Chương 113: Năm phần Huyết mạch Phụng Hoả
Vũ Phí bắn ra vô số lông vũ tới hắn, hắn lại đột nhiên biến mất. Đến khi một lần nữa xuất hiện, đã ở phía sau cô ta rồi. Chẳng nói chẳng rằng, đưa tay mà bắt lấy một cánh của cô ta. Rồi dùng sức mà kéo mạnh lấy.
– Ngươi… Buông ra!- Vũ Phí đau đến nhăn mặt, muốn xoay người lại mà ra chiêu với hắn. Liền bị hắn dùng một chân mà chế ngự, khiến cô ta không thể cựa quậy.
Hắn dùng lực hơn nữa, cánh của Vũ Phí cứ thế mà bị hắn xé toạt ra. Máu văng tứ tung, cô ta đau đến hét không thành lời. Phải biết, đối với bất kì Điểu tộc nào mà nói. Cánh chính lạ mạng sống thứ hai của bọn họ. Cứ thế mà bị hắn dùng lực xé rách, là ai cũng khó mà chịu được.
Vũ Phí giãy dụa trên đất, đau đớn đến khôn xiết. Trên mặt chảy đầy mồ hôi lạnh, cái cảm giác này so với việc bị tra tấn kia càng là đau đớn gấp bội phần. Hắn ra tay, thực sự là đủ tàn nhẫn, cũng đủ tàn độc. Chẳng chút nào là nương tình cả.
– Chỉ có chút thực lực này thôi sao? Cô làm thất vọng thật đấy!- Hắn ném cánh của cô ta qua một bên, ánh mắt chết chóc mà nhìn đến cô ta.
Ngưng tụ ở lòng bàn tay ra một ngọn lửa nhỏ, nhỏ chỉ vừa bằng hạt đậu. Nhân lúc Vũ Phí còn chưa phản ứng lại, đưa vào trong người của cô ta. Đó là Bất Diệt Hoả. Hắn muốn dùng nó mà kích phát ra tiềm năng cuối cùng của cô ta.
– AAA!- Vũ Phí hét lên một tiếng thật lớn, cả người bị bao trùm trong một ngọn lửa màu đen. Có thể sống sót hay không thì phải xem ở cô ta rồi.
Dưới ánh mắt mong chờ của hắn, Vũ Phí thật không làm hắn thất vọng. Phụng Hỏa thêu thân, từ tro tàn mà tái sinh. Ngọn lửa phừng lên một cái, cánh đã đứt trước đó của cô ta cũng mọc lại. Lần này, ngọn lửa trên người cô ta càng là mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hiện tại, Vũ Phí đã thức tỉnh được năm phần Huyết mạch của Phụng Hỏa. Và đây cũng đã là cực hạn cuối cùng của cô ta.
– Không uổng công của ta mà, giờ thì cũng nên kết thúc rồi!- Vất vả đến như vậy, cuối cùng cũng ép ra được cực hạn của đối phương, năm phần Huyết mạch của Phụng Hỏa. Nhìn cô ta bây giờ, sức sống mãnh liệt biết bao. Hắn nhẹ cười mà hài lòng, phải như này thì mới đúng chứ.
– Ta phải giết ngươi!- Vũ Phí khí thế hừng hực, lòng đầy oán hận mà nhìn đến hắn. Không khiến hắn trả giá, lửa giận của cô ta sao có thể dịu đi.
– Giết ta? Dựa vào cô? Đó là di nguyện cuối cùng của cô đó à? Đáng thương thế!- Hắn cười lạnh một tiếng, rồi tập trung Niệm vào tay. Kết hợp với Khí, rồi đánh ra một đòn cuối.- Huyết Hành Quyết, Bạo Liệt!
Lời hắn vừa dứt, xung quanh hắn liền xuất hiện hàng trăm giọt máu, lơ lửng giữa không trung. Hắn phất tay nhẹ một tay, bọn chúng như tên bắn mà lao tới. Bắn xuyên qua da thịt của Vũ Phí, khiến cho cô ta đau đến nhăn mặt. Cho dù có thức tỉnh như nào đi chăng nữa, đứng trước hắn, cô ta vẫn là một chú chim nhỏ mà thôi.
Như thế còn chưa hết, hắn áp sát mà vung chân đá một cước. Đem cô ta đá đến nôn ra cả máu tươi, trông rõ là thảm. Ngưng tụ Huyết Lực trên cánh tay, đánh ra một quyền nữa. Trực tiếp đem cô ta đánh cho thương tích đầy mình. Đến cùng vẫn không phải là đối thủ của hắn.
– Vì sao chứ…- Vũ Phí bị hắn đánh cho nửa sống nửa chết, ánh mắt không cam tâm mà nhìn đến hắn. Cô ta chỉ muốn trở về với tộc nhân của mình, sống một cuộc sống yên bình. Nhưng trớ trêu thay, đó là những gì mà cô ta không có được.
– Chẳng là vì sao cả, chỉ vì thế giới này quá tàn nhẫn mà thôi!- Hắn lạnh giọng, tập trung Niệm vào tay. Cưỡng chế mà lấy ra Huyết mạch Phụng Hỏa trong người của cô ta. Vũ Phí trút ra hơi thở cuối cùng, đầy ai oán mà nhìn lên trời cao.
– Đây là năm phần Huyết mạch của Phụng Hỏa đó sao? Cũng không tệ!- Hắn liền dung hợp Phụng Hỏa trên tay với Bất Diệt Hoả trên thân lại với nhau. Hắn có thể cảm nhận được, một luồng sức mạnh ấm nóng chạy dọc trong cơ thể hắn. Cảm giác ấy, không khác gì dục hỏa thêu thân cả. Nóng ran đến từng hơi thở.
Hắn hiện tại, đã đủ điều kiện để tấn cấp Vương, trở thành Vu Vương. Nhưng động tĩnh gây ra sẽ không nhỏ. Hắn cần tìm một nơi thích hợp, ngăn chặn động tĩnh gây ra. Bằng không, để đám người kia phát hiện ra, phiền phức sẽ không nhỏ. Đến lúc đó, hắn lại phải tốn công phí sức giải quyết bọn họ nữa. Chuyện này, tạm thời đành gác lại sau vậy.
Hiện tại, hắn còn có chuyện khác cần phải làm. Đó là giải quyết hai người, hai người quen cũ. Bước vào trong một căn phòng kín, trên giường là một người nằm đó. Nhìn đến, hóa ra người đó là Ha Lô.
Sau lần đến đấu trường đó, hắn tiện tay mà nhặt Ha Lô về. Dưới sự điều trị của hắn, đối phương cũng dần mà hồi phục. Thương tích trên người đều khỏi. Nhưng có điều, cho đến nay y vẫn là không biết. Ai là người cứu mình.
– Ngươi là ai?- Ha Lô đề phòng mà nhìn đến hắn, những ngày tháng đó, đã khiến y trở nên cảnh giác hơn bao giờ hết.
– Là ta đây!- Hắn biến về dáng vẻ đầu đội mũ trùm, khuôn mặt bịt kín. Nhưng khí tức đối với Ha Lô mà nói, thân thuộc đến lạ thường.
– Vu Không, là ngươi?- Chỉ cần thông qua ánh mắt, Ha Lô liền nhận ra hắn là ai. Là người bạn tâm giao ngày nào, giờ đây gặp lại, không tránh khỏi vui mừng. Đã lâu rồi, trên khuôn mặt này mới nở lấy một nụ cười.- Là ngươi cứu ta sao? Ngươi vẫn khỏe chứ?
– Đừng gọi ta bằng cái tên đó, cái tên Vu Không đó đã chết rồi. Ta bây giờ, chỉ đơn giản là ta thôi!- Vu Không có thể đại biểu cho hắn, hắn lại đại biểu cho tất cả. Hắn bây giờ đã không còn là Vu Không, Vu Không cũng chỉ là một phần trong hắn mà thôi.
Thật ra lần đó, hắn vốn không muốn quan tâm tới. Nhưng nghĩ lại ân tình khi xưa, hắn cuối cùng cũng đã mềm lòng. Ngoài Ý La ra, cũng chỉ có Ha Lô là đối tốt với hắn ở cái thế giới này. Hắn cũng không thể trơ mắt ra mà nhìn đối phương chết đi được.
– Vào đi, còn ngại ngần cái gì nữa. Không lẽ cô không muốn gặp lại cái tên ngốc này sao?!- Lần này hắn đến, còn có một món quà đặc biệt dành tặng cho đối phương.
Từ bên ngoài, Y Lan bước vào. Dùng một tấm vải mà chùm đầu, e dè mà chẳng dám ngẩng mặt. Có lẽ, cô ta đã quá quen với sự luồng cúi rồi. Cô ta đã không ngừng nghĩ tới cảnh tượng gặp lại Ha Lô. Nhưng đến nay, khi mà nó đã trở thành sự thật.
Cô ta lại muốn trốn tránh nó, không muốn gặp mặt lại người từng thương. Bởi vì dáng vẻ bây giờ của cô ta, quá là xấu xí đi. Còn đâu cái vẻ đẹp từng khiến đối phương mê đắm ngày nào. Tất cả, giờ cũng chỉ còn là quá khứ.
– Y Lan… Y Lan, là em sao?- Mặc dù đối phương đã thay đổi rất nhiều nhưng chỉ cần nhìn qua, Ha Lô liền có nhận ra. Không nhận ra sao được, khi đối phương, là người y mà hằng nhớ đêm mong.
– Ha Lô!- Tất cả muộn phiền của Y Lan trong phút chốc đều tan biến đi, nước mắt không kiềm được nữa mà tự động rơi. Bao nhiêu uất ức đã chịu, đến nay cũng xem như là đáng giá.
– Khổ cho em rồi!- Ha Lô ôm đối phương vào lòng, dỗ dành lấy. Những ủy khuất mà đối phương phái chịu, y đều hiểu.