Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tram-trieu-lan-tra-ve-chau-trai-luyen-khi-ta-thanh-dai-de.jpg

Trăm Triệu Lần Trả Về: Cháu Trai Luyện Khí Ta Thành Đại Đế!

Tháng 2 1, 2025
Chương 39. Hoàn mỹ Ninh gia Chương 38. Dùng nắm đấm đối phó nàng đi!
ton-nu-tho-yen-dua-co-giap-gioi-khoa-hoc-dien-roi.jpg

Tôn Nữ Thọ Yến Đưa Cơ Giáp, Giới Khoa Học Điên Rồi

Tháng 2 5, 2026
Chương 16 0: ta không phục! Có loại đừng có dùng công phu! Chương 159: ghê tởm Hạ quốc người, không nói võ đức!
thien-khuynh-chi-hau.jpg

Thiên Khuynh Chi Hậu

Tháng mười một 27, 2025
Chương 1013: Chương 1013: Mọi việc lấy tất
dau-pha-chi-ta-that-su-vo-dich.jpg

Đấu Phá Chi Ta Thật Sự Vô Địch

Tháng 1 20, 2025
Chương 300. Đấu phá chương cuối, cùng Huân Nhi lễ cưới Chương 299. Hằng ngày thiên —— Huân Nhi
vo-duc-doi-dao.jpg

Võ Đức Dồi Dào

Tháng 2 4, 2025
Chương 918. Một lần nữa gặp gỡ Chương 917. Nhân quả cùng lựa chọn!
nu-ton-co-duyen-cua-ta-moi-tuan-doi-moi.jpg

Nữ Tôn: Cơ Duyên Của Ta Mỗi Tuần Đổi Mới

Tháng 2 4, 2026
Chương 111: Ở chung Chương 110: Hai nữ nhân đánh nhau!
tu-tien-muoi-van-nam-moi-phat-hien-tan-thu-thon-la-cam-dia.jpg

Tu Tiên Mười Vạn Năm Mới Phát Hiện Tân Thủ Thôn Là Cấm Địa

Tháng 2 26, 2025
Chương 233. Bạch Y Nữ Đế xuất thế Chương 232. Đông Thắng đại loạn
giai-tri-mot-bai-day-bien-toan-mang-ham-huc.jpg

Giải Trí: Một Bài Đáy Biển, Toàn Mạng Hậm Hực

Tháng 1 21, 2025
Chương 236. Ta nguyện ý Chương 235. Lưu động buổi hòa nhạc, đưa cho Thẩm Dao kinh hỉ!
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 111: Chợ Đen, gặp lại
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 111: Chợ Đen, gặp lại

Hắn thì ăn chơi rượu chè, ngồi nghe ca hát. Chỉ tội nghiệp cho Lượm và Vũ Phí bên này, phải chịu cảnh sống không bằng chết. Bị nhốt trong một cái lồng sắt. Không nói đến Lượm, cả người đều là vết thương. Hai cánh của Vũ Phí, gần như là bị nhổ cho trụi lông. Nhìn trơ trọi không khác gì gà bị vặt lông cả.

– Các ngươi tốt nhất là yên phận cho ta, bớt làm loạn lại. Còn bỏ chạy một lần nữa, coi chừng ta chặt chân các ngươi đấy!- Tưởng sau khi tra tấn bọn họ qua một lượt, mới hài lòng mà rời đi.

– Chị, liệu đại nhân có tới cứu chúng ta không?- Lượm vẫn ôm ấp cho mình một chút hi vọng, mong chờ phép màu sẽ xảy ra. Là hắn sẽ đến đây mà cứu bọn họ.

– Hắn sẽ không đến cứu chúng ta đâu! Em chịu khó một chút đi, chị nhất định sẽ đưa em rời khỏi đây!- Vũ Phí biết, chuyện này chỉ có thể dựa vào bản thân. Trông người chi bằng nhờ mình.

Theo những gì mà Vy Oanh cung cấp cho hắn, người mà hắn cần tìm. Chính là một nô lệ, hiện tại đang được bán ở Chợ Đen. Mà người được bán tại đây, đa phần đều là những nô lệ thấp kém nhất, so với gia súc còn không bằng. Bị đối xử vô cùng thậm tệ, mỗi ngày một trận mắng, ba ngày một trận đánh. Đến nổi, trên người đâu đâu cũng đều là thương tích.

Hắn dạo quanh nơi đây một vòng, những nô lệ mà hắn bắt gặp. Đầu ai cũng đều cúi thấp xuống, chẳng dám mà ngước nhìn lên. Bọn họ bị bào mòn đến mức, trông không khác gì những cái xác vô hồn cả. Đờ đẫn mà thẫn thờ.

– Khách quan, ngài là muốn mua nô lệ sao? Nói cho ngài biết, ở đây nô lệ gì bọn ta cũng đều có. Ngài cứ thoải mái mà tự nhiên xem đi ạ!- Lập tức, một người tiếp cận lấy hắn. Nhìn trông dáng vẻ có lẽ là một tên buôn.

– Vậy sao? Cầm lấy! Ta muốn mua nữ nô lệ, dẫn ta đến xem đi!- Hắn ném cho đối phương một thỏi bạc, rồi cao giọng nói.

– Nữ nô lệ sao? Vậy thì bên này, xin mời ngài! Hè hè!- Đối phương cười một cách nham nhở, không cần nói cũng biết là đang nghĩ gì.

Được đối phương dẫn đường, rất nhanh bọn họ đã đi đến trước một cái lồng sắt. Bên trong đều là phụ nữ, lớn nhỏ đều có. Lớn nhất thì tầm 30 đổ xuống, nhỏ nhất thì tầm 15 đổ lên. Trông ai cũng đều bết bát cả, chẳng mấy là sức sống.

– Không hổ là nơi bán nô lệ lớn nhất ở Chợ Đen, Tát Phi Thế gia, người mà ta còn tưởng là gia súc không đấy!- Hắn trầm ngâm mà đứng nhìn trong giây lát, rồi buông lời mỉa mai lấy.

– Ngài qua khen rồi. Ngài là muốn mua nô lệ nữ ở độ tuổi nào? Để ta giới thiệu cho ngài!- Đối phương thấy hắn cứ đứng nhìn mãi, nhịn không được mà cất tiếng dò hỏi.

– Trông chán thế, còn mặt hàng nào khác nữa không? Những thứ này, ta đều không cần!- Hắn không tìm được người mình cần tìm, liền lớn tiếng mà phàn nàn lấy.

– Còn thì còn, nhưng mà có điều. Hơi tệ một chút, đều là những tên sắp chết cả. Ngài vẫn là lựa chọn những nô lệ ở đây thì hơn vậy!- Đối phương thấy hắn không hài lòng, vẫn là mồi chài lấy hắn.

– Dẫn ta đi xem!- Hắn thì lại không để tâm tới lời đối phương nói, liền đi trước lấy một bước.

Đối phương lại dẫn hắn đến một nơi khác, nơi này ẩm ướt hơn, cũng tồi tàn hơn. Thoang thoảng trong không khí là một mùi ẩm mốc khó chịu. Người tại đây, ai cũng vật vờ như sắp chết đến nơi vậy.

– Cứu… Cứu ta… Đưa ta ra khỏi đây…- Bất chợt, lại có một bàn tay nữ giữ chặt lấy chân hắn.

Nhìn đến, là một bóng người nằm đó, yếu ớt đến mức đáng thương. Hơi thở nặng nề, muốn thở cũng thở không nổi. Đến khi nhìn rõ khuôn mặt của đối phương, hắn mới sửng lại một nhịp. Không ngờ đến đối phương lại là người mà hắn muốn tìm, Y Lan.

Cô ta giờ đây, vô cùng thê thảm. Trên mặt còn bị khoét một lỗ. Còn đâu cái dáng vẻ từng khiến hắn say đắm ngày nào. Thời gian quả thật quá tàn nhẫn, lại khiến cho một người phụ nữ vốn dĩ xinh đẹp trở thành cái dáng vẻ tồi tàn này đây.

Sau bao nhiêu lâu gặp lại, không ngờ đến lại là cái cảnh tượng này. Thật là khiến cho người ta đau lòng. Nhưng hắn vẫn là giữ lấy vẻ mặt lạnh lùng, chẳng có tí cảm xúc nào cả. Bởi vì đối với hắn mà nói, là ai thì cũng đều không quan trọng nữa rồi.

– Cái con này, làm gì thế? Muốn dọa khách của ta sợ sao? Tìm chết à?!- Ngay lúc tên buôn định đánh cô ta, hắn lại dùng tay mà ngăn cản lấy.

– Người này, ta muốn!- Hắn nhìn xuống, lãnh đạm mà cất tiếng hỏi.- Nếu cái tên đó biết dáng vẻ hiện tại của cô như này, chắc là đau lòng đến chết mất thôi. Sao lại ra nông nổi này rồi?

– Ngươi là…- Y Lan ngẩng đầu nhìn lên, trong ánh mắt ưu tối ấy đột nhiên mà loé lên tia sáng.- Là ngươi sao?

Ngày đó, cả tộc Ha bị diệt, gần như cũng chẳng có mấy người sống sót. Sống sót thì lại làm sao, đều bị bắt trở thành nô lệ. Y Lan cũng không ngoại lệ, bị bắt đến đây. Những tháng ngày tăm tối của cô ta cũng từ đó mà bắt đầu.

So với Ha Lô, tại đấu trường ngầm đánh sống mà đánh chết. Số phận của Y Lan cũng không khá khẩm hơn là bao. Bị giam cầm trong ngục tối, vì để không trở thành thứ mua vui cho bao người. Cô ta tự khoét mặt mình, thà là hủy dung chứ không để bọn họ tùy ý chà đạp.

Cũng vì thế, nhan sắc đã không còn, cô ta phải làm những công việc cực khổ nhất, dơ bẩn nhất tại đây. Mỗi ngày đều phải làm việc từ sáng sớm cho đến khuya muộn, cực không thể tả. Đến mức, gần như cô ta đã kiệt quệ về thể chất lẫn tinh thần.

Nhưng đổi lại, cô ta sẽ có tự do nhất định. Có thể lui tới gần cửa ra vào. Từ đây, một ý nghĩ trong đầu của cô ta xuất hiện, phải bỏ trốn. Mất hơn ba năm, cho tới một tháng trước. Vào một đêm tối muộn, như thường lệ, cô ta phải đem thức ăn đến cho hai tên canh cửa.

Y Lan sớm giấu một thanh sắt trong người, đợi cho thời cơ thích hợp. Nhân lúc hai tên canh cửa không chú ý đến, dứt khoát mà đâm cho mỗi tên một nhát, trực tiếp lấy mạng. Sau đó thì lấy chìa khóa trên người bọn họ mở cửa.

Rồi nhanh chân mà bỏ chạy, cứ ngỡ là được tự do nhưng còn chưa chạy được bao xa thì đã bị bắt lại rồi. Mới có kết cục sống dỡ chết dỡ như thế này đây. Bị bọn họ tra tấn một cách dã man, đánh đập một cách không thương tiếc.

– Dám chạy? Ai cho ngươi cái lá gan này vậy?- Đòn roi đánh tới, Y Lan cũng chỉ có thể cắn răng mà chịu đựng lấy.

Bây giờ, giá trị của cô ta gần như đã bằng không. Có thể sống tới hiện tại, đã là điều phi thường. Sở dĩ có thể kéo dài hơi tàn, chính là mong muốn một ngày gặp lại người xưa. Người mà cô ta luôn ngày nhớ đêm trông ấy, không biết giờ đã ra sao, Ha Lô.

– Đại nhân, nếu ngài thích nô lệ này. Tiểu nhân giảm giá cho ngài vậy. Chỉ cần trả cho ta một đồng bạc là được!- Tên buôn ngoài mặt thì tươi cười nhưng thật chắc là đang hét giá, đây là đang tìm chết mà.

– Thế, không trả tiền được không?- Hắn quay đầu mà nhìn sang, ánh mắt vô hồn, lạnh giọng mà hỏi lấy.

– Đại nhân, ngài khéo đùa!- Đối phương cười gượng, vẫn là nịnh bợ lấy hắn.

– Trông ta, giống đùa lắm sao?- Hắn nheo mắt lại, đầu của đối phương cũng theo đó mà rơi xuống. Tại sao phải trả tiền trong khi hắn có thể cướp người rời khỏi đây.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-dich-tu-truong-sinh-bat-dau
Vô Địch Từ Trường Sinh Bắt Đầu
Tháng mười một 8, 2025
man-cap-tai-khoan-tai-di-gioi.jpg
Mãn Cấp Tài Khoản Tại Dị Giới
Tháng 1 18, 2025
doat-dich.jpg
Đoạt Đích
Tháng 1 22, 2025
tong-vo-nha-ta-nuong-tu-la-trang-nguyen.jpg
Tổng Võ: Nhà Ta Nương Tử Là Trạng Nguyên
Tháng 1 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP