Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
to-tinh-that-bai-moi-co-the-manh-len

Tỏ Tình Thất Bại Mới Có Thể Mạnh Lên

Tháng 10 25, 2025
Chương 667 Chương 666
toan-cau-so-lieu-hoa-ta-co-the-tang-phuc-van-vat.jpg

Toàn Cầu Số Liệu Hóa, Ta Có Thể Tăng Phúc Vạn Vật

Tháng 2 1, 2025
Chương 400. Thời gian luân hồi Chương 399. Ta ý tức thiên ý
architechs.jpg

Architechs

Tháng 12 2, 2025
Chương 68: Những dòng tài liệu cuối cùng Chương 67: Tài liệu số  LXVII
tam-quoc-chi-than-cap-trieu-hoan.jpg

Tam Quốc Chi Thần Cấp Triệu Hoán

Tháng 1 24, 2025
Chương 499. Đại quyết chiến Chương 498. Đa Tuyến tiến công
one-piece-thanh-lap-hai-tac-gia-toc

One Piece: Thành Lập Hải Tặc Gia Tộc

Tháng 12 23, 2025
Chương 1966: Bắc Hải sương mù (Thượng) Chương 1965: Thế giới đại trưng binh (Hạ)
hai-tac-chi-hac-am-dai-tuong.jpg

Hải Tặc Chi Hắc Ám Đại Tướng

Tháng 1 22, 2025
Chương 751. Thế Giới Chi Vương Chương 750. Đại giáo dục gia
sieu-duy-sat.jpg

Siêu Duy Sát

Tháng 1 23, 2025
Chương 320. Đột phá! Mới hành trình! Chương 319. Cao duy gạt bỏ
hai-vuong-hon-xuyen-liem-cau-bat-dau-bat-lay-xinh-dep-nu-than.jpg

Hải Vương Hồn Xuyên Liếm Cẩu: Bắt Đầu Bắt Lấy Xinh Đẹp Nữ Thần

Tháng 1 23, 2025
Chương 355. Phiên ngoại: Thường ngày Chương 354. Phiên ngoại: Hạ Thu Chỉ
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 108: Bỏ trốn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 108: Bỏ trốn

Vừa về đến phòng trọ, hắn đã thấy một bóng dáng quen thuộc ngồi đợi hắn. Nhìn đến, hoá ra người đến là Lý Trấn. Hắn thì xem như không có gì, lướt qua đối phương. Dù sao ai mà biết được, tên này đến đây là có mục đích gì.

– Vậy công tử này, có rảnh để hàn huyên một chút hay không? Ta đến đây, là vì ngươi đấy!- Lý Trấn chầm chầm lên tiếng, rồi nhìn đến hắn.

– Ngươi là đến tìm ta? Có chuyện gì thì nói đi, ta không có rảnh đâu đấy. Nhà bao việc còn phải làm nữa!- Hắn quay đầu lại, đối phương thân phận không rõ, tránh xa vẫn là hơn vậy.

– Nếu công tử đã nói vậy, vậy thì thứ ta nói thẳng. Xin hỏi, câu đố ngày hôm đó, đáp án là gì? Ngươi có thể nói cho ta biết không?- Lý Trấn cũng không vòng vo với hắn, trực tiếp mà hỏi thẳng vấn đề. Y đến cũng là vì chuyện này.

– Cái này à? Ngươi tìm ta chỉ có thế thôi đó à? Rảnh thế?- Hắn nheo mắt lại, đối phương là biến số mà hắn chưa biết được, phải cẩn thận.- Không phải là các ngươi vẫn còn một lượt trả lời đó sao? Vậy chi bằng, nhà ngươi đoán đi!

– Thú thật, ta không suy nghĩ ra đáp án nên mới mạo muội đến đây mà làm phiền. Nếu như công tử bảo ta đoán, ta đoán vậy! – Lý Trấn hít lấy một hơi dài, bình tâm mà tịnh khí.- Theo như trong một truyền thuyết cổ xưa, có một loài vật có chín đầu. Có tên là Cửu Đầu Trùng, ngoài ra, ta không nghĩ đến cái tên nào khác nữa cả!

– Sai rồi, đừng suy nghĩ xâu xa thế chứ? Đơn giản thôi nào!- Hắn đi đến, ngồi xuống, rồi cười nhẹ một cách đắc ý.- Là chó thui ấy mà. Ngươi suy nghĩ không ra sao!?

– Chó thui? Chín đầu chín mắt chín đuôi? Thì ra là như vậy, ta hiểu rồi. Cảm ơn công tử đã giải đáp!- Lý Trấn như bừng tỉnh ngộ, tưởng thế nào, hoá ra là thế này. Hai câu đố trước đó, hắn cố tình mà dẫn dắt suy nghĩ của đối phương. Đến câu cuối cùng này, hắn lại đố mẹo. Người khác cũng sẽ vì thế mà mắc kẹt trong suy nghĩ, tạo thành một vòng lẩn quẩn. Nhất thời không thoát ra được. Lại chỉ có ba lượt trả lời, nếu như không kịp thời phát hiện ra. Không phải kết cục chính là như này sao.- Công tử đúng là học rộng tài cao, thật khiến ta đây hổ thẹn không bằng!

– Chuyện nhỏ mà thôi, không đáng để bận tâm!- Hai người bọn họ, trò chuyện cực kì rom rả, như tri kỷ tâm giao. Phải đến tận chiều muộn, Lý Trấn có việc nên mới rời đi. Đối phương vừa đi hắn tức thì thay đổi thái độ, cười cười nói nói đó, giờ đã mặt lạnh như tiền.

– Chậc, phiền chết đi được! Lượm, chuẩn bị nước cho ta, ta muốn đi tắm!- Hắn uể oải mà bước vào phòng, lớn tiếng mà gọi lấy.

Mãi lại chẳng thấy hồi âm, hắn mới nhận ra điều bất thường. Mà việc này cũng sớm đã nằm trong dự tính của hắn. Hai người bọn họ, ắt hẳn đã cùng nhau bỏ trốn. Hắn cũng thật muốn xem bọn họ có thể trốn đến đâu được.

– Ha, bỏ chạy rồi sao? Nhanh hơn ta tưởng đấy, vui rồi đây!- Hắn nhìn qua ngoài cửa sổ, trời cao đất rộng thế kia. Không biết, có nơi nào dành cho bọn họ hay không đây.- Tát Phi Mã ơi Tát Phi Mã, ngươi đừng có làm ta thất vọng đấy nhé!

Vũ Phí dẫn theo Lượm mà bỏ trốn, mục tiêu của bọn họ là rời khỏi Nội Thành. Trở về thảo nguyên, trở về nhà của họ. Nhưng chỉ dựa vào một thú nhân một đứa trẻ như bọn họ, còn có thể làm nên trò trống gì.

Đến trước cổng thành, bọn họ muốn qua được thì phải có thẻ thông hành. Thứ này, chỉ những người có quyền có thế mới có được. Hai người nô lệ như bọn họ, làm sao có thể nói rời khỏi nơi này là rời khỏi được.

– Chị… Chúng ta…- Chỉ cần nhìn thấy quân lính, là Lượm lại lắp bắp mà nói không nên lời. Nổi sợ hãi đã in sâu trong tiềm thức đó, đã khiến cho nó nhất thời mà hoảng loạn.- Có khi nào… Bị bọn họ bắt về… Không?

– Đừng sợ!- Vũ Phí đưa tay vuốt ve lấy đối phương, vỗ về tâm tình nhỏ bé của đứa trẻ này.

Đột nhiên, vẻ bề ngoài của bọn họ lại thay đổi. Trở về hình dáng ban đầu, Vũ Phí lộ ra đôi cánh. Hai người bọn họ nhất thời sửng sờ mà không biết chuyện gì xảy ra. Ấn kí nô lệ trên người của bọn họ cũng để lộ ra, tình thế phải nói là nguy nan vô cùng.

– Chuyện gì thế này?- Vũ Phí còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì một giọng nói bên tai đã khiến cô ta sởn đến cả gai óc.

– Hai tên các ngươi đây rồi, làm ta tìm thật mệt. Cuối cùng cũng để ta tìm thấy rồi!- Tấn Trọng trong thoáng chốc cảm nhận được ấn kí nô lệ trên người bọn họ, liền tức tốc mà tìm đến. Lệnh của Tát Phi Mã giao xuống, đến nay đã lâu. Còn không bắt được hai người bọn họ, thì đợi cho đối phương giáng tội xuống. Gã cũng khó mà thoát được tội này.

Lập tức, Vũ Phí phóng ra vô số lông lửa đến đối phương. Nhưng Tấn Trọng lại dễ dàng mà tránh được tất cả bọn chúng. Chớp mắt đã xuất hiện trước mặt cô ta, vung ra một quyền. Đem cô ta mà đánh lui.

Cho dù cô ta có phản kháng như nào đi chăng nữa, cô ta sao có thể là đối thủ của đối phương. Chẳng qua mấy chiêu, đã bị Tấn Trọng đánh bại. Còn là rất thê thảm. Không giết đã là mai mắn lắm rồi, bởi vì còn phải đem hai người bọn họ về. Không thì đối phương thật muốn một đòn đánh chết cô ta.

– Chị… Chị không sao chứ?- Lượm hối hả chạy đến, lo lắng không thôi.

– Ồ, còn một con tiểu quỷ ở đây nữa à? Không chạy đi mà lại chạy đến đây, trọng tình trọng nghĩa như này. Vậy thì hai tên nô lệ các ngươi chịu chết đi là vừa!- Tấn Trọng một tay xách Lượm lên, một tay còn lại thì lôi Vũ Phí đi. Cứ thế mà nhẹ nhàng bắt được hai người bọn họ.

Tại Tát Phi Thế gia, cả hai nằm bệt trên đất, trên người là vô số vết thương. Tưởng thì đứng bên cạnh, khuôn mặt hả hê. Trên tay là một sợi roi gai, nhuốm đỏ màu máu tươi. Không cần nghĩ cũng biết, bọn họ trải qua những gì. Giờ đây còn lại, cũng chỉ là một chút hơi tàn.

– Có chuyện gì mà náo nhiệt thế này?- Hắn từ bên ngoài mà bước vào, mắt thấy cảnh này, lại chẳng hề liếc mắt mà nhìn lấy một cái.

– Là hai tên nô lệ bỏ trốn bị ta bắt được mà thôi, ngươi không cần phải bận tâm tới đâu!- Tát Phi Mã ngồi trên ghế cao, cao ngạo mà nhìn xuống.- Tưởng, tiếp tục đánh cho ta. Ta thật muốn xem, là ai cho bọn chúng cái lá gan chạy trốn vậy!

– Vâng, thưa thiếu gia! Chết này! Chết này!- Tưởng nghe thế, càng là dùng sức đánh hơn nữa. Mỗi roi quất xuống, đều có máu tươi bắn ra. Cùng với đó là từng tiếng la hét thảm.

– Ồ, vậy à?- Hắn dửng dưng mà không quan tâm tới, nhìn qua cứ tưởng. Chuyện này không liên quan đến hắn. Nào đâu có biết, dây mơ rễ má với hắn là lớn đến dường nào.

– Nô lệ thì đã bắt được rồi, chỉ là cái tên gây sự với chúng ta còn chưa bắt được. Là thuộc hạ vô năng, mong thiếu gia trách phạt!- Tấn Trọng từ bên cạnh bước ra, chấp tay cúi người mà tạ tội.

(Xì, người mà ngươi nói, đang ở trước mặt ngươi này. Ngươi có giỏi thì đến bắt ta đi!) Hắn ngoài mặt thì biểu hiện như không có gì nhưng trong lòng, là đang mắng thầm lấy đối phương.

– Đại nhân…- Lượm còn muốn khẩn cầu hắn cứu mình nhưng lại bị hắn liếc một cái, liền chẳng dám nói thêm gì nữa.

– Đi theo ta an toàn đâu chịu, giờ lại phải chịu cảnh khổ này đây. Đây là do các ngươi chọn, ta sao cứu các ngươi được!- Hắn truyền âm, lạnh lùng mà chẳng đối hoài đến hai người họ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tong-man-nguoi-tai-shuchiin-ta-ho-uchiha.jpg
Tổng Mạn: Người Tại Shuchiin, Ta Họ Uchiha
Tháng 2 19, 2025
tan-the-thuc-tinh-danh-quai-tieu-doi-len-len-len
Tận Thế Thức Tỉnh, Đánh Quái Tiểu Đội Lên Lên Lên
Tháng mười một 7, 2025
tam-quoc-ta-may-mo-phong-muu-ke
Tam Quốc: Ta Máy Mô Phỏng Mưu Kế
Tháng mười một 11, 2025
tam-quoc-bat-dau-ba-ngan-huyen-giap-quan-kinh-so-thoi-lui-tao-thao.jpg
Tam Quốc: Bắt Đầu Ba Ngàn Huyền Giáp Quân, Kinh Sợ Thối Lui Tào Tháo
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP