Chương 110: Người cần tìm
Vy Oanh vốn còn không muốn để ý đến hắn, nào có ngờ đến sức hút của hắn lại lớn đến thế kia. Những cô gái nhỏ của Viên Hoa Lâu đều bị hắn thu hút lấy. Cô ta mà còn không ra tay, e là hắn bị người khác giành lấy mất. Đến lúc đó, chỉ có cô ta là chịu thiệt.
(Một đám đáng ghét này, lại muốn tranh với ta. Ai cho các ngươi cái tự tin này vậy!) Vy Oanh thấy thế, liền chủ động mà tiếp cận hắn. Miếng mồi ngon béo bở này, cô ta sao chia sẻ với người khác được. Phải độc chiếm nó thì địa vị của cô ta mới vững vàng.
– Tránh ra, tránh ra! Các ngươi còn không biết phận, đều lui xuống hết cho ta!- Vy Oanh bước đến trước mặt bọn họ, cao giọng làm phách.
– Xì, đi thì đi, làm gì dữ vậy. Xem cô còn hống hách được bao lâu!- Đám người bọn họ cũng chỉ có thể không mấy là tình nguyện mà rời đi. Ai bảo, địa vị của cô ta giờ đã hơn hẳn bọn họ, bọn họ cũng chỉ có thể chịu sự chèn ép của cô ta. Nhưng trước khi đi, bọn họ còn không quên liếc mắt mà đưa tình với hắn.- Công tử, nếu có cần hầu hạ thì nhớ gọi bọn tiểu nữ đấy nhé! Tiểu nữ lúc nào cũng đều đợi tin của ngài cả!
– Cô không phải là ở một địa vị khác rồi sao? Còn đến đây hầu hạ ta làm gì, như này mất thân phận lắm!- Hắn cười khẩy, buông lời mà bỡn cợt lấy đối phương.
– Nào có, chỉ là đùa với công tử mà thôi. Không phải là công tử tưởng thật đấy chứ?- Vy Oanh ngồi xuống bên cạnh hắn, ngọt giọng mà nói, dỗ dành lấy hắn.
– Đùa sao? Ta còn xém tí tin là thật đấy. Còn không mau rót rượu cho ta!- Hắn đưa tay ôm lấy eo, mỉm cười đầy đắc ý.
– Chuyện mà ta giao cho cô làm, cô làm tới đâu rồi?- Hắn nhấm nháp ly rượu trong tay, ngữ khí cũng trở nên trầm hơn.
– Người mà ngài muốn tìm, theo những gì mà tiểu nữ tìm hiểu. Hiện tại, đang ở Chợ Đen. Chỉ có điều là, nghe nói thân phận hình như là một nô lệ thì phải!- Vy Oanh thủ thỉ vào tai hắn, chuyện mà hắn giao phó, cô ta nào dám qua loa.- Công tử, ngài cần tìm người đó làm gì? Giữa ngài và người đó có liên hệ gì sao?
– Cô có phải là hỏi hơi nhiều rồi không? Chuyện này, không cần cô phải bận tâm!- Hắn lạnh lùng mà nhìn đến, ánh mắt tựa hồ như băng, khiến cho cô ta chẳng dám hỏi thêm câu nào.
– Xin lỗi công tử, là tiểu nữ lỡ lời rồi. Ly này, là tiểu nữ bồi tội với ngài vậy. Mong ngài đừng để trong lòng!- Vy Oanh biết mình sai, vội mà nhận lỗi với hắn. Cái cảm giác ưu ám chết chóc đó mới tan biến đi. (Cái tên này, sao đáng sợ thế? Giây trước còn cười cười nói, giây sau đã như muốn giết người ta rồi. Đáng sợ quá đi mất!)
– Đáng ghét mà!- Nguyễn Tín nhìn hắn thế kia mà ngứa hết cả mắt, mỹ nhân quay quanh, cười cười mà nói nói. Lòng đố kỵ liền trào dâng.- Mà cái tên Tầm Quan đâu rồi? Lại trốn đi đâu thế không biết nữa?
Mà lúc này, tại một bên khác, trong phòng của Hồng Khanh. Một bóng người len lén mà lẻn vào. Tầm Quan nhân lúc không ai chú ý đến, muốn nhân cơ hội này mà gặp riêng đối phương. Tất nhiên là không có ý đồ gì tốt rồi.
– Hồng Khanh cô nương, cô có ở đây không? Nghe nói là cô không khỏe, ta mới mạo muội đến thăm không làm phiền đến cô nghĩ chơi chứ?- Tầm Quan nhìn quanh một lượt, cất tiếng mà dò hỏi.
– Là Tầm Quan công tử sao? Xin lỗi công tử, ta không khỏe. Không tiện đón tiếp ngài, xin ngài rời đi cho!- Tiếng của Hồng Khanh trên giường vọng ra, màn che khép lại, chẳng nhìn rõ bên trong là gì.
– Cô không khỏe ở chỗ nào, để ta khám cho. Ta cũng biết một ít y thuật đấy, không đùa được đâu!- Tầm Quan từng bước đến gần, thú tính cũng theo đó mà lộ rõ.
Kéo rèm ra, mắt thấy là Hồng Khanh ngồi tại giường, dáng vẻ yếu đuối. Như bông hoa xinh tươi, mật ngọt đến mê người. Khiến cho Tầm Quan nhìn mà ngẩn ngơ. Nhịn không được mà muốn động tay động chân với cô ta.
– Công tử, xin ngài hãy tự trọng! Đừng mà, ta sẽ la lên đấy!- Hồng Khanh ra sức mà phản kháng nhưng cô ta càng phản kháng đối phương lại càng thích thú.
– Một kĩ nữ như cô, giả vờ thanh cao cái gì cơ chứ? Không phải đều đã bị ngủ qua rồi sao? Làm giá cho ai coi vậy? Đại gia nhìn trúng cô, chính là phước phần của cô. Còn không mau hưởng phước, chống cự muốn bụng bự hay gì!- Tầm Quan đè cô ta xuống, ý đồ muốn cưỡng bức đối phương. Không ngừng mà hít hà lấy cơ thể của Hồng Khanh, vẻ mặt thỏa mãn không thôi.- Thơm… Thơm quá đi mất thôi!
– Đàn ông các ngươi, đều đáng chết như vậy sao?!- Hồng Khanh lạnh giọng, ánh mắt tức thì trở nên ưu ám. Từ trong người cô ta, một làn khói đỏ tỏa ra, siết chặt lấy đối phương.
– Hả?- Đến khi Tầm Quan phản ứng lại, bản thân đã biến thành một cái xác khô rồi. Tinh huyết đều bị hút cạn.
Lại nói đến hắn lúc này, vừa rời khỏi Viên Hoa Lâu, đi còn chưa được mấy bước. Phía sau hắn lại vang lên một giọng nói quen thuộc. Quay đầu nhìn lại, hoá ra là một lão già ăn mày. Nhưng đặc biệt ở chỗ, đây lại là lão ăn mày ở Ngoại Thành kia.
– Thiếu niên, chúng ta lại gặp lại nhau rồi!- Lão ăn mày ngắm nghía hắn một lúc, rồi lắc đầu mà nói.- Ngươi vẫn là đi theo con đường này sao? Chậc, đáng tiếc thật đấy! Quay đầu là bờ!
– Lão ăn mày này, chúng ta hình như chưa từng gặp qua thì phải? Ngươi nói với ta những lời này, là có ý gì đây?- Thấy là đối phương, hắn vờ không quen. Khuôn mặt của hắn đã thay đổi, đối phương sao có thể nhận ra. Người này ắt hẳn không tầm thường.
Một lão ăn mày, lại có thể từ Ngoại Thành xuất hiện ở Nội Thành. Thân phận lai lịch e là không đơn giản. Là địch hay bạn còn chưa rõ, hắn sao có thể để đối phương nắm thóp bản thân được. Không nên dính líu đến thì hơn.
– Tùy ngươi vậy, ta chỉ nhắc nhở ngươi thế thôi. Để bọn họ phát hiện ra ngươi, ngươi chết chắc!- Lão ăn mày nói rồi, cứ thế mà xoay người rời đi mất. Để lại đây, hắn ngơ ngác mà không hiểu lời đó là gì.
Quay đầu mà nhìn lại, liền phát hiện một đám chuột nhắt theo sau. Là đám người Nguyễn Tín âm thầm mà theo dõi hắn. Hắn vốn đã không muốn để tâm tới bọn họ, bọn họ lại tự mình nộp mạng thế này. Hắn sao bỏ qua được. Cũng như Lý Trấn, hắn rẻ vào con hẻm gần đó. Bọn họ liền theo sau vào.
– Ngươi đây rồi, không dạy cho ngươi một bài học. Ngươi thực sự sẽ không biết lớn nhỏ là gì mà. Dám giành gái với bọn ta, ngươi tìm chết!- Nguyễn Tín đuổi đến, thấy hắn quay lưng về phía bọn họ. Tay cầm gậy gộc, rồi lớn tiếng mà mắng nhiếc lấy. (Mà sao cảnh này quen quen vậy…)
– Không biết là nên nói các ngươi ngu hay là nên nói các ngươi đần nữa đây? Đã tha cho các ngươi rồi các ngươi lại tự mình nộp mạng đến. Thèm chết đến thế sao?- Hắn quay người lại, cười đùa mà nói với bọn họ nhưng khí tức tỏa ra, lại chết chóc đến lạ.
– Ngươi… – Nguyễn Tín còn là muốn nói gì đó nhưng sao hắn cho đối phương cơ hội đó được.
Hắn phất tay một cái, không gian như đông cứng lại. Cảm giác chết chóc ập đến, khiến bọn họ lạnh cả sống lưng. Lý Trấn có thể không giết bọn họ nhưng hắn thì lại khác, ra tay chẳng có chút nào nương tình cả.
– Cái…- Cả đám người bọn họ, cứ thế mà ngã ra đó. Chết mà không nhắm mắt, còn là không hiểu chuyện gì xảy ra.