Chương 101: Câu đố
Mục đích của bọn họ là hoa khôi nhưng hắn thì lại khác, thay vì tiếp cận hoa khôi thì hắn tiếp cận người hầu của đối phương. Dù sao mục đích của hắn là gây loạn nơi này, dụ người ra mặt, tiếp cận ai mà chả được. So với hoa khôi, việc tiếp cận người hầu thì có vẻ dễ dàng hơn nhiều.
Nhưng đối với đám người kia mà nói, hắn chính là cái gai trong mắt bọn họ. Hắn tiếp cận ai mặc hắn, dù sao hắn cũng là kẻ thù chung của tất cả những người có mặt tại đây. Đã là kẻ thù thì phải tiêu diệt, bằng mọi cách họ phải hạ bệ hắn. Nhưng đến cùng, là ai diệt ai thì khó mà biết rõ được.
– Ây, ngâm thơ đối ca thì quá là bình thường rồi. Chúng ta chơi trò gì đó mới mẻ một chút đi!- Hắn bước quanh một vòng, cao giọng mà nói.
– Đừng có vòng vo nữa, muốn cái gì cứ nói thẳng. Ta thấy, ngươi cũng chẳng có tài cán gì mà khiến bọn ta phải sợ cả!- Tầm Quan thấy hắn phách lối như thế, càng là ngứa mắt với hắn.
– Ta ra câu đố, các ngươi giải được các ngươi thắng. Các ngươi giải không được, ta thắng. Các ngươi có ba cơ hội để đoán và ta cũng có ba câu đố. Bên nào thắng hai trên tổng số ba thì bên đó thắng. Thế nào, có muốn chơi không?- Hắn chính là đợi câu này của đối phương, nhấc ly rượu trên bàn lên, rồi nhàn nhạt mà uống lấy. Lời thì nhẹ nhàng nhưng tâm tư lại sâu không thấy đáy.
– Được, ta thật muốn xem xem. Ngươi có tài cán gì lại dám thể hiện ở đây!- Nguyễn Tín không chút chần chừ mà đồng ý. Đối với bọn họ mà nói, mấy tên lắm tiền nhiều của thích khoe khoang như hắn đều là những kẻ mu muội, sao mà phải sợ.
– Vậy thì dõng tai mà nghe cho rõ đây, ta không nói lại đâu đấy!- Hắn hít lấy một hơi dài, rồi vừa bước mà vừa nói.
“Ao tròn vành vạch
Nước lạnh như tiền
Con gái như tiên
Trầm mình xuống nội!”
Sau khi hắn nói xong, bầu không khí liền rơi vào im ắng. Mất một lúc lâu, bọn họ mới nháo nhào lên. Người đoán già, kẻ đoán non. Nhưng chẳng có ai là dám trả lời câu hỏi đó cả. Bởi vì chỉ có ba lượt trả lời, bọn họ phải cẩn thận.
– Vừa tròn lại vành vạch, nước lạnh như tiền… Trầm mình xuống nội… Đó là cái gì vậy?- Không chỉ Nguyễn Tín và Tầm Quan mà đám người phía sau hai người bọn họ cũng bàn tán một cách sục sôi, ai ai cũng đều lộ vẻ đăm chiêu cả.
– Ngươi đừng có hỏi ta, ta không có biết đâu!- Cứ thế, đám đông xì xầm to nhỏ với nhau.
– Vừa tròn, lạnh… Ta đoán là cái gương có phải không hả?- Suy tư hồi lâu, Nguyễn Tín mới nêu ra đáp án của mình.
– Sai!- Hắn lắc lắc cái đầu, cười một cách đắc chí. (Làm gì mà các ngươi dễ đoán đến vậy!)
– Vậy chắc chắn là hồ nước rồi!- Lúc này, Tầm Quan mới lên tiếng. Im lặng lâu đến như vậy, cũng đã lúc thể hiện rồi.
– Cũng sai nốt sai! Các ngươi chỉ còn một cơ hội thôi đấy, cẩn thận vào!- Hắn ‘thiện ý’ mà nhắc nhở nhưng toan tính cũng không kém.
– Là trăng tròn có phải không hả?- Nguyễn Tín lại một lần nữa mà trả lời, quyết không chịu khuất phục trước hắn.
– Chậc chậc chậc, không ngờ tới đấy. Vậy mà lại… Sai nữa rồi! Xem ra, các ngươi cũng chẳng tài ba như ta tưởng! Ta còn tưởng các ngươi sẽ đúng ở lượt thứ hai cơ chứ?- Hắn buông lời mỉa mai, càng là trêu đùa bọn họ.- Đáp án là bánh trôi đấy, lũ khờ ạ!
– Bánh trôi? Trắng tròn, trầm mình, như tiên? Lại là bánh trôi sao? Cái này…- Nghe được đáp án, Tầm Quan như bừng tỉnh ngộ. Bọn họ là nghĩ đến đồ vật, hắn đố lại là món ăn. Thảo nào bọn họ lại nghĩ không ra. Đây cũng chính là lợi thế mà hắn có được, còn bọn họ thì không.
– Ngươi đừng có mà đắc ý, đó cũng chỉ mới là câu đầu thôi. Câu thứ hai đi! Câu này, ta sẽ trả lời đúng cho ngươi xem!- Tầm Quan thua nhưng vì thể diện, không thể để hắn ra oai được. Câu hai này, bắt buộc phải trả lời đúng. Mới có thể dập tắt đi nhuệ khí của hắn.
– Vậy câu hỏi thứ hai đây, nghe cho kĩ nhé!- Hắn nhẹ cười đắc ý, chẳng hề xem đối phương ra gì, tiếp tục mà ra câu đố.
“Cổ cao cao cẳng cao cao
Chân đen cánh trắng ra vào đồng xanh
Cành quê thêm đẹp bức tranh
Sao đành chịu tiếng ma lanh nhử mồi!”
Lại một lần nữa, bầu không khí rơi vào im lặng. Hắn cũng thành công mà thu hút lấy sự chú ý của Hồng Khanh lẫn cả Hạ. Có thể khiến cho một đám văn nhân này chịu bẽ mặt, từ trước đến nay khó có ai mà được như hắn cả.
– Tiểu thư, người xem, cái tên đó vì người cũng thật là chịu bỏ công!- Hạ nhìn đến hắn, rồi nói nhỏ vào tai Hồng Khanh.
– Hạ, người ta là vì em, nào phải là vì ta. Em nói với ta làm gì?!!- Hồng Khanh cất tiếng, giọng ngọt cứ như là mía lùi vậy. Nhẹ nhàng nhưng cũng đầy bay bổng.
– Hừ, em không thích hắn đâu. Hắn thì có gì là tài giỏi cơ chứ?!- Hạ hừ lạnh một tiếng, quay mặt sang hướng khác, biểu môi mà chê bai. Hồng Khanh thấy thế chỉ cười mà không nói gì.
– Sao, không biết à? Văn thơ lai láng lắm cơ mà, sao chỉ có chút trò vặt vãnh này lại không biết thế?- Mãi lại không thấy bọn họ trả lời, hắn ngồi vào bàn. Gắp lấy thức ăn, vừa nhai vừa cười bỡn cợt lấy bọn họ.
– Cổ cao cao, cẳng cao cao… Ma lanh nhử mồi… Lẽ nào là con hạc sao?- Chẳng mấy chốc, Tầm Quan đã nhịn không được mà muốn thể hiện. Lần này, quyết không thể để thua hắn nữa.
– Hạc à? Cũng gần đúng rồi đấy. Thấy câu ban nãy đã làm khó các ngươi quá nên câu này ta ra, tương đối là dễ. Cho các ngươi cơ hội gỡ gạc lại ấy mà. Gắng mà đoán đi!- Hắn lời này nói ra, có khác gì là đang sỉ nhục bọn họ đâu. Càng là khiến bọn họ tức tối.
– Là con cò, đúng không?- Giữa lúc này, một thiếu niên tuấn tú bước vào, trang phục trên người phần nào sang trọng. Khí chất lại cao hơn hẳn người khác một bậc. Nhìn là biết, thân phận ắt hẳn không phải là người tầm thường.
Đáp án này, hắn biết, chỉ có một phần số ít người ở Nội Thành là biết được. Đám người này, từ nhỏ đã không tiếp xúc với thế giới bên ngoài, gần như là không biết đó là gì. Hắn mới nêu ra câu đố này. Không ngờ đến, lại bị một tên không biết từ đâu tới dễ dàng trả lời như này.
Lý Trấn, là nghe danh Hồng Khanh cô nương mà đến. Lại vừa hay bắt gặp cảnh náo nhiệt này nên mới tiện thể tham gia mà góp vui. Vẻ ngoài không đến nổi xuất chúng nhưng chỉ cần nhìn qua, liền khó mà quên được. Tính tình lại hòa nhã, là người rất thích dao du đó đây.
(Tên này ở đâu ra thế? Phá đám ta à?) Hắn nhướng một bên mày, đăm chiêu mà nhìn đối phương.- Đúng! Không biết, cao danh quý tánh của công tử này là gì?
– Là một người góp vui thôi, công tử ngươi không cần phải để ý đến!- Lý Trấn cũng tìm một bàn mà ngồi vào, chung vui với bọn họ.
(Lại thêm một tên, ta sao có thể để thua các ngươi được? Hừ, chờ đó cho ta!) Kẻ địch một lúc một đông, Nguyễn Tín liền bị hai người bọn họ làm cho lu mờ, trong lòng không khỏi tức tối.
– (Không cần để ý đến? Ngươi đến phá ta mà kêu ta không để ý đến? Nói nghe vui tai nhở?) Nếu ngươi đã đến góp vui thì cũng tham gia vào luôn đi. Thêm một người đối với ta mà nói, cũng chẳng làm sao cả. Dù sao, kẻ thắng cũng là ta!- Hắn cười nhàn nhạt, đã đến lúc, hắn dùng đến bản lĩnh thật của mình rồi. Không đố khó bọn họ một tí thì thật không phải hắn mà.- Câu cuối cùng này, phân định thắng thua đây. Nghe cho kĩ vào!
“Trùng trục như con chó thui
Chín mắt, chín mũi, chín đuôi, chín đầu.”