Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ngu-thu-tu-dong-nhat-bat-dau-nhat-bi-lot-chuan-than-thu.jpg

Ngự Thú: Tự Động Nhặt, Bắt Đầu Nhặt Bị Lọt Chuẩn Thần Thú

Tháng 1 20, 2025
Chương 382. Chư Thiên vô đạo! ( Đại kết cục! ) Chương 381. Thâm thúy quỷ bí ánh mắt! Thất Khiếu Linh Lung Tâm!
dien-roi-di-vua-trung-sinh-lien-buc-ta-dem-nu-nhi-tang-nguoi.jpg

Điên Rồi Đi, Vừa Trùng Sinh Liền Bức Ta Đem Nữ Nhi Tặng Người

Tháng mười một 26, 2025
Chương 1887: Chương cuối: Trở lại lúc đầu địa phương Chương 1886: Làm cho người ngạc nhiên một màn
dan-quoc-an-cu-truong-sinh-ta-co-the-huong-toan-the-gioi-thu-thue.jpg

Dân Quốc Ẩn Cư Trường Sinh: Ta Có Thể Hướng Toàn Thế Giới Thu Thuế

Tháng 1 10, 2026
Chương 300:Chiến thần quân đoàn chiến trường bài tú Chương 299:Nước Nhật bất đắc dĩ
hai-tac-cuong-hoa-vo-thuong-dai-khoai-dao.jpg

Hải Tặc: Cường Hóa Vô Thượng Đại Khoái Đao

Tháng 1 23, 2025
Chương 225. Chương cuối Chương 224. Tiền lương đúng chỗ, Tứ Hoàng làm phế
xuyen-qua-tro-thanh-bardock.jpg

Xuyên Qua Trở Thành Bardock

Tháng 2 4, 2025
Chương 9. Đến tiếp sau Chương 8. Sau cùng đánh một trận
co-dai-nan-doi-nam-mang-tau-nap-thiep-luong-thit-day-kho.jpg

Cổ Đại Nạn Đói Năm: Mang Tẩu Nạp Thiếp, Lương Thịt Đầy Kho

Tháng 2 9, 2026
Chương 413: Hà Châu tin tức Chương 412: dương mưu
cho-the-gioi-mang-den-mot-chut-viec-vui.jpg

Cho Thế Giới Mang Đến Một Chút Việc Vui

Tháng 1 10, 2026
Chương 385: Cố sự Chương 384: Biểu diễn cùng tình cảnh
de-phi-lam-thien.jpg

Đế Phi Lâm Thiên

Tháng 2 14, 2025
Chương 6224. Ngoại truyện 4: Thật lớn con thỏ Chương 6223. Ngoại truyện 3: Người một nhà nghỉ phép đi
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 102: Trút giận
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 102: Trút giận

Sau khi hắn nói xong, trái ngược với hai lần trước, lần này lại ồn ào đến lạ. Bầu không khí sục sôi, là thắng hay thua, đều quyết định ở câu này. Dù gì đi nữa, bọn họ sao có thể chịu nhục trước hắn được.

– Câu từ gì lạ vậy?- Đám người đối phương nghe xong mà ngơ ngác, chỉ biết nhìn nhau mà lắc đầu. Nhưng lần này lại chỉ có thể thắng không thể thua, bọn họ cũng chỉ đành vắt óc ra mà suy nghĩ.- Để ta nghĩ một lát đã! Đảm bảo sẽ nghĩ ra!

– Là Ma Cẩu sao? Hay là Thực Thiên Cẩu?- Giữa không gian yên tĩnh này, bất chợt có người buộc miệng mà lên tiếng.

– Sai! Sai! Các ngươi chỉ còn một lượt thôi đấy!- Hắn giơ ra ngón tay trỏ, chu cái miệng ra, lắc lắc rồi nói.

– Ngươi… Ngươi sao đoán làm gì vậy, cái tên trời đánh này!- Nguyễn Tín còn đang đợi cơ hội để mà thể hiện, còn chưa kịp làm gì thì đã mất đi hai lượt trả lời, tức giận đến tía tai.

– Ai biết! Ta chỉ nói chơi thôi mà, ai mà ngờ hắn lại tính là thật!- Đối phương uất ức mà nói, hai lượt trả lời của bọn họ cứ thế mà mất. Chỉ còn lại một lượt, bọn họ càng là phải cẩn thận.

– Công tử, người tài cao bắc đẩu, liệu có biết câu trả lời này là gì hay không?- Hạ nhìn đến Lý Trấn, nào có thể để hắn tự đắc được. Nhưng đáng tiếc, đến cả đối phương cũng bị câu hỏi này của hắn làm khó.

– Nào dám, ta tài thô học thiển. Ban nãy chỉ là tình cờ mai mắn thôi, còn bây giờ thì đành lực bất tòng tâm vậy!- Lý Trấn khiêm nhường mà đáp, câu hỏi trước đó chỉ cần suy nghĩ là ra. Còn câu hỏi này tương đối là khó nhằn, y cần thời gian.

– Vậy xin hỏi vị công tử, câu trả lời của câu hỏi này là gì?- Hỏi không được đối phương, Hạ chỉ đành hướng hắn mà hỏi lấy.

Trong mơ hồ, hắn có thể cảm nhận được. Có một cặp mắt trong bóng tối đang nhìn chằm chằm lấy hắn. Ánh mắt ấy khó mà rõ nông sâu nhưng đó lại là thứ mà hắn cần. Cá lớn cuối cùng cũng để hắn câu được rồi. Nhưng giờ còn chưa phải là lúc, từ từ chơi với đối phương mới thỏa.

– Đáp án của câu này à, các ngươi tự mà suy nghĩ đi. Ta chính là không muốn nói cho các ngươi biết đấy! Kha kha!- Hắn cười một cách khoái chí, rồi xoay người mà rời khỏi đây trước cái nhìn không mấy là thiện cảm của bọn họ.

– Cái tên đó… Tức chết ta rồi!- Nhìn hắn rời đi, Nguyễn Tín lại không thể làm được gì. Vốn còn muốn làm hắn bẽ mặt, đến cùng người bẽ mặt lại là bản thân.

– Chắc chắn là không có đáp án rồi. Xem ra tên đó nói nhảm thôi, làm gì có chó nào chín đầu chín mắt chín đuôi cho được!- Tầm Quan vì không để mất thể diện, liền tìm một cái cớ mà hạ bệ hắn.

– Còn phải nói sao, chắc chắn là như vậy rồi!- Những người khác cũng hùa theo, gì cũng được nhưng không thể mất mặt trước Hồng Khanh cô nương được. Càng là ra sức mà bôi nhọ hắn.

– Rốt cuộc, chó gì mà chín đầu chín mắt chín đuôi thế?- Nhìn theo bóng dáng hắn rời đi, Lý Trấn bần thần mà ngẩn ngơ. Đã từng gặp qua không ít yêu thú, đến cùng lại bị câu hỏi này của hắn làm khó. Thật là có chút không cam tâm.

– Vị công tử này, cô nương nhà ta cho mời người!- Bất chợt, Hạ đi đến bên cạnh Lý Trấn, nhỏ giọng mà gọi lấy.

– Cô nương nhà cô gọi ta? Nhưng mà xin lỗi, ta có việc bận rồi, khi khác sẽ bồi cô nương nhà cô sau vậy. Xin cáo từ!- Lý Trấn vốn là vì đối phương mà đến nhưng giờ mọi chuyện đã khác. Hứng thú không còn, gặp mặt cũng chỉ bằng thừa.

– Ngươi xem Hồng Khanh cô nương là gì, muốn bồi là bồi sao? Hứ, đồ không biết điều. Nếu tên này đã không biết điều như thế. Vậy Hạ cô nương, có thể để ta trò chuyện cùng Hồng Khanh cô nương được không? Ta chắc chắn sẽ bồi Hồng Khanh cô nương đến cùng!- Nguyễn Tín thấy vậy, liền chen lời vào. Cơ hội tốt thế này, sao có thể bỏ qua được.

– Cô nương nhà ta mệt rồi, xin lỗi các vị, hôm nay đến đây thôi!- Hạ nhìn cũng chẳng nhìn đến đối phương, lạnh lùng mà trả lời lấy.

– Cái gì? Sao tên này thì được còn ta thì không? Cô có phải là quá thiên vị rồi không?- Nguyễn Tín nhận được kết quả không mong muốn, tức giận mà mắng nhiếc. Nhưng hai người bọn họ hoàn toàn là không để ý đến, cứ thế mà vào trong.

– Chắc chắn là tại vì cái tên kia. Còn cái tên kia nữa, chúng ta đi!- Nguyễn Tín và Tầm Quan dẫn đầu một nhóm người, âm thầm theo sau Lý Trấn. Cơn giận này, phải tìm một nơi trút ra mới được.

Tại một góc khuất nào đó trên lầu của Viên Hoa Lâu, một bóng người điềm đạm ngồi thưởng trà đưa mắt mà nhìn xuống phía dưới. Quan sát lâu đến như vậy, đối phương có thể mơ hồ phát hiện ra. Trên người hắn có gì đó bất thường nhưng nhất thời, vẫn là không thể nhìn thấu.

– Cái tên đó là ai vậy? Cho người điều tra cho ta!- Đối phương nhàn nhạt mà nói, một thân thâm sâu khó lường.

– Vâng! Thưa đại thiếu gia!- Một người từ trong bóng tối bước ra, cúi người mà nhận lệnh.

Đi được một lúc, Lý Trấn lại rẻ vào một con hẻm nhỏ. Y là cảm nhận được có người theo sau mình. Cả đám người kia theo vào, lại không thấy đối phương đâu. Khiến cho đám bọn họ còn là không biết chuyện gì xảy ra.

– Người đâu?- Đang lúc đám người Nguyễn Tín ngơ ngác, liền có bóng người vụt qua phía sau bọn họ.

– Các ngươi theo ta, là vì chuyện gì?- Lý Trấn lại không biết từ lúc nào xuất hiện sau lưng bọn họ. Lạnh giọng mà hỏi lấy. Mặc dù y hòa nhã là thật nhưng bị theo dõi thế này, là ai cũng sẽ không hoà nhã nổi nữa.

– Là muốn đánh ngươi đấy, thì sao nào? Dám từ chối ý tốt của Hồng Khanh cô nương trước mặt bọn ta, ngươi tới số rồi!- Tầm Quan to tiếng, quát nạt lấy đối phương.

– Các ngươi là vì bị vị công tử kia chọc tức nên mới muốn tìm ta trút giận sao?- Lý Trấn điềm nhiên như không, lại chẳng hề mà đặt bọn họ vào trong mắt.

– Nói nhiều làm gì? Lên!- Nguyễn Tín nói lí không lại liền muốn động thủ, ra hiệu cho người phía sau mà xông tới.

-Thì ra là một đám lưu manh giả danh trí thức à? Loại người này là loại người mà ta ghét nhất đấy. Xui xẻo cho các ngươi rồi!- Từ trong người Lý Trấn tỏa ra, nhàn nhạt là một màu tím. Là Khí, khí tức còn là không yếu. Liền đem người bọn họ mà đẩy lùi.

– Ngươi là… Tu sĩ cấp Vương sao? Đại nhân, tha mạng. Bọn ta là có mắt không tròng mạo phạm phải ngài, mong ngài tha cho bọn ta một con đường sống!- Tầm Quan biết là chọc phải nhằm người, vội mà cầu xin. Không thì cái mạng này của họ, nguy mất.

– Giờ mới cầu xin sao? Muộn rồi! Nhưng mà yên tâm đi, ta sẽ không đánh chết các ngươi đâu mà sợ!- Lý Trấn từng bước đến gần, cùng với đó là Khí trường nghiền ép bọn họ đến nghẹt thở. Cả đám bất ngờ mà ngã khụy ra đó, sắc mặt ai cũng đều khó coi cả.

– Cha ta là Nguyễn… Ngươi mà đụng vào ta… Ngươi không xong đâu!- Nguyễn Tín thấy tình hình không ổn, liền buông lời mà dọa nạt lấy đối phương. Nhưng lại dọa sai người rồi.

– Chỉ là một gia tộc nhỏ, muốn dọa ai thế? Xem ra, cần phải dạy dỗ các ngươi một cách đàng hoàng rồi!- Lý Trấn lãnh đạm mà nói, bá khí toả ra càng là mãnh liệt.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

huyen-duc
Huyền Đức
Tháng mười một 10, 2025
han-mon-kieu-si
Hàn Môn Kiêu Sĩ
Tháng mười một 9, 2025
toan-vien-hoang-de-dem-tu-tien-gioi-cho-lam-mo-ho.jpg
Toàn Viên Hoàng Đế: Đem Tu Tiên Giới Cho Làm Mơ Hồ
Tháng 1 31, 2026
ngu-thu-van-tuong-cung-menh-do
Ngự Thú: Vạn Tượng Cùng Mệnh Đồ
Tháng 2 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP