Chương 112: Bỏ trốn
Sau khi giết tên buôn rồi, hắn phất tay một cái. Xiềng xích trên người Y Lan lập tức bị phá vỡ. Không chỉ dừng lại ở đó, hắn còn nhìn về phía những nô lệ kia. Một tia suy nghĩ xấu xa loé lên trong đầu hắn, nếu đã không có việc gì làm vậy chi bằng để hắn giải thoát cho bọn họ vậy.
– Trò hay giờ mới thực sự bắt đầu!- Hắn mỉm cười gian ác, rồi tụ Khí vào tay, phá đi tất cả các ổ khóa trên lồng sắt.- Ta đến, là để giải thoát cho các ngươi đây! Các ngươi tự do rồi, chạy đi!
Tức thì, tình thế rơi vào hỗn loạn, người nào người nấy vì mạng của mình đều ra sức mà bỏ chạy. Lại có những người đã buông xuôi tất cả, chạy cũng chẳng buồn mà chạy. Bởi vì bọn họ biết, không lâu sau, bọn họ cũng sẽ bị bắt về đây mà thôi. Có trốn chạy cũng chỉ là vô ích.
– Mấy tên nô lệ các ngươi, định tạo phản à?- Không ngoài dự đoán, lập tức có hơn mười người xuất hiện. Nhìn quần áo, có thể đoán là người của Tát Phi Thế gia. Những nô lệ bỏ chạy kia, đều bị bọn họ đàn áp một cách dã man. Những ai ngoan cố chống cự liền bị bọn họ trực tiếp mà giết chết.
Trong quá trình giải thoát nô lệ của hắn, hắn vô tình mà gặp lại người quen cũ. Không phải một mà là đến tận hai người. Trong một lồng sắt, mắt thấy là Lượm và Vũ Phí ngồi đó. Thấy hắn, ánh mắt của Lượm tức thì sáng lên.
Y như cái cảnh, lần đầu bọn họ gặp nhau vậy. Chỉ đáng tiếc là hiện tại đã khác, hắn không có hứng thú với bọn họ nữa rồi. Lần này hắn đến, là vì một người khác. Hai người bọn họ, tự sinh tự diệt đi vậy. Biết đâu còn có thể tìm được đường sống trong kẻ chết.
– Ồ, còn có người quen nữa này!- Hắn khoé môi nhếch lên nụ cười, kết quả này chính là kết quả mà hắn muốn. Ai bảo cứ thích chống đối với hắn làm gì.
– Đại nhân, cứu con! Lượm hứa sẽ không bỏ trốn nữa, cầu xin người cứu con!- Thấy là hắn, Lượm như thắp lên một tia hi vọng. Lớn tiếng mà van nài lấy hắn. Bởi vì đứa trẻ này biết, chỉ có hắn là cứu được nó mà thôi.
– Cứu ngươi? Được thôi! Nhưng mà, ngươi tự mình cứu lấy mình đi!- Hắn phất tay một cái, khoá sắt liền được mở ra. Rồi cứ thế mà biến mất trước mặt của nó.
– Đại nhân…- Lượm nhìn hắn biến mất trước mắt mình, không khỏi cảm thấy buồn bã. Nhưng nó biết giờ không phải là lúc đau buồn, lấy lại tinh thần mà trốn đi thì hơn.- Chị, chúng ta chạy thôi!
– Hai cái tên kia, đứng lại đó cho ta. Còn chạy, ta giết các ngươi đấy!- Bọn họ chỉ mới vừa thoát khỏi lồng sắt, đám người của Tát Phi Thế gia đã đuổi tới, đuổi sát ngay phía sau bọn họ.
Vũ Phí ôm theo Lượm, cất cánh miễn cưỡng mà bay đi. Bọn họ thấy thế, liền bắn ra vô số đòn tấn công với cô ta. Khiến cho cô ta bị thương còn là không nhẹ, tốc độ bay cũng chậm dần đi. Chẳng mấy chốc, bọn họ đã đuổi kịp cô ta rồi. Biết còn tiếp tục như này, hai người bọn họ ai cũng đừng hòng trốn thoát.
– Chị… Xin lỗi!- Hết cách, Vũ Phí chỉ đành bỏ lại Lượm, bất ngờ mà buông tay ra, tự mình mà bỏ chạy. Đem theo một đứa trẻ, đối với cô ta mà nói, đó là một gánh nặng. Bản thân cô ta còn lo chưa xong, cô ta còn lo được cho ai.
– Chị Phí…- Lượm rơi xuống, ngỡ ngàng mà hét lên, còn là không biết chuyện gì xảy ra.
Vũ Phí đập cánh, dùng tốc độ nhanh nhất mà bay đi. Trước sự sống của bản thân, cô ta sao có thể để tâm đến người khác được. Bây giờ cần nhất vẫn là rời khỏi đây. Rời khỏi đây rồi, tất cả đều xem như là xứng đáng.
– Chị Phí…- Lượm ngã xuống đất, rơi vào tuyệt vọng. Nhìn theo bóng dáng đối phương rời đi, ánh mắt đờ đẫn, như thể không tin mọi chuyện trước mắt là thật.- Chị… Bỏ rơi em sao?
– Con nhóc này, còn muốn bỏ chạy. Ta cho ngươi chạy này!- Lập tức, Lượm liền bị đám người kia bắt lấy. Không cần nghĩ cũng biết, hậu quả mà nó nhận lấy là khủng khiếp đến dường nào. Bọn họ liền vung roi mà đánh tới, nét mặt thì lộ rõ sự hung hăng đến đáng sợ.
– Ya!- Trước sự hành hạ của đối phương, Lượm không cách nào chống trả. Cơ thể nhỏ bé này, thương tích mà nó phải chịu. Đã là quá nhiều so với sức chịu đựng, sức sống cũng yếu dần đi.
– Ta đã bảo rồi, đi theo ta đi không chịu. Lại chạy trốn làm gì không biết nữa, giờ thì đã biết khổ chưa?- Thanh âm vang vẳng bên tai, ý thức của Lượm của dần mất đi. Còn lại, cũng chỉ là sự thù địch với thế gian.
Khi mà niềm tin của con người ta bị phản bội, cũng là lúc, thù hận của bọn họ đạt đến cực điểm. Sẽ sinh ra một loạt oán niệm vô cùng thuần túy. Thứ này, chính là thứ mà hắn cần. Chỉ cần gieo vào một hạt giống, đợi nó nẩy mầm. Thực lực của đối phương e là sẽ không thua kém gì hắn.
– Ngươi là ai? Aa!- Đám người đối phương còn đang đánh đập Lượm một cách hăng say, từ sau lại xuất hiện một bóng người. Theo đó là một tiếng hét thảm vang lên.
– Đại… Đại nhân…- Lượm thều thào, hai mắt cũng dần mà khép lại. Đứng giữa là mép vực của sự sống và cái chết.
Hắn ngồi xuống, nhìn chăm chăm lấy đứa trẻ này. Nhẹ cười một cách đểu cáng. Rồi đặt một tay lên đầu Lượm, giống như Hồng Khanh, gieo vào trong người đối phương một hạt giống. Lần này, trên vai là một bông cúc trắng. Tượng trưng cho sự khổ đau mà nó đã chịu.
Thế là, dưới trướng của hắn lại có thêm một vị tướng. Trên đời này không còn Lượm nữa, chỉ còn lại Tiểu Quỷ. Một trong mười hai Quỷ Tướng dưới trướng của hắn. Nhưng đó cũng chỉ là chuyện của sau này, còn hiện tại, hắn có chuyện quan trọng khác cần phải. Đó chính là tìm Vũ Phí, hấp thụ lấy cô ta. Huyết mạch Phụng Hoả, hắn làm sao mà bỏ qua được.
Trước sự truy lùng của Tát Phi Thế gia, cô ta tạm thời không thể rời khỏi Nội Thành. Chỉ có thể trốn tạm ở một góc, chữa trị vết thương trước đã, mọi chuyện rồi tính sau. Dựa vào ngọn lửa trên cánh, thương thế trên người cô ta đã phần nào hồi phục.
– Thì ra là chốn ở đây à? Làm ta tìm cô cực quá đấy!- Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, nghe ra còn là có chút rợn người. Càng là khiến cho cô ta trở nên bất an.
– Ngươi… Ngươi sao lại tìm được đến đây?- Vũ Phí quay đầu nhìn tới, giật mình mà kinh hãi.
– Bọn họ có thể đặt ấn kí nô lệ lên trên người của cô, ta lại không thể sao? Ngây thơ thế!- Hắn điềm đạm mà đáp nhưng khí tức tỏa ra, sớm đã bao trùm khắp nơi đây.- Chậc, ở chỗ ta cũng đâu đến nỗi nào. Sao giờ lại thê thảm như này rồi? Có tội nghiệp không cơ chứ? Nào, lại đây! Theo ta cùng quay về nào!
– Ngươi đừng đến gần ta!- Vũ Phí cảm nhận được mối đe dọa đến từ hắn, hét lớn mà cảnh cáo lấy. Còn để hắn đến gần, cô ta e là gặp nguy hiểm mất.
– La đi, la lớn lên đi! Ta xem, người đến là cô chết hay là ta chết!- Hắn từng bước đến gần hơn nữa, khoái ý đều hiện hết trên mặt. Tình thế này, kích thích biết bao.
Vũ Phí bất ngờ mà phát động tấn công với hắn, cô ta thà là chủ động tấn công còn hơn là bị động đợi hắn giết đến. Nhưng cô ta, thân mang trọng thương. Đứng trước hắn, nào đâu có cơ hội mà phản kháng.