Chương 105: Quá khứ của Hồng Khanh
Hắn có liên quan đến Tát Phi Thế gia, việc này đồng nghĩa với việc, hắn đến đây tất có mục đích. Cao Thái Vũ sao có thể để người khác đến địa bàn của mình tự tung tự tác được. Không cảnh cáo hắn một chút, thật không biết ai là chủ nhân nơi này. Nhưng hắn cũng không phải là một quả hồng mềm, tùy ý để người khác nhào nặn.
– Chuyện này à? Vẫn là câu nói đó, đây là chuyện riêng của ta. Không phiền công tử phải bận tâm! Tạm biệt, và hẹn không gặp lại!- Hắn kiêu kì mà không để đối phương vào trong mắt, khí chất so với đối phương chỉ có hơn chứ không kém. Chỉ có làm như vậy mới có thể gây ra hiềm khích giữa hai bên. Đến lúc đó, trai cò đánh nhau hắn có thể làm ngư ông đắc lợi rồi.
Cao Thái Vũ đường đường là đại thiếu gia của Cao Thế gia, một trong Tám đại Thế gia của Nội Thành. Sao có thể để hắn lên mặt với bản thân được. Tụ lực vào tay, bắn ra một ra một tia sáng. Nhưng một đòn này, lại bị hắn dễ dàng mà tránh đi.
– Ra tay đánh người sao? Không nói lí à? Nhưng ta không rảnh mà chơi với ngươi đâu!- Hắn cứ thế, biến mất trước mặt đối phương. Trước khi đi, không quên mà trêu đùa đối phương lấy vài câu.- Ngươi cứ chờ đó đi, dám ra tay đánh lén ta, đại nhân nhà ta nhất định sẽ tìm ngươi tính sổ!
– Chạy rồi sao? Cũng nhanh thật! Tát Phi Mã, ngươi là muốn giở trò gì đây?- Cao Thái Vũ nheo mắt lại, sát khí không chút nào là che giấu.
Không tìm được đáp án trên người hắn, Cao Thái Vũ cũng chỉ có thể mang cục tức này tìm đến Hồng Khanh. Thấy là đối phương, cô ta không rõ là vì sao lại sợ hãi ra mặt. Mặt trắng bệt, chẳng còn dáng vẻ mê người nào nữa cả.
– Đại thiếu gia, ngài là đến tìm ta có việc gì sao?- Hồng Khanh cúi đầu mà hỏi chuyện, nhỏ giọng đến đáng thương.
– Nói, hắn đến tìm ngươi là có chuyện gì!- Cao Thái Vũ bước vào, một mặt tức tối đều hiện hết trên mặt. Bị một kẻ như hắn trêu đùa, y sao có thể chịu được.
– Hắn… Ngài là nói đến ai?- Hồng Khanh quỳ xuống bên cạnh, với thân phận của cô ta, chỉ có thể quỳ mà chuyện trò với đối phương.
– Là cái tên đưa ra câu đố này hôm đó, hắn không phải rất thích đến tìm cô hay sao? Đừng nói với ta là cô không biết đấy?- Cao Thái Vũ ngồi vào ghế, gằn giọng mà hỏi lấy.
– Bẩm đại thiếu gia, hắn là vì theo đuổi Hạ nên mới tiếp cận ta. Nhưng Hạ không biết vì sao lại mất tích rồi, mong người giúp ta tìm em ấy!- Hồng Khanh liền nhân cơ hội, khẩn cầu đối phương giúp mình tìm người.
– Chỉ là một kẻ hầu, lại muốn ta bận tâm. Hồng Khanh, ai cho cô cái lá gan này vậy?- Cao Thái Vũ lườm mắt mà liếc nhìn lấy cô ta một cái, khiến cho cô ta sởn hết cả người. Ánh mắt ấy, như thế nói cho cô ta biết. Cô ta đây là đang quá phận, tìm chết sao.
– Đại thiếu gia, thiếp thân không dám!- Hồng Khanh vội dập đầu, là Hoa Khôi của Viên Hoa Lâu, vạn người mến mộ. Nhưng đứng trước đối phương, cô ta lại nhỏ bé đến đáng thương.
– Nếu như không phải niệm tình nhan sắc cô xinh đẹp, ta thật đã trừng phạt cô rồi. Biết thân biết phận mình một chút đi!- Cao Thái Vũ đứng dậy, cái cây hái ra tiền này, tạm thời vẫn là tha cho cô ta lần này vậy. Không có tin tức mà mình muốn, chỉ đành giận dữ mà rời đi.
Đợi cho Cao Thái Vũ đi khỏi, Hồng Khanh ngã khụy ra đó. Lăn dài trên má là một giọt nước mắt, nước mắt của sự bất lực. Ở cái nơi ngục tù tăm tối này, cô ta cũng chỉ có Hạ là bầu bạn sớm tối. Nay đối phương lại vô cớ biến mất thế này, e là đã lành ít dữ nhiều rồi.
– Chậc, sao lại là cái dáng vẻ này rồi? Có biết là người ta đau lòng lắm không hả?- Bất ngờ, hắn lại từ bức màn phía sau mà bước ra, trầm trọng mà cất tiếng.
Ban nãy, hắn là giả vờ mà rời đi. Đợi đến khi đối phương đi rồi hắn lại xuất hiện. Cơ hội tốt thế này, hắn sao có thể bỏ qua được. Nhân lúc tâm trạng của Hồng Khanh tồi tệ, an ủi cô ta một chút. Rồi thu cô ta về dưới trướng, tiện thế không biết nữa.
– Công tử, ngài… Sao lại ở đây?- Hồng Khanh lau vội đi giọt nước mắt, phần nào ngỡ ngàng. Biết hắn cũng chẳng là người tốt lành gì, dè chừng mà nhìn đến.
– Nói gì thế? Ta là vì cô mà đến mà!- Hắn từng bước chậm mà đến gần, mưu đồ không nhỏ.
Hắn phất tay một cái, một làn khói đỏ bay ra. Phà thẳng vào mặt Hồng Khanh, rồi đi vào trong mũi cô ta. Tức khắc, cô ta mơ mơ mà màng màng. Hắn đây là đang dùng Niệm tác động vào tinh thần của đối phương. Thay đổi đi kí ức lẫn cảm xúc của cô ta.
Trong kí ức giả tạo mà hắn dựng lên đó. Cô ta vô tình mà chứng kiến Cao Thái Vũ ra tay với Hạ. Chỉ vì Hạ không nghe lờ, đối phương nhẫn tâm mà sát hại. Thi thể thì bị đốt thành tro, đến ngay cả mảnh vụn cũng không còn.
Hồng Khanh dù sao cũng là một người bình thường, đứng trước một Vu Linh như hắn. Chuyện thay đổi kí ức này tất nhiên là không khó rồi. Hắn cũng âm thầm mà gieo vào đối phương một hạt giống, đợi cho hạt giống này nảy mầm. Dưới trướng hắn không phải liền có một vị Quỷ Tướng sao.
– Hạ… Hạ là bị đại thiếu gia giết chết sao? Đại thiếu gia tại sao lại?- Hồng Khanh bước chân nghiêng ngả, xém tí là ngã ra đó rồi. Cũng mai là hắn kịp thời đỡ lấy.
– Sao lại không thể? Cô quên rồi sao, cô là làm sao lại trở thành hoa khôi? Nghe thì mĩ miều thật đấy nhưng thật chất, lại là thứ mua vui cho đàn ông. Có tội không cơ chứ?- Hắn đưa tay vuốt má, lời thì nhẹ nhàng nhưng lại cực kì sâu sắc.
Mười lăm năm trước, lúc này Hồng Khanh chỉ là đứa trẻ bảy tám tuổi, vui đùa hồn nhiên trên thảo nguyên rộng lớn. Một nhà cô ta có năm người, cha mẹ và hai anh trai, đến cô ta là con gái út. Ngày tháng yên bình dần trôi, êm đềm biết bao. Mãi cho đến một ngày, một nhóm người xuất hiện. Mặc áo giáp sắt, tay cầm vũ khí. Đem cả bộ lạc của cô ta, cứ thế mà tiêu diệt.
Cha cô ta vì không chịu khuất phục, cùng với hai anh trai phản kháng lại đám người bọn họ. Kết cục không cần nghĩ cũng biết, một kiếm chém ngang, cả ba người bọn họ đều chết thảm. Mẹ cô ta thì bị đám người kia bắt đi, bị làm nhục cho tới chết.
Chứng kiến tất cả mọi chuyện, đối với một đứa trẻ ở tuổi cô ta mà nói. Đó là một kí ức kinh hoàng không thể nào xóa nhòa, nó khắc sâu vào trong tâm trí non nớt đó. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi ngủ mơ. Cô ta đều vì đó mà gặp ác mộng, giật mình mà thức giấc giữa đêm.
Nam giết nữ hiếp, đám người đó chẳng có chút nào là tính người cả. Lẫn trong tiếng hét thảm thương là những tràn cười sảng khoái. Nghe đến rợn người. Cả một bộ lạc, hơn một ngàn mấy người. Giờ đây còn lại, không quá đổi trăm.
– Cha… Mẹ… Anh… Anh…- Hồng Khanh như chú chim nhỏ mất tổ, cảm giác lạc lõng bơ vơ đó, khiến cho cô ta khóc nấc không thành tiếng.
– Chạy… Chạy đi…- Mẹ cô ta dùng chút hơi sức cuối cùng mà hét lên, thân thể chẳng còn chỗ nào là lành lặn nữa cả.
Nhưng chạy làm sao được, khi xung quanh cô ta ai cũng như loài quỷ dữ. Một người túm lấy cổ áo cô ta mà lôi đi, nhốt vào trong lồng củi. Cô ta cũng bắt đầu kiếp sống nô lệ từ đây. Trải qua những ngày tháng tăm tối nhất cuộc đời.