Chương 106: Bỉ ngạn
Trải qua những ngày tháng nô lệ đó, Hồng Khanh đã phải chịu không biết bao nhiêu là khổ cực. Cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Cơ thể gầy gò nhưng luôn phải làm những công việc dơ bẩn nặng nhọc nhất, cả người lúc nào cũng đều lấm lem cả.
Được cái, càng lớn, nhan sắc của Hồng Khanh càng xinh đẹp, lại càng mê người. Trong một lần vô tình, được Cao Thái Vũ nhìn trúng. Đưa về Viên Hoa Lâu khi chỉ mới vừa tròn 18 tuổi. Là độ tuổi xuân sắc nhất của một người con gái. Cũng là độ tuổi khiến người nhìn mà thèm thuồng.
– Cởi ra!- Cao Thái Vũ ngồi tại giường, như con thú đói mà nhìn chằm chằm vào cô ta. Đưa cô ta về, tất nhiên là có mục đích của y rồi. Chẳng tốt lành gì cả.
Loại chuyện này, trước đó cô ta đã từng nghe qua không ít. Thậm chí còn từng vô tình thấy qua. Nhưng đây lại là lần đầu tiên cô ta trải nghiệm. Nam hoan nữ ái, thiên kinh mà địa nghĩa. Đối với một cô gái trẻ non nớt như cô ta mà nói, nó vẫn là một thứ gì đó vô cùng đáng sợ.
– Ta… Công tử…- Hồng Khanh sợ hãi mà lùi về sau, cả người không tự chủ mà run lẩy bẩy.
– Thứ thấp kém nhà ngươi, nếu như không phải nể tình ngươi xinh đẹp. Ngươi tưởng, ngươi được hầu hạ ta chắc? Còn không biết điều mà cút đến đây!- Cao Thái Vũ lạnh giọng, kiên nhẫn bằng không. Giơ bàn tay ra, như có sức mạnh vô hình mà kéo Hồng Khanh đến trước y.
Cao Thái Vũ thô bạo mà đè cô ta lên giường, mặc cho cô ta có phản kháng như nào, cũng không sao thoát khỏi nanh vuốt của đối phương. Giữa không gian vốn yên tĩnh đó, lại vang lên từng tiếng hét thất thanh, đau đến xé lòng. Đợi cho đến khi xong chuyện. Trên người Hồng Khanh đâu đâu cũng đều là vết thương cả. Làn da vốn trắng mịn, nay lại bầm tím sưng tấy hết cả lên. Như cánh hoa lụi tàn, khóc cạn cả nước mắt.
Ngày này qua tháng nọ, phải chịu sự dày vò của Cao Thái Vũ. Có những lúc, Hồng Khanh đã từng nghĩ đến cái chết. Nhưng đến cùng, cô ta lại sợ hãi nó. Buông con dao trên tay xuống, ngồi khóc một cách nức nở. Cô ta biết, cô ta phải sống. Chết rồi thì còn có ý nghĩa gì nữa cơ chứ.
Đợi cho đến khi, tên đó chơi chán chê rồi. Lại bắt cô ta làm kĩ nữ tại Viên Hoa Lâu. Tiếp khách này đến khách khác, mặc cho Hồng Khanh có muốn hay không, cũng chỉ có thể phục tùng. Ngoài việc chấp nhận số phận ra, cô ta còn có thể làm được gì.
– Hê hê, một đại mĩ nhân như vậy. Cao thiếu gia, đúng là biết chiêu đãi chúng ta mà!- Không chỉ một mà một lần là đến tận năm người, ai cũng như lang như sói. Giơ cao nanh vuốt về phía cô ta. Đã vậy, tên nào tên nấy đều to béo ục ịch như một con lợn vậy, trông rõ là gớm riết.
– Các ngươi cứ tùy ý đi là được, dù sao ta cũng phát chán rồi!- Cao Thái Vũ vừa dứt lời, đám người đó đã nhịn không được mà xâu xé lấy cô ta. Cũ người nhưng mới ta.
– Đừng… Đừng mà… Đại thiếu gia… Xin ngài…- Hồng Khanh hoảng sợ mà ôm lấy chân đối phương, khẩn thiết mà cầu xin. Phải cùng lúc ‘hầu hạ’ năm người này, cô ta chết mất.
– Cút!- Cao Thái Vũ một chân đá bay cô ta lên giường, chẳng mải mai mà quan tâm tới. Rồi lạnh lùng mà rời đi.
Theo sau đó, truyền đến là từng tiếng cười đê tiện. Mất hết đi tính người. Cùng với đó, là từng tiếng hét thống khổ. Sự bất lực dâng tràn, chua xót khôn nguôi. Hồng Khanh biết, cô ta phản kháng cũng bằng không. Chỉ đành bất lực mà buông xôi.
Biết còn cứ tiếp tục như này. Một ngày nào đó, không sớm thì muộn cô ta sẽ chết dưới sự dày vò của bọn họ. Cô phải bắt buộc phải làm gì đó thay đổi số phận của mình. Nếu trời đã phú cho cô ta nhan sắc, vậy thì cô ta sẽ biến nó thành thứ vũ khí sắc bén nhất của mình. Cô ta mới từng bước từng bước, leo đến vị trí hoa khôi của Viên Hoa Lâu như hiện tại. Để cho đám người đó muốn chạm đến cô ta, là điều không thể nào.
Nhưng suy cho cùng, cô ta cũng chỉ là phận hồng nhan bạc mệnh. Câu này dùng để miêu tả cuộc đời của cô ta thì thật không sai một chút nào. Nhờ vào nhan sắc cô ta mới có một ngày hôm nay nhưng cũng chính vì nhan sắc, cô ta mới trải qua những bất hạnh đó.
– Là lũ khốn nạn đó cưỡng bức ta, bọn chúng… Ép ta!- Hồng Khanh khóc một cách nức nở, không ngừng mà đánh mạnh vào người hắn. Trút ra tất cả phẩn uất trong lòng. Chỉ cần nhớ lại kí ức đó, là toàn thân của cô ta lại run rẩy đến tê dại. Không sao mà dừng lại cho được.
– Vậy thì… Cô có muốn, giết sạch bọn chúng. Để bọn chúng cảm nhận nổi đau mà cô đã từng chịu không?!- Hắn ôm cô ta vào lòng, rồi đem lòng thù hận của cô ta mà khuyếch đến cực đại.
– Muốn… Nhưng ta không làm được… Hức, ta… – Hồng Khanh khóc nghẹn, một thân nữ nhi thường tình như cô ta. Trong cái thời này, còn có thể làm được gì.
– Thế gian này, sẽ không vì cô là nữ nhân mà nhẹ nhàng với cô. Thậm chí, nó còn sẽ vồ vập, chà đạp, dày xéo lấy cô. Vậy nên, phản kháng đi. Chỉ khi phản kháng, cô mới có được những thứ cô cần, bảo vệ được những thứ cô muốn!- Hắn thì thầm vào trong tai, qua một màn tẩy não này. Hạt giống trong người cô ta đã nảy mầm. Nó hấp thụ cảm xúc tiêu cực của cô ta, dần dần mà phát triển. Hình thành một bông hoa bỉ ngạn, đỏ rực như máu, nở rộ trên vai của cô ta. Khiến cô ta xinh đẹp nhưng càng khiến cô ta trở nên nguy hiểm hơn.
– Ngoan!- Hắn ôm lấy khuôn mặt của cô ta, mắt đối mắt. Rồi nở ra một nụ cười đầy ma mị.
Như vậy, một trong mười hai Quỷ Tướng dưới trướng hắn đã có được người đầu tiên. Hắn biết, dựa vào một mình hắn thì khó mà làm nên chuyện lớn. Hắn cần phải có thế lực của riêng mình. Những kẻ nhất mực trung thành với hắn. Chỉ khi đó, hắn mới có thực lực tương đầu với tất cả.
Giờ, đã đến lúc hắn giải quyết Tát Phi Thế gia rồi. Mà trước hết, hắn cần phải thức tỉnh huyết mạch cho Vũ Phí trước đã. Nhiều ngày làm cho cô ta bị thương rồi chữa khỏi. Chữa khỏi rồi lại tiếp tục làm cho cô ta bị thương. Lặp lại như thế nhiều lần, giờ đây cường độ nhục thân của cô ta đã tăng lên không ít.
– Ồ, không tệ, đã đến lúc rồi. Uống thứ này vào đi, hôm nay có thành hay không thì phải xem ở cô rồi!- Triệu Hoài lấy ra một viên thuốc màu đỏ, đưa đến trước mặt cô ta.
– Ngươi…- Nhưng Vũ Phí lại chần chừ không nhận lấy. Bởi vì cô ta biết, chỉ cần uống thứ này vào. Bản thân khó tránh khỏi việc gặp nguy hiểm.
– Sao, không muốn uống à? Từ bao giờ, chuyện này đến lượt cô quyết định thế?- Hắn lạnh giọng, nhanh như cắt, đã đem viên thuốc đó bỏ vào trong miệng. Dùng lực, ép cô ta phải nuốt xuống. Mặc cho cô ta có ho sặc sụa đi chăng nữa.
Rồi sau đó, hắn vòng qua sau lưng. Thi triển Huyết Hành Quyết, truyền Khí cho cô ta, cộng với hiệu quả của thuốc. Cả người của Vũ Phí bắt đầu nóng lên, máu cũng sôi sục. Đau đớn đến khôn siết, nói không thành lời. Cô ta cũng không thể làm gì ngoài việc chịu đựng. Bất chợt, cô ta hét lên một tiếng lớn, cả người đều bao bọc trong ánh lửa.
Như lột xác vậy, cánh của cô ta, từ màu trắng dần chuyển sang màu đỏ, rực cháy như lửa. Thực lực cũng theo đó mà không ngừng tăng trưởng, từ cấp Giả đạt đến cấp Sư chỉ trong vòng mấy giây, rồi thăng đến cấp Hồn. Rồi cuối cùng là cấp Linh Đỉnh cấp.
Nhiều ngày qua, hắn bắt cô ta uống thuốc, chính là muốn kích phát ra tiềm năng của cô ta. Đến nay, thành quả này cũng xem như là không uổng công. Chỉ là hơi phí sức một chút. Nhưng không sao, hắn cảm thấy hài lòng là được.
– Huyết mạch Phụng Hoả à? Đáng tiếc, huyết mạch loãng quá, chỉ được ba phần. Nhưng không sao, như vậy đã là không tệ rồi!- Hắn nhìn sơ liền rõ, còn Phệ Trùng trong người hắn cũng bắt đầu mà nhịn không được mà muốn ra ngoài.- Còn ngươi nữa, bình tĩnh lại một chút đi. Gấp gì? Cô ta giờ không ăn được, đợi thêm đi!