Chương 114: Trở về đi!
Ha Lô và Y Lan lâu ngày gặp lại, bao nhiêu là cảm xúc ùa về. Tình cảm giữa bọn họ vẫn là đằm thắm như ngày nào. Còn hắn cũng chỉ có thể đứng một bên mà lặng nhìn. Cảm nhận thứ tình cảm đó, thứ mà sớm đã phai mờ đi trong lòng hắn.
– Các ngươi trở về đi, nơi đây không thích hợp với các ngươi đâu. Ta sẽ tìm cách đưa ra các ngươi rời khỏi đây!- Hắn đợi cho bọn họ ôn lại chuyện xưa đã đủ, rồi mới chầm chậm mà lên tiếng.
– Còn ngươi thì sao?- Ha Lô nhìn đến hắn, nghi hoặc mà hỏi lấy.
– Ta à? Tất nhiên là tiếp tục báo thù rồi! Nợ máu ta phải bắt bọn chúng trả bằng máu. Không thì cơn giận trong lòng ta, làm sao mà nguôi ngoai đây!- Hắn nghiến chặt răng, sát khí bộc phát. Khiến cho hai người bọn ớn lạnh chạy sống lưng. Chẳng giống với hắn trước đây một chút nào cả.
Phải thôi, ai rồi cũng phải khác. Trải qua những thương đau mất mát kia, trong mỗi bọn họ đều có sự biến hóa không nhỏ. Mà hắn, sớm đã vứt bỏ đi nhân tính. Tu tà nhập ma, đã không còn là hắn của trước đây nữa rồi.
– Ta giúp ngươi!- Ha Lô chẳng nghĩ ngợi gì, liền muốn cùng hắn báo thù. Ngày mà cả tộc Ha bị tàn sát đó, y đã quyết chí phục thù, khiến đám người đó phải trả giá. Chỉ là đến hiện tại, vẫn chưa có cơ hội, thực lực lại càng không.
– Muốn giúp ta? Không nhìn lại dáng vẻ của ngươi đi, đã thành cái dạng nào rồi còn muốn giúp ta? Lại nhìn tới cô ta đi, đã bị dày vò thành cái dạng gì rồi? Ngươi muốn cô ta vì ngươi mà phải chịu khổ nữa sao? Trở về đi, rừng sâu thanh tịnh mới là nơi các ngươi thuộc về. Đừng vì sự bốc đồng nhất thời mà khiến cả hai phải chịu khổ nữa!- Hắn ra sức mà khuyên can, chính là không muốn đối phương dính dáng đến chuyện này. Chuyện này, tự hắn giải quyết là được. Hắn không muốn người khác xen vào kế hoạch của bản thân.
– Ha Lô, Vu Không nói đúng đó, chúng ta trở về đi. Về mà nơi chúng ta thuộc về!- Y Lan tiếp lời, cô ta giờ chỉ muốn trở về với rừng xanh núi thẩm. Chẳng màn bận tâm tới thế sự hiểm ác này nữa.
– Cái này…- Dưới sự thuyết phục không ngừng của hai người bọn họ, Ha Lô cuối cùng cũng chỉ có thể chấp nhận rời khỏi nơi đau thương này. Y biết, bản thân không có thực lực, chỉ có thể kéo chân hắn.
Nói là làm, đợi cho đến đêm tối, hắn dẫn theo Ha Lô và Y Lan đi đến một góc của tường thành. Thông qua Huyết Vụ, đào ra được một con đường hầm. Cứ như thế, lại đến cửa Ngoại Thành. Lặp lại thao tác này, liền có thể ra ngoài.
– Trở về đi! Ta có thứ này, tặng hai người các ngươi!- Hắn từ trong người mà lấy ra một ngựa gỗ to bằng lòng bàn tay, ném xuống nó lập tức hoá lớn, chẳng khác gì ngựa thật. Đây là một trong những kiện bảo vật mà lấy được từ chỗ của Kim gia. Vật này, một ngày có thể đi ngàn dặm. Liền có thể nhanh chóng đưa bọn họ trở về nhà.
– Ngươi ở lại, nhất định phải mạnh khỏe đấy. Nếu có chuyện gì, cứ đến tìm ta. Ta nhất định sẽ giúp ngươi!- Ha Lô trước khi đi, vẫn là nhìn hắn lưu luyến không rời.
– Ngươi cũng vậy, nhớ bảo trọng đấy!- Hắn nhìn theo bóng bọn họ dần xa, rồi đột nhiên biến mất mà không thấy đâu.- Chuyện còn lại, cứ để cho ta giải quyết là được rồi. Kẻ ác, đến cùng là để ta làm đi!
Nhưng trên đời này, làm gì có bức tường nào là không lọt gió. Chuyện mà hắn làm, đều có người âm thầm mà quan sát lấy. Cao Thái Vũ sớm đã phát hiện ra hắn không bình thường, liền cho người theo dõi hắn.
– Bẩm đại thiểu gia, người mà ngài cho ta theo dõi. Vừa nãy thôi, lại đưa hai người ra khỏi Nội Thành!- Cao Hổ, thuộc hạ thân cận của Cao Thái Vũ, là bề tôi trung thành nhất. Người đúng như tên, cao to như một con hổ vậy.
– Vậy sao? Vậy thì bắt hai cái tên đó về đây cho ta. Dám thách thức ta, ta sẽ cho hắn biết. Thế nào gọi là lễ độ!- Cao Thái Vũ lộ ra vẻ mặt gian ác, liền muốn nhân cơ hội mà ra oai với hắn.
Cao Thái Vũ, hắn còn chưa chủ động tìm đối phương thì đối phương đã chủ động tìm đến hắn rồi. Sáng trời ra, tại căn nhà trọ cũ, nơi mà hắn sinh sống hiện tại. Vừa bước ra đại sảnh, đã thấy Cao Thái Vũ cùng với một số gia nhân đứng đó. Khí thế còn là không nhỏ.
– Nơi tồi tàn gì thế này? Con người có thể sống được ở đây sao?- Cao Thái Vũ lớn tiếng mà chê bai, sự khinh bỉ đều thể hiện hết ở trên mặt.
(Cái đám ôn thần này, sao lại đến đây rồi?) Hắn lướt qua, vốn còn muốn làm lơ lấy bọn họ nhưng đối phương sao có thể bỏ qua cho hắn được.
– Ngươi đấy, thấy đại thiếu gia nhà ta còn không biết chào lấy một tiếng. Muốn chết sao?!- Cao Hổ thấy vậy, liền lớn giọng mà quát to lấy.
– Ồ, là Cao đại thiếu gia đấy à? Ta còn không biết nữa đấy. Cao đại thiếu gia tìm đến nơi này, không biết vì chuyện gì?- Hắn quay người lại, cố mà nặng ra nụ cười thật tươi mà chào hỏi bọn họ. Nhưng lời nói ra, lại mang đầy sự châm chọc.
– Chỉ là có một chút quà mọn muốn tặng ngươi ấy mà. Người đâu, còn không mau đem lên. Để còn thưởng thức!- Cao Thái Vũ thấy hắn như vậy, ngược lại không tức giận mà còn là thích thú. (Cười đi! Ta xem một lát nữa, ngươi làm sao mà cười được nữa đây?!)
– Có quà cho ta sao? Kẻ hèn này nhận được sự yêu thích của ngài, thật là thụ sủng nhược kinh mà!- Hắn bên ngoài cười cười nói nói nhưng ánh mắt, lại mơ hồ lộ ra một tia hung khí. (Tên khốn này, định giở trò gì đây?)
Trong nhất thời, hắn liền cảm thấy một nổi bất an dâng tràn trong lòng. Linh tính mách bảo cho hắn biết, đối phương đến không có thiện ý. Thứ mà đối phương cho đem lên, nhất định có mờ ám. Hắn còn đang suy nghĩ thì người hầu của đối phương đã mang đến trước mặt hắn hai cái hộp đen rồi.
– Đây…- Hắn còn đang định từ chối ‘ý tốt’ của đối phương nhưng lời còn chưa kịp nói ra thì đã bị chặn lại rồi.
– Sao, thứ mà ta cho ngươi, ngươi không muốn nhận à? Ngươi đây là đang xem thường ta đó có biết không hả?- Cao Thái Vũ ỷ thế mà hiếp người, hắn cho dù có muốn nhận hay không cũng phải nhận. Làm gì có quyền từ chối ở đây.
– Nào dám!- Trước ép buộc của đối phương, hắn chỉ đành miễn cưỡng mà nhận lấy.
Mở ra, bên trong là đầu của Ha Lô và Y Lan. Hóc mắt chảy đầy cả máu, nhìn trông rất đau khổ. Hắn như chết chân tại chỗ, mặc dù hắn đã không còn bị cảm xúc chi phối. Đến cùng, vẫn là không thể tránh khỏi cảm giác mất mát trong lòng. Tựa hồ trống trải, trái tim như bị người ta khoét mất một lỗ vậy.
– Thế nào? Vật này ta tặng ngươi đấy, vui không?- Cao Thái Vũ thấy cái dáng vẻ này của hắn, liền nở ra một nụ cười đắc ý. Dám thách thức y, đây chính là kết quả mà hắn nhận được.
– Ngươi…- Trong nhất thời, xém tí nữa là hắn không kiềm chế được mà phóng ra sát khí của bản thân, để lộ ra rồi.
Bọn họ chỉ cần đợi hắn ra tay, lập tức mà động thủ lấy. Hắn cần phải nhịn, không thể manh động. Vì chuyện này mà ảnh hưởng đến kế hoạch thì thật không đáng. Hắn siết chặt nắm đấm, cố mà làm dịu lại cảm xúc của bản thân.
– Nhịn, nhịn thế đéo nào được!- Hắn phóng thích ra Huyết Vụ, bất chấp tất cả mà lao đến đối phương. Không giết được cái đồ khốn nạn này, lấy gì dập tắt ngọn lửa trong lòng hắn đây.