Chương 107: Huyết mạch Phụng Hoả
Phí công tốn sức nhiều đến như vậy, để Phệ Trùng hấp thụ cô ta bây giờ thì thật lãng phí. Trước tiên, phải lợi dụng cô ta trước đã. Rồi sau đó cải thiện huyết mạch cho cô ta, đó mới là việc hắn nên làm. Nếu không chỉ có ba phần này, cũng chỉ là như muối bỏ biển.
– Oa, đẹp quá!- Lượm bị dáng vẻ của Vũ Phí thu hút, đưa tay sờ vào cánh của cô ta. Liền bị ngọn lửa đó làm cho bị bỏng.- Âydao!
– Không sao chứ?- Vũ Phí chạm nhẹ một cái, vết thương trên tay Lượm liền biến mất.
– Thần kì quá!- Lượm lại được phen ngạc nhiên nữa, trố mắt mà kinh ngạc.
– Thần kì sao? Trò vặt vãnh mà thôi!- Hắn thì lại không để tâm đến, chút thủ đoạn nhỏ đó làm sao mà qua mắt được hắn.
Bất ngờ, Vũ Phí lại ra chiêu với hắn. Bắn ra vô số tia lửa, những ngày qua cô ta chịu đựng không ít. Bây giờ cô ta chịu đủ rồi, giờ không đánh trả hắn thì còn đợi đến lúc nào. Nhưng hắn lại chỉ cần vung tay một cái, tất cả đều được đánh tan.
– Ồ, cô định tạo phản đấy à? Vậy thì được thôi, tới đây!- Từ trong người hắn, Huyết vụ toả ra, bao trùm lấy nơi đây.- Ta từ từ mà chơi với cô vậy.
Vũ Phí còn chưa phản ứng lại, một bạt tay đã giáng thẳng vào mặt của cô ta. Theo sau đó là vài đòn nữa, hắn ra tay chẳng có chút nương tình nào cả. Đánh cho cô ta không biết đường đâu mà lần. Không ra uy một chút, thật không biết ai mới là chủ.
Cô ta cũng không đứng yên mà chịu đòn, bạo phát lửa trên thân, thiêu rụi lấy mọi thứ. Phàm là những thứ bị lửa của cô ta chạm vào, đều cháy thành tro tàn. Sức nóng toả ra, khiến cho hắn còn là có chút dè chừng.
– Chơi lửa sao? Ta cũng biết đấy! Xem lửa của ta và lửa của cô, ai hơn ai nào!- Hắn dùng đến Bất Diệt Hoả, hai tay liền hình thành lên một ngọn lửa nhỏ. Hắn phất tay một cái, Bất Diệt Hoả lập tức lao nhanh đến cô ta.
Vũ Phí dùng cánh đỡ lấy, một đòn đó vậy mà lại bị cô ta hấp thu. Hắn còn là có chút ngạc nhiên, liền bồi thêm một đòn nữa. Lần này, là một cầu lửa to bằng đá tảng. Như kết quả cũng không khác là bao, đến trước mặt cô ta liền biến mất.
Vũ Phí cũng không chịu yếu thế, cô ta bắn ra vô số tia lửa đến hắn. Nhanh đến chóng mặt nhưng hắn lại nhanh hơn cô ta một bước. Chớp mắt đã không thấy đâu, chớp mắt một lần nữa đã xuất hiện trước mặt cô ta rồi.
Hắn đưa tay, bóp lấy cổ Vũ Phí, rồi đập mạnh vào tường. Siết chặt đến nổi, cô ta đỏ hết cả mặt, gần như là không thể thở nổi. Cô ta làm sao có thể là đối thủ của hắn, từ đầu cho tới giờ, đều là hắn chơi đùa cùng cô ta.
– Sao nào, có phục chưa? Còn đánh nữa hay không?- Hắn cao ngạo mà nhìn tới, ánh mắt ấy khiến cho con người ta không ghét cũng run. Nhưng Vũ Phí, lại chẳng có bất kì phản ứng nào. Hắn cũng chỉ đành ném cô ta qua một bên.
– Xì, lại câm nữa rồi à? Nhóc con, lại đây! Chăm sóc cô ta đi, ta có chuyện phải đi đây. Nhớ lấy, đừng có nghe lời cô ta làm càn đấy!- Hắn sau khi dạy cho đối phương một bài học ra trò, ung dung mà rời đi. Như chưa hề có chuyện gì xảy ra vậy.
Còn Lượm thì đứng đần ra đó, hoảng sợ không thôi. Trận chiến này của bọn họ, khiến cho đứa trẻ này được phen bàng hoàng. Đây có khác gì là trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết đâu cơ chứ. Cũng mai là nó không có tổn thương gì lớn, chỉ bị xây xát nhẹ mà thôi.
– Lượm, em có muốn, rời đi cùng chị không?- Vũ Phí bất ngờ, lại nói nhỏ với Lượm, vẻ mặt đầy sự kiên định. Cảnh này cô ta chịu đủ rồi, không muốn trở thành con rối tùy ý hắn ta chơi đùa nữa. Chỉ có bỏ chạy, cô ta mới có được tự do.
– Cái này…- Lượm nghe mà hoảng, hắn mới vừa dặn dò đó. Giờ lại trốn chạy, hậu quả khó mà lường được.
Còn về phần hắn, sau khi dạy dỗ cho đối phương một bài học thì lại đi dạo phố. Tiếp tục mà câu cá lớn. Cá lớn lần này hắn câu, chính là người ngày hôm đó ngồi xe ngựa đụng hắn. Có thù không báo, tất nhiên đó không phải là hắn rồi.
– Ngươi là người mà anh Mã tìm được đó à?- Bất ngờ phía sau hắn vang lên một tiếng nói. Nhìn đến, là một đứa nhọc tầm 15 16 tuổi gì đó. Mắt xanh tóc vàng, vẻ ngoài hơi hung hăng một chút, rất chi là láo cá. Như thể không xem ai ra gì cả.
– Anh Mã, ý ngươi nói là Tát Phi Mã thiếu gia?- Hắn nhẹ cười, bởi vì người ngồi trên xe ngựa ngày hôm đó đụng hắn chính là cái tên nhóc này đây. Hắn hôm nay dạo phố, cũng là vì đối phương. Không trả đũa lại chuyện hôm đó, hắn ngủ sao ngon giấc.
– Đúng vậy! Ta là Tát Phi Dương, em họ của Tát Phi Mã!- Đối phương liền đem bản thân mà giới thiệu, giọng điệu nghe ra còn là có chút tự đắc.
– Ồ, tiểu thiếu gia không biết tìm ta có gì chỉ bảo?- Hắn thì lại dửng dưng không quan tâm tới, cái danh tiểu thiếu gia này ấy mà, hắn xem còn có thể kéo dài được bao lâu nữa đây.
– Nghe nói ngươi biết chữa bệnh lại biết coi bói, tài nghệ không tồi nên rất được anh họ ta thưởng thức. Chuyện này có phải không?- Tát Phi Dương đi quanh hắn một vòng, xem xét lấy hắn.
– Chỉ là chút trò vặt vãnh thôi, có gì đâu mà để khoe khoang. (Tự nộp mạng đến à? Không chơi ngươi một phen thì thật là có lỗi với bản thân ta!)- Hắn nhẹ nở nụ cười nhưng lại đầy nham hiểm.- Ngoài coi bói và chữa bệnh ra, ta còn biết thôi miên nữa. Không biết, tiểu công tử có muốn thử qua không?
– Thôi miên? Được, ngươi làm ta xem nào!- Tát Phi Dương đối với hắn, càng là hiếu kì. Liền muốn thử nghiệm một chút, tài nghệ của hắn ra sao.
– Ta chỉ cần búng tay một cái, tiểu thiếu gia đây sẽ quên việc bản thân mới vừa ăn phân xong! *Phạch*- Lời vừa dứt, hắn liền búng tay lấy một cái rõ là to.
– Ta đâu có ăn phân? Ngươi nói cái quái gì thế?- Tát Phi Dương đơ cái mặt ra, ra sức mà phủ nhận. Nhưng càng phủ nhận lại càng đúng ý hắn.
– Thấy không? Ngài đã quên rồi đấy. Xem ra thôi miên đã có tác dụng rồi!- Hắn vỗ vai đối phương, xem đó như một điều hiển nhiên vậy.
– Ta nói lại một lần nữa, ta không có ăn phân!- Tát Phi Dương trên mặt nổi đầy gân xanh, tức giận mà hất tay hắn ra.
– Ta biết, ta biết! Không sao cả, ta hiểu mà! Tác dụng của thôi miên thôi, ngài không cần phải bận tâm đâu!- Hắn cười đểu một cách thích thú, trông rất chi là thỏa mãn.
– Cái tên khốn này, ngươi dám chơi ta?- Đến đây, Tát Phi Dương mới nhận ra là bản thân bị hắn chơi một vố rõ đau.
– Chơi ngươi thì đã làm sao nào? Đồ ngu!- Hắn thì cười đắc chí, chế giễu lấy đối phương.
– Ya, ta phải giết ngươi!- Tát Phi Dương bạo phát sức mạnh mà lao nhanh đến hắn. Đối phương chủ tu là Lực, sức mạnh bạo phát tất nhiên là không nhỏ rồi. Như một con mãnh thú vồ vập mà tấn công lấy con mồi vậy.
– Way, đùa chút mà nóng thế?- Hắn lùi người mà tránh đòn, quay đầu mà bỏ chạy.- Nhà bao việc, không chơi với ngươi nữa. Đi trước đây!
– Tên kia, ngươi có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi ta đâu!- Tát Phi Dương đuổi theo, lại thấy hắn hoà vào dòng người mà biến mất. Tìm trái tìm phải, lại không tìm được hắn ta đâu.- Ủa, người đâu mất rồi?