Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ly-thien-dai-thanh.jpg

Ly Thiên Đại Thánh

Tháng 1 19, 2025
Chương 1067. Ly Thiên Đại Thánh Chương 1066. Ba ván
ta-co-dai-quai-thai-tai-duong-dai-vo-dich.jpg

Ta, Cổ Đại Quái Thai, Tại Đương Đại Vô Địch

Tháng 4 29, 2025
Chương 697. Đại kết cục Chương 696. Sau cùng khảo nghiệm
hoa-anh-chi-cai-he-thong-bat-luong.jpg

Hỏa Ảnh Chi Cái Hệ Thống Bất Lương

Tháng 1 23, 2025
Chương 205. Đại Kết Cục! Chương 204. Chuyện cũ
vo-thanh-nay-co-hai-tim-ba-phoi.jpg

Võ Thánh Này Có Hai Tim Ba Phổi

Tháng 2 9, 2026
Chương 267: Một quyền đã ra, tứ hải thái bình! (1) Chương 266: Ma Viên giận dữ, long trời lở đất! Khủng bố đại thần thông giả!
strike-the-blood-chi-de-ngu-chan-to.jpg

Strike The Blood Chi Đệ Ngũ Chân Tổ

Tháng 1 23, 2025
Chương 36. Đại kết cục Chương 35. Đánh bại Saga, đảm nhiệm Giáo Hoàng
bon-cau-nhan-vat-chinh-mang-theo-nguoi-choi-xong-chu-thien

Bồn Cầu Nhân Vật Chính Mang Theo Người Chơi Xông Chư Thiên

Tháng 10 11, 2025
Chương 566: Đều là lão ngân tệ (kết thúc) Chương 565: Các ngươi hoàng đế trở về
nu-de-tu-vi-mat-het-tro-tay-bat-coc-mang-ve-nha.jpg

Nữ Đế Tu Vi Mất Hết, Trở Tay Bắt Cóc Mang Về Nhà

Tháng 1 14, 2026
Chương 215: Cuối cùng chương tiết Chương 214: Nhân gia dự định ở lại đây, không đi
giang-ho-nay-khong-he-binh-thuong.jpg

Giang Hồ Này Không Hề Bình Thường

Tháng 12 20, 2025
Chương 248: Ngươi tới đúng lúc (phần 2/2) (phần 2/2) Chương 248: Ngươi tới đúng lúc (phần 2/2) (phần 1/2)
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 109: Danh tiếng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 109: Danh tiếng

Lần này hắn đến, là còn có việc phải làm, tái khám cho Tát Phi Văn. Không biết vì sao, đối phương lại cảm thấy khó chịu trong người. Mới cho người gọi hắn đến. Vừa hay bắt gặp cảnh đó mà thôi. Giờ thì cũng nên làm chuyện chính rồi.

Mở cánh cửa ra, mắt thấy là Tát Phi Văn nằm trên giường, bên cạnh là một người tầm 20 21 tuổi. Dáng người mảnh khảnh, nước da trắng mềm. Đôi mắt vốn dĩ là long lanh lấp lánh nhưng tựa hồ lại chứa một chút buồn bã trong đó. Là sự bất lực trước số phận của bản thân.

Sắc mặt hắn liền kém đi nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười. (Lão béo này, biết chơi thật! Đã thành cái dạng gì rồi còn không bỏ được cái tật này. Mà khoan đã, đây là nam nhân cơ mà? Sao lại giả dạng thành con gái thế này?) Hắn nhíu chặt hai hàng chân mày đến hết cỡ, thoáng chút là nghi ngờ nhân sinh.

Lúc này, hắn mới để ý kĩ đến người trên giường. Nếu như không phải nhìn kĩ, hắn cũng khó mà phát hiện ra đối phương vậy mà lại là đàn ông. Bất ngờ, Tát Phi Mã lại vỗ vai hắn một cái. Dọa cho hắn giật mình.

– Ngươi có phải là nên làm việc nên làm rồi không?- Tát Phi Mã nhỏ tiếng mà nhắc nhở lấy hắn. Loại chuyện này, hắn tất nhiên là nên biết phải làm gì rồi. Giữ kín miệng mới là tốt nhất.

– Ừm, đây là do lao lực quá độ mà dẫn đến cơ thể suy nhược. Nếu cứ tiếp tục như này, e là bệnh cũ sẽ tái phát mất. Ngài vẫn là nên tiết chế lại thì hơn vậy!- Hắn đưa tay bắt mạch cho Tát Phi Văn, mất một lúc lâu mới chầm chậm mà lên tiếng. (Ha, lão già này, sống không lâu nữa rồi!)

– Cha, vì sức khỏe của người, sau này người ít làm loại chuyện này thì hơn vậy!- Tát Phi Mã nghe hắn nói thế, liền hướng đối phương mà dặn dò. Ánh mắt sắc lạnh mà nhìn lấy nam nhân kia. Đối phương bị y dọa cho sợ, chỉ đành khép người vào Tát Phi Văn, cầu cứu lão ta.

– Đừng sợ! Có ta ở đây rồi, không ai làm hại đến ngươi đâu! Ta chỉ có chút sở thích nhỏ này, sao đến nay cũng bị cấm cản rồi?!- Tát Phi Văn đường đường là gia chủ của Tát Phi Thế gia, dĩ nhiên là không chịu nghe sự sắp xếp của con trai mình. Như vậy, thì còn gì là quyền uy của lão ta nữa.

Tức thì, bầu không khí rơi vào im ắng. Hai cha con bọn họ chẳng ai là chịu nhường ai cả. Nhưng đến cùng, người chịu lui bước lại là Tát Phi Mã. Dù sao y cũng chỉ có một người cha này, còn có thể làm được gì. Cũng chỉ đành nhắm mắt cho qua vậy.

– Không nói đến chuyện này nữa, cha muốn làm gì thì làm đi. Chúng ta đi!- Tát Phi Mã nói rồi, thì lạnh lùng mà xoay người rời đi.

Đây cũng là lí do vì sao Tát Phi Văn lại không ra tay lấy mạng hắn ngày hôm đó. Giết hắn rồi, lấy ai chữa bệnh cho lão ta đây. Nếu không dựa vào hành vi vô lễ của hắn ngày hôm đó, đã đủ để đối phương phanh thây hắn thành ngàn mảnh rồi.

Vừa hay lúc hắn đi ra, tình cờ gặp lại Tát Phi Dương. Thấy là hắn, đối phương liền lao nhanh tới. Cơn giận trong lòng bùng phát, không đánh cho hắn một trận ra trò là không được. Ai bảo, hắn trêu chọc đến đối phương làm gì.

– Cái tên khốn kiếp nhà ngươi, lại để ta gặp lại ngươi rồi. Ngươi chết chắc!- Tát Phi Dương lao nhanh đến hắn, như con thú dữ mà vồ mồi. Vồ vập mà tấn công lấy.

– Ây, sao có chút chuyện nhỏ mà lại để tâm thế?!- Hắn, một tên thù dai cho hay. Không quên mà né người tránh chiêu.

– Có chuyện gì mà ồn ào vậy. Tát Phi Dương, ngươi lại làm loạn cái gì vậy?- Tát Phi Mã bước ra, mắt thấy là Tát Phi Dương ra tay với hắn. Y vừa lên tiếng thì đối phương đã dừng tay lại.

– Anh họ, là cái tên này ngày hôm đó dám mắng ta. Ta phải cắt cái lưỡi của hắn xuống mới được!- Tát Phi Dương lập tức cáo trạng với đối phương, muốn y thay mình mà làm chủ.

– Được rồi, chỉ là chút chuyện nhỏ thôi. Ngươi đừng gây thêm rắc rối có được không hả?!- Tát Phi Mã nghe xong, lại chẳng hề để tâm đến loại chuyện nhỏ nhặt này.

– Nhưng…- Tát Phi Dương còn là muốn nói gì đó, lại bị đối phương liếc mắt một cái, liền ngậm miệng lại. Chẳng dám mà nói gì thêm nữa.

Tát Phi Dương có thể không sợ trời, không sợ đất. Nhưng sợ nhất, vẫn là người anh họ này. Lời mà Tát Phi Mã nói ra, muốn làm trái cũng không được. Cũng chỉ có thể ngậm ngùi mà cho qua mọi chuyện.

– Không có chuyện gì, ta đi trước đây!- Hắn đây là đang muốn chuồn nhanh, tránh cho đối phương lại gây phiền phức cho hắn.

Không có việc gì làm, hắn lại đến Viên Hoa Lâu. Nghe nhạc ngắm mĩ nữ cũng xem như là không tồi. Và hơn thảy, là chuyện hắn nhờ Vy Oanh làm. Cũng nên hỏi qua rồi. Không thì một bài nhạc lí đó của hắn, không phải là phí sao.

Hiện tại, địa vị của Vy Oanh đã khác. Dựa vào một bài hát, danh tiếng vang xa. Ai ai mà không biết tới, tại Viên Hoa Lâu này, có một mỹ nhân tài hoa dung mạo hơn người. Vy Oanh ca nương chẳng có chút nào là thua kém đại hoa khôi Hồng Khanh cả.

– Lại là cái tên đáng ghét đó, hắn còn tới đây làm gì!- Thấy hắn, đám người Nguyễn Tín lại tức đến sôi máu. Cũng vì hắn mà bọn họ mới phải nhận trái đắng, đắng đến mặt mày đều sưng húp cả lên.

– Ây, các ngươi nhìn ta như thế lắm gì? Ta biết ta vừa đẹp trai lại vừa tài giỏi, không cần phải ghen tị như thế đâu!- Hắn vẫn cứ là thích trêu chọc lấy bọn họ, lại không hiểu là vì sao tên nào tên nấy trông lại thê thảm thế kia.- Ủa, sao mặt mày lại sưng húp lên thế kia? Là bị ai đánh à? Thảm thế!

– Chuyện này không liên quan đến ngươi, ngươi hỏi tới làm gì?- Nguyễn Tín thẹn quá hóa giận, liền quay người sang hướng khác. Chẳng thèm đoái hoài tới hắn nữa.

– Hôm nay Hồng Khanh hoa khôi không khỏe trong người, chỉ có Vy Oanh ca nương tiếp đãi các vị. Xin lỗi vì sự thất lễ này!- Lời vừa dứt, Vy Oanh từ trên lầu mà bước xuống, khí chất nay đã khác xưa. Tự tin phóng khoáng, khiến người ta phải ngước mắt mà nhìn.

– Vy Oanh sao? Trông cũng ra gì đấy nhở, còn không mau lại hầu rượu ta!- Hắn xém tí là không nhận ra cô ta rồi, người có danh tiếng rồi tự nhiên sẽ cao sang hơn hẳn.

– Vị công tử này, mặc dù chúng ta đã từng rất thân thiết. Nhưng bây giờ, xin ngài hãy tự trọng!- Vy Oanh thấy là hắn, liền muốn tránh xa. Cô ta giờ chỉ muốn bám lên cành cao sao có thể để mắt đến hắn được nữa. Một tên mà thân phận chẳng rõ là gì.

– Ngươi xem ngươi là cái thá gì kìa, lại mơ tưởng đến Vy Oanh ca nương đây. Thật là không xem lại bản thân mình mà!- Nguyễn Tín liền nhân cơ hội này, mỉa mai lấy hắn.

– Vắt chanh bỏ vỏ à? Cũng hay đấy!- Hắn nhẹ cười, tìm một chỗ mà ngồi xuống.- Vốn dĩ còn định tặng cô một bài nữa nhưng mà xem ra, ta phải tặng nó cho người khác rồi!

– Nghe nói, Vy Oanh có thể nổi tiếng như hiện tại chính là nhờ vào công tử. Không biết, tiểu nữ có phước phần đó hay không?- Nghe thế, lập tức liền có mấy cô gái nhanh chân chạy đến bên cạnh, xà vào lòng hắn, nũng na nũng nịu. Hắn có thể giúp Vy Oanh một bước lên mây thế kia, thì chắc hẳn cũng có thể giúp bọn họ đậu trên cành cây cao.

– Công tử, tiểu nữ tên là Mật Điềm. Không biết, có diễm phúc hầu hạ người hay không?- Bọn họ càng là ra sức giới thiệu bản thân hơn nữa. Thiếu điều như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-quoc-ta-lu-bo-giet-nghia-phu-khong-chut-nao-nuong-tay.jpg
Tam Quốc: Ta Lữ Bố, Giết Nghĩa Phụ Không Chút Nào Nương Tay
Tháng 3 3, 2025
troi-day-chi-de-tam-de-quoc.jpg
Trỗi Dậy Chi Đệ Tam Đế Quốc
Tháng 2 9, 2026
ngu-ham-phi-tien-ta-tai-huyen-huyen-lam-ham-tu.jpg
Ngự Hạm Phi Tiên: Ta Tại Huyền Huyễn Làm Hạm Tu
Tháng 2 1, 2026
tu-tien-gioi-rat-truu-tuong-may-ma-ta-cung-la.jpg
Tu Tiên Giới Rất Trừu Tượng, May Mà Ta Cũng Là
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP