứa.- Sao cổ ta lại ngứa thế này?
Hắn mang Tiểu Quỷ mà chạy đến một con hẻm nhỏ, cấp Vương suy cho cùng vẫn là quá sức đối với bọn họ. Nhưng chỉ cần cho hắn đủ thời gian để phát triển, đừng nói là cấp Vương, hơn nữa hắn cũng có thể giết.
– Đại nhân, người không sao chứ?- Tiểu Quỷ thấy mặt hắn kém sắc, liền ân cần mà hỏi han lấy.
– Ta không sao, chỉ là bị thương nhẹ thôi!- Hắn điều chỉnh lại hơi thở, lãnh đạm mà nói.
– Ngài có cần, ta bắt vài người về đây. Để ngài hấp thụ hay không?- Thấy cái dáng vẻ này của hắn, Tiểu Quỷ càng là trở nên lo lắng. Mặc kệ vết thương trên người, chỉ một lòng quan tâm đến hắn.
– Không cần, làm như vậy thì khác gì đả thảo kinh xà. Để bọn họ phát hiện ra chúng ta thì thật không hay!- Hắn dùng Niệm mà tự chữa trị cho bản thân, vết thương trên người cũng dần biến mất. Trải qua một lần này, hắn biết bản thân vẫn còn chưa đủ mạnh. Hiện tại cần nhất, vẫn là làm sao để trở nên mạnh hơn. Mà muốn mạnh hơn, ngoài tấn cấp ra, bắt buộc phải tấn thăng Huyết Hành Quyết mới được.- Chuyện mà ta giao cho nhóc, làm đến đâu rồi?
– Không phụ lòng đại nhân giao phó, ta đã tìm được một người Thể Thuần Âm. Nhưng mà người này thân phận không nhỏ. Cần ngài đích thân ra tay mới được!- Tiểu Quỷ háo hức mà bẩm báo với hắn. Chỉ khi nó biểu hiện được năng lực của bản thân thì mới có thể nhận được sự trọng dụng của hắn. Trong lòng nó đã sinh ra một loại ám ảnh, được công nhận thì mới không bị bỏ rơi nữa.
Trần gia, một gia đình tương đối là khá giả, không bằng Thế gia nhưng cũng không thua kém là bao. Từ nhỏ, cô con gái này của bọn họ đã mắc một căn bệnh nặng. Cơ thể suy nhược, lúc nào cũng ốm yếu. Quanh năm suốt tháng đều nằm tại trên giường, chẳng thể mà đi lại.
– Lão gia, phu nhân, tiểu thư lại phát cơn lạnh nữa rồi. Hai người mau đến xem đi!- Một hầu nữ chạy tới, hối ha hối hả.
– Mau, cho người gọi lang trung đến đây!- Trần lão già, gia chủ của Trần gia, cùng với phu nhân, tuổi đều đã ngoài năm mươi, vội vã mà đi đến một căn phòng.
Nằm tại trên giường là một cô gái đôi mươi, sắc mặt tái nhợt. Dáng vẻ tầm thường nhưng lại toát lên vẻ mềm mại hiếm có. Bị bệnh tật dày vò qua năm tháng nên mặt lúc nào cũng xanh xao ốm yếu cả. Có thể sống tới hiện giờ, cũng đã là một loại kì tích rồi.
– Lão gia, phu nhân, hai người nên chuẩn bị tâm lí đi. E là, tiểu thư cầm cự không lâu được nữa đâu!- Lão lang trung sau khi thăm khám qua một lượt, lắc đầu thở dài mà ngao ngán. Bệnh này của đối phương, không phải là thứ mà một Y Sư như lão có thể chữa trị.
– Chuyện này… Sao có thể?- Trần phu nhân nghe thế, mặt liền kém sắc đi, tay chân như rả rời.
Hắn biến thành cái dáng vẻ của Lã Trọng, cùng với Tiểu Quỷ trở về dáng vẻ của Lượm. Tìm đến Trần gia, thăm dò tình hình. Nếu đối phương thật là Thể Thuần Âm, đối với hắn mà nói, đó chính là vật đại bổ. Nhất định sẽ không bỏ qua.
– Khám chữa bệnh đây, bệnh lạ bệnh hiếm gì cũng đều có thể chữa. Chữa không khỏi thì không lấy tiền đây!- Hắn cất tiếng rao, cố tình mà đi ngang qua Trần gia.
– Có chuyện gì mà ồn ào thế?- Trong nhà, Trần lão gia bị tiếng rao đó của hắn mà thu hút.
– Bẩm lão gia, là một tên thầy lang dạo. Rao cái gì mà bệnh gì cũng có thể chữa. Đúng thật là biết lừa người mà!- Trần quản gia bước vào mà nói, vẻ mặt còn là có chút khinh khi.
– Vậy sao, vậy cho gọi hắn vào đây cho ta. Ta thật muốn xem, hắn dựa vào đâu lại dám nói ra lời này?- Trần lão gia vốn còn bị bệnh tình của con gái làm cho sầu não, lại nghe thấy lời này, không khỏi lấy làm hiếu kì.