Chương 103: Giam cầm
Những ngày sau đó, khi rảnh là hắn lại đến Viên Hoa Lâu, liếc mắt đưa tình với Hạ. Không vì gì cả, chỉ đơn giản là muốn thu hút sự chú ý của Hồng Khanh. Ra tay từ Hạ, mới có thể dễ dàng tiếp cận cô ta. Chỉ có điều là, hắn không ngại nhưng người khác thì có ngại. Hạ hể thấy hắn là tránh như tránh tà vậy.
Mà Hạ lúc này, đang chải tóc cho Hồng Khanh. Tình cảm của hai người bọn họ, khắn khít như chị em ruột vậy, đằm thắm biết bao. Khiến cho người ta không khỏi ngưỡng mộ, càng là ghen tị lấy.
– Chị Khanh, tên đó cứ đến tìm em hoài. Chị có thể đuổi hắn giúp em không?- Hạ bị hắn làm phiền, liền mách với Hồng Khanh, muốn cô ta thay mình mà làm chủ.
– Sao, em không thích à?- Hồng Khanh nghe thế, đưa tay sờ lấy bàn tay của đối phương, âu yếm mà hỏi lấy.
– Em cảm thấy, hắn cứ làm sao ấy? Trông rất không bình thường cũng rất nguy hiểm!- Hạ nhỏ giọng mà phàn nàn, dự cảm không khỏi bất an.
– Đừng kén cá chọn canh như thế, đợi em ưng người nào rồi. Đợi em đến tuổi, ta sẽ gả em đi!- Hồng Khanh nhẹ giọng mà khuyên bảo, không để số phận của đối phương giống như bản thân được.
– Không, em chỉ muốn hầu hạ bên cạnh chị suốt đời này mà thôi!- Hạ dừng chải tóc lại, ôm chầm lấy đối phương, thâm tình không sao kể xiết.- Chị đừng gả em đi có được hay không?
– Tìm được một nhà tốt thì cứ gả đi, đừng như ta, bị cái nơi này giam cầm. Cả đời cũng chẳng mãi được tự do!- Hồng Khanh giọng điệu buồn bã, ưu uất mà nói. Thân là cá trong chậu, chim trong lồng. Cô ta sao không khát khao cái gọi là tự do. Chỉ đáng tiếc là, đó cũng chỉ là mong ước xa vời của cô ta.
– Chị, đừng như vậy mà. Em tin một ngày nào đó, sẽ có người đến cứu chúng ta thôi!- Hạ lựa lời mà an ủi, vỗ về lấy đối phương.
Người trong trốn thanh lâu, thân nhiễm bụi trần. Ai mà chẳng mơ tưởng về một tình yêu đẹp đẽ. Được gả cho người tâm đầu ý hợp, sống một cuộc đời bình yên. Nhưng đó cũng chỉ mãi là ước mơ của bọn họ.
Đợi cho đến khi bọn họ già đi, nhan sắc lụi tàn. Không còn giá trị gì nữa, kết cục của bọn họ, không cần nghĩ cũng biết sẽ thê lương như nào. Đó là lí do vì sao, bọn họ lại mơ tưởng đến một cuộc sống ấm êm.
Còn bên này, hắn ngồi tại đại sảnh mà chờ đối phương xuất hiện. Chỉ là người hắn cần thì lại không thấy đâu, người hắn không cần thì lại chủ động đến trước mặt hắn. Dù sao cũng đang rảnh, chơi đùa cùng đối phương một chút vậy.
– Công tử, ngài lại đến rồi? Sao lại ngồi một mình thế này, để tiểu nữ bồi rượu cùng nào!- Thấy hắn đến Vy Oanh liền tiếp cận, muốn từ hắn mà thăm dò một số chuyện. Danh tiếng của hắn giờ đây đã không nhỏ, có thể bám vào cành cao này đối với cô ta mà nói là không tệ.
– Lại là cô nữa à? Xem ra, giữa chúng ta cũng có duyên quá nhỉ?- Thấy là đối phương, hắn lại tỏa ra như không có gì. Bởi vì hắn biết, đối phương cũng chẳng có ý tốt gì.
– Công tử, nửa bài nhạc lí trước ngài chỉ cho ta, có thể dạy cho ta nửa bài sau có được không?!- Vy Oanh ngọt giọng, đây mới là mục đích chính của cô ta khi tiếp cận hắn.
– Chuyện này à… Tất nhiên là không được rồi!- Hắn nghĩ cũng chẳng cần nghĩ, thẳng thừng mà từ chối. Loại chuyện không lợi lộc này, hắn sao có thể làm được.
– Đáng ghét a! Người ta cũng đâu có nói là muốn không của ngài. Tất nhiên là sẽ có hậu báo rồi!- Vu Oan thỏ thẻ vào tai hắn, như chú chim nhỏ vậy nhưng lại đầy mê hoặc. Xém tí nữa là hắn không chịu được mà tặng không cho cô ta rồi.- Ngài xem, ta có được không vậy?
– Chuyện này à… Để ta suy nghĩ lại cái đã!- Hắn nhìn xuống, to tròn trắng trẻo thế kia, muốn từ chối thật là quá khó.
– Vậy công tử, câu đố ngày hôm đó của ngài luôn khiến người ta phải suy nghĩ. Không biết, ngài có thể nói cho tiểu nữ đây biết đáp án có được không?- Vy Oanh thủ thỉ vào tai hắn, lời tựa mật ngọt. Cô ta không tin hắn còn có thể chịu nổi.
– Cái này à? Dễ thôi… Nhưng ta không nói cho cô biết câu, nói ra rồi thì còn gì là hay nữa!- Hắn đưa tay ôm eo, trêu đùa lấy cô. Chơi trò sắc dụ với hắn, hắn sẽ cho cô ta biết thế nào là đùa với lửa.
– (Cái tên khốn kiếp này, nhịn vậy!) Công tử, ngài đừng đùa tiểu nữ thế chứ? Nào, không nói chuyện này nữa. Chúng ta uống rượu, tiểu nữ bồi ngài. Người đâu, còn không mau dâng món ngon lên đây!- Vy Oanh cố nặng ra nụ cười, rót rượu mà mời hắn.
Mà sở dĩ Vy Oanh tiếp cận hắn, đều là có mưu đồ cả. Thứ cô ta muốn, là tranh đoạt vị trí hoa khôi của Viên Hoa Lâu. Chỉ đáng tiếc, nhan sắc cô ta lại kém Hồng Khanh một bậc. Tài nghệ lại không bằng, mãi cũng chỉ có thể xếp sau. Nếu như có thể dựa vào hắn, dựa vào bài hát mà hắn dạy cô ta, danh tiếng của cô ta đã tăng lên không ít, nói không chừng một ngày nào đó còn có thể trở mình.
– Hạ đâu? Sao ta chờ lâu thế này rồi cô ta còn chưa ra gặp ta?- Hắn đợi mãi lại chẳng thấy đối phương đâu, mất dần kiên nhẫn mà càu nhàu.
– Công tử, ngài cần gì phải quan tâm đến con nhóc đó? Có người ta ngồi đây cùng ngài rồi còn không đủ sao?!- Vu Oanh áp ngực vào tay hắn, nhõng nha nhõng nhẽo. Con mồi này, cô ta sao có thể dâng cho đối thủ được.
– Eeee, không tốt đâu. Giữa thanh thiên bạch nhật như thế này, cô lại làm vậy với ta. Để người ta nhìn thấy, còn gì là thanh danh của ta nữa!- Hắn vờ thẹn thùng, nở ra một nụ cười nham nhở, trông rõ là đê hèn.
– Công tử… Có ai nói với ngài rằng, ngài rất đáng ghét không hả?- Vy Oanh tức lắm nhưng vì miếng cơm manh áo, cũng chỉ có thể mượn lời này mắng xéo hắn.
– Có chứ, bọn họ đều nói rằng ta rất đẹp trai!- Hắn hất mặt, vuốt tóc, tự tin phải nói là có thừa.
– Là đáng ghét đấy, không phải là đẹp trai đâu. Ngài đừng có tự mình đa tình như thế có được không hả?!- Vy Oanh cười đùa mà châm chọc hắn nhưng cô ta lại không biết, bản thân là đang trêu nhằm người.
– Cái gì? Cô nói ta không đẹp trai à? Có tin là ta móc mắt cô ra không?- Bất chợt, hắn lại đổi giọng. Nét mặt cũng trở nên chết chóc đến lạ.
– Công… Tử…- Vy Oanh bị bộ dạng này của hắn dọa cho sợ, lắp bắp mà nói không nên lời. Cô ta có thể cảm nhận được, chỉ cần bản thân nói sai một lời thôi. Tức khắc sẽ chết dưới tay của hắn.
– Đùa với cô đấy, gì mà căng thẳng thế? Ta có chuyện muốn nhờ cô đây, tìm giúp ta một người. Sau khi tìm xong, nửa bài nhạc lí cô muốn đó, ta tự khắc sẽ đưa cho cô!- Hắn cười một cái, lời thì nhẹ nhàng nhưng sát khí tỏa ra, vẫn là gợn người như cũ.
– Tìm người? Tìm ai?- Vy Oanh mặt cắt không còn giọt màu, run run mà nhận lệnh của hắn.
– Một nữ nhân, tên là…- Hắn áp sát, đưa tay ôm mặt cô ta, rồi nói nhỏ vào tai đối phương.- Mọi chuyện đều nhờ cả vào cô đấy, đừng làm ta thất vọng!
Sau khi giao việc cho đối phương làm, hắn cũng có việc cần phải xử lí. Hắn đi đến sân sau, nơi mà các cô nương của Viên Hoa Lâu sinh sống. Người ngoài sẽ không được phép lui tới chỗ này. Nhưng cho dù như thế, sau ngăn được hắn.
– Cô muốn trốn ta à? Trốn đằng trời!- Hắn xem hậu viện này như chốn không người, muốn đến là liền đến.