Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cai-nay-tien-khong-co-kha-nang-tu.jpg

Cái Này Tiên, Không Có Khả Năng Tu

Tháng 2 9, 2026
Chương 245: quỷ dị dị vực (2) Chương 245: quỷ dị dị vực (1)
nha-co-ho-ly-lanh-ngu-ty-nghiet-duyen-qua-nhieu-lam-sao-doan-tuyet.jpg

Nhà Có Hồ Ly Lãnh Ngự Tỷ, Nghiệt Duyên Quá Nhiều Làm Sao Đoạn Tuyệt

Tháng 2 2, 2026
Chương 461: Mất khống chế Chương 460: Cô nương tự trọng! An mỗ đã có gia thất!
c50d499d0314ed9299b2da8bd312170f

Kinh Thành Đệ Nhất Hoàn Khố, Lại Là Khoa Cử Trạng Nguyên?

Tháng 5 19, 2025
Chương 327. Đại kết cục Chương 326. Đến từ thảo nguyên cừu hận
he-thong-ra-bug-cu-khang-khang-ta-tai-tu-tien-gioi.jpg

Hệ Thống Ra Bug, Cứ Khăng Khăng Ta Tại Tu Tiên Giới

Tháng 1 31, 2026
Chương 144 : Hoàn tất chương đại kết cục! Chương 143: Vạn chúng chú mục
cuc-dao-khai-thien

Cực Đạo Khai Thiên

Tháng 2 1, 2026
Chương 1532: Phong hầu hậu kỳ Chương 1531: Mới tướng quân
cuu-chan-cuu-duong.jpg

Cửu Chân Cửu Dương

Tháng 2 9, 2026
Chương 660: Hạo kiếp năm tầng Chương 659: Hướng tiên nhân cúi đầu
phong-than-vo-han-kiem-che-dai-na-tra

Phong Thần: Vô Hạn Kiếm Chế Đại Na Tra

Tháng 10 24, 2025
Chương 556: Về nhà cùng con đường phía trước (hoàn tất) Chương 555: Thành thánh sau đó
tam-quoc-han-that-ky-lan-bat-dau-cuoi-vo-thai-diem.jpg

Tam Quốc: Hán Thất Kỳ Lân, Bắt Đầu Cưới Vợ Thái Diễm

Tháng 1 24, 2025
Chương 478. Thiên hạ ai người không biết quân Chương 477. Mười năm kỳ mãn, Tào Tháo ra biển!
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 95 : Dẹp một nghịch lộ (Trung sự)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 95 : Dẹp một nghịch lộ (Trung sự)

Nữ chiến binh tay cầm đao rồi xem qua mà đưa lại cho hắn. Nói :

– Con chịu khổ, bỏ qua ta với mấy thần yếu ở đây không giúp được gì nhiều. Con hãy nhắm vào tên cầm đĩa luân hồi mà chém, chớ hành hạ tên kia.

Vishnu không ngạo mạn, chỉ ho ho lấy sự rồi kêu nữ chiến nghe phía lão :

– Đừng có bàn bạc nữa! Mấy vị thần như bên tộc của ngươi ở đây quá yếu, đến cả chọn người cũng yếu? Như này sao mà thực hành đại đạo? Để người ta chọn làm chẳng hay hơn sao?

Ngoại hình Vishnu xanh lè màu xanh dương, bốn tay lực lưỡng ngồi trên toà sen. Người đầy vàng trang sức, khả năng của ông nhìn thôi cũng biết hơn nữ chiến binh. Lời lão nói tuy đúng, nhưng hai tên kia làm chuyện trái nghịch man di, Ngọc Yến khó chấp nhận được.

– Ha ha! Thôi… việc đại Chăm phục hồi, giết chết bây là kế phục thù, là sự nghịch chế lại thế sự ni! Ta mạnh như ri? Với em nữa thì giang sơn ni ắt thuộc về rồi! Đầu hàng đi thằng mọi Kinh! (Dũng)

– Con đừng nghe lời xằng bạy của hắn! Hãy cố lên… Thực Nguyệt đao mạnh nhất là khi trời hững giữa đêm và sáng… Hay có lên…

Ấy là sao? Hắn cố hiểu mà não đau quá… À, lịch âm mà người Việt thường gọi, và tưởng là lịch mặt trăng là sai. Vì gốc nó phải gọi là Âm Dương lịch, người ta nghiên cứu rõ ra là loại lịch tận dụng cả hai thứ trăng và trời, để làm ra lịch mà tính canh nông.

Dặn hắn vậy là tận dụng thời khắc chuyển giao đêm – tối mà phát huy được toàn bộ lực, ấy cũng chưa rõ sao, nhưng có vẻ các thần thánh luôn tranh giành ảnh hưởng nhau trên vũ trụ này… Bảo vệ con dân của mình, giúp đỡ họ trong những gian nan của cuộc sống.

Vishnu là đấng bảo tồn, ấy nên có khả năng hồi phục bất kể thứ gì mà ngài muốn. Bất quá thì thời này Bà La Mộ chưa để địa vị ông cao lên, sau Ấn Độ Giáo mới tôn ông lên bậc chí tôn cùng hai vị khác.

Sự chuyển giao là tất nhiên, và có lẽ thời điểm này thì việc ấy càng rõ, lực khả năng của thần với thế giới này lớn mà can thiệp sâu.

Một chuỳ ném mà né đi, tra đao vào vỏ mà lao vào mấy đòn trảo hổ làm tên kia rách bụng, ấy thủ hiểm bộ nên Ngọc Yến không đánh.

Hắn không ghét dân Chăm Pa, ngược lại càng thấy thương xót cho. “Ở đâu thì chủ nghĩa thực dân đế quốc của tàn ác như nhau, ở đâu thì nhân dân lao động cũng khốn khổ như nhau”… Phải không nhỉ? Lời Nguyễn Ái Quốc hắn giờ mấy năm đã quên.

Chẳng qua lỡ là gặp hai tên vô đạo bất lương, kiến ngã bất vi vô dũng giả, làm con gái họ có bầu rồi chạy… Sao giống anh Jack gì đó thời trước hắn biết qua đó nhỉ? Mà thôi phận quan, tự có trách nhiệm giết tặc.

Chỉ chờ Đặng Dũng đỡ tay trái, hắn vận lực nhẹ mà một chấm mạnh vào huyệt Thái Dương, ấy không thuộc phạm trụ luân hồi mà chỉ là choáng, nên Dũng ngã nhào ra. Ngọc Yến phải hít hơi sâu rút đao phi thẳng tới Đặng Tân…

Thế mà… lại có con bé người Chăm ra đỡ cho, hắn không kịp trở tay với thanh đao… Một nhát, thân con bé chém xoẹt qua cái rồi trượt dài xuống mà hấp hối.

Hắn hãi ra : trước giờ đánh ai hắn cũng không cố giết, gặp ác ý thì phế qua, trừ cực kỳ nguy hiểm thì giết thực. Vậy mà giờ lỡ tay giết người vô tội?!

Nghe tên con bé được cụ nào đó gào mà chạy ra đón, hắn đợi Đặng Tân dùng đĩa luân hồi hồi sinh lại con bé, rồi mới mấy đao chém bằm xác Đặng Tân ra. Mặc sự kêu gào gào thét của tên này, trạc tuổi hắn nhỉ?

Hắn tự kinh hãi trước thanh đao, tay cứ như vừa có ý chém là đã chém ngay không nghĩ gì nữa. Chặt, chặt, chặt… Tới mức hắn như dã thú mà không màng con bé kia tới đỡ hộ Tân, chém liền mấy nhát bừa cả ra đất, máu như nước đổ vãi ra đất mà thấm.

… Chợt hồi mới dừng, tay và đao đẫm máu, hai cái xác nát tươm ngay tại chỗ. Bà cụ Chăm tới mà đập hắn liên hồi, may hắn định thần lại, trời hửng sáng nên sức mạnh của Thực Nguyệt giảm đi mấy phần. Chứ không hắn cũng chém chết bà cụ rồi.

Đặng Dũng hồi mới thức dậy, nhìn sang đã thấy xác banh tành, dân làng chạy đi núp hết. Đĩa luân hồi bị vỡ, Vishnu không nghĩ tới việc đánh huyệt của Ngọc Yến, khi mà đó là thuộc phạm trù Đông Á y học.

Nước mắt đã rơi, Đặng Dũng chẳng hiểu sao cái tên tưởng dễ nhằn, muỗi đốt lại làm nên việc tày trời như vậy.

– Tân!!!! Thằng chó!!! Tao nhìn ngựa ngựa mặt tụi Kinh bây rồi! Ác như nhau! Chó như nhau! Đồ tể, súc sanh!!!

Vishnu cứu được không? Không, lão vốn tưởng tên này thường thôi, nhưng là một thánh nhân khác thì không cứu được. Việc thánh nhân giết nhau, các vị thần không được can dự mà cứu giúp được.

Lão cũng không kịp khuyên Đặng Dũng, mà đã thấy hắn chạy tới bên mà ôm xác em rồi. Ngọc Yến lùi ra xa, hắn giờ không ngờ mình lại súc sanh đến như vậy? Giết người đây là thứ hai, song là lần hắn giết người thiện.

Đặng Tân hiền lành hơn nhiều, còn anh hắn? Đều là do hận thù che mờ con mắt : nỗi hận máu mủ dân tộc.

Vốn trước Đặng Dũng và Tân đều là khốn khỏ, chết nhỏ với nhau. Nên qua đây, tụi hắn vẫn trẻ trâu mà tự cho mình hay, tự hứa cùng nhau theo lời cha dạy mà giết hết Kinh xâm lăng… Thế mà van xin Vishnu thì thần chỉ lắc đầu, không được giúp theo quy tắc đề ra.

Rơi từng giọt nước, Đặng Dũng tháo chiếc vòng còn lại của em, mang vào tay thêm cả vòng của hắn. Hắn tiếc thương đứa em cả hai kiếp đều chết sớm uổng, đều chưa được hưởng vinh hoa phú quý… ước gì hôm nay đừng có ghé qua mà chơi bời với nhà họ Nguyễn Hữu nữa thì sẽ khác.

Đâu ra tên phá đám người Kinh? Còn là kẻ được chọn bởi thánh thần? Giết chết em hắn hôm nay…

Dân làng lôi Trịnh Bình ra, đánh đập mà chém liên tục, tiếng rên thốt thoảng cả khu rừng. Ngọc Yến như rơi vào ảo cảnh, lại nhớ cảnh mới làm, cảnh Diệu Quân máu me bê bết khắp Thanh Hà, tất cả đều đang ám ảnh hắn, nhớ luôn cả ông bác Dung chết vì… dẫu rõ không lỗi hắn hoàn toàn, song cũng ám ảnh.

Chốc đã thấy dân làng hò hét, Đặng Dũng từ từ to ngang cả 2 mét, hắn mới bừng tỉnh mà đối diện vấn nạn trước mắt. Từ lâu đã biết thế giới này tuy mới mà cũ, song không nghĩ có mấy trò như này.

Hoá heo rừng heo nái thì thôi đi, đây hoá thành người lực lượng đầu heo mà hét rống to lên, lao vào phía hắn như điên. Ấy chính là hình thái thứ hai của Varaha : người đầu heo.

Đưa đao ra chém rồi đỡ? Nhanh với Lý Thường đao pháp, nhưng hoàn toàn vô dụng. Bay một phát mà hộc một tấn máu ra, tim đập thình thịch mà tựa bị bóp nát như quả cam bị Trần Quốc Toản bóp nát.

Nữ chiến binh chỉ như hồn ảo, đưa tay cho hắn nắm mà đỡ dậy. Động viên hắn :

– Đừng lo, lợn rừng thần Varaha tuy sức đủ nâng một lục địa, nhưng vẫn có thể bị áp chế con ạ.

Thật là ảo, nhưng sử thi Mahabharata ghi chép lại như vậy. Vậy khả năng là việc tiểu lục địa Ấn Độ có lúc chìm mà đã được lợn thần Varaha là hiện thân của Vishnu chống đỡ lên. Vậy thì Vishnu phải mạnh tới như nào mà cho phép làm điều ghê gớm ấy?!

Tự chọc hai mắt, tự làm mình điên dại lên, con quái thú trước mắt chỉ toàn hận thù mà hướng vào phía một tên đang gãy một chân vì cú khi nãy. Trườn người sang né rồi, nhưng lại bị tông phát bay thêm đoạn, máu thành đường chảy khắp nơi.

Hắn đang có ý chạy, mà bị bà cụ nãy cầm giáo đâm vào thân, chỉ kịp một đao chém đôi ngọn giáo mà một chân lành cố lết đi.

Thấy cảnh này thì sợ vãi ra rồi, hắn phải chạy chứ sao đánh lại đây?

Lao đầu điên cuồng mà không thèm nhìn cả hai tên, sự điên khùng của Dũng tới mức Vishnu không cản lại được. Thế mà nữ chiến binh, người vốn chỉ là một hiện hồn bay sau lưng Yến như Vishnu với Dũng lại giơ tay mà hiện rõ ra cả hoạ tiết trống đồng, kết thành ấn mà đỡ một phát cho hắn.

Vishnu cũng… khá bất ngờ? Lão không nghĩ ấy đã hết thời hạn cấm túc của nữ thần kia, nàng bắt đầu có khả năng chống trả đấu pháp lại.

– Lạc! Đâu rồi? Ra vớt thằng nhỏ một chân.

Nói cái ông Lạc, cái thứ thần ngư cứ hồi sinh là đi chơi khắp, lâu lâu mới trở về nghe từ xa mà hiện ra. Chưa kịp can ngăn đã nguyên nặc mùi tanh chui vào mồm, cố nuốt mà nằm hồi thì chân lành mà đứng lên.

Việc giờ rồi hắn còn nhớ tới cảnh giúp họ Vương Diệu kia, dẫu rõ bị tính kế liên tục nhưng… có con cá này? Có nó mà việc loạn lên như tôm nhảy cá bật.

Như nghe lòng hắn mà ông Lạc tha hồ múa máy trong bụng, làm hắn một đấm ngay bụng cho im.

Võ Thần Bạch Hổ suy yếu, sức và chí hắn đang yếu dần đi. Gặp thế bao vây, tim đau nhức thì không thể nào đánh lâu được.

Một húc cực nhanh, đôi sừng to ra chỉa tới, trong khi hai tay lực lưỡng hất đất lên mà làm mù hắn. Ngay lúc ấy, cầm cổ tay hắn mà hướng tới, chỉ nghe nữ thần nói ngay một tràng mà trấn an bản thân hắn, trước một con quái vật ngày càng điên này :

– Nói theo ta! : “Bố ơi! Sao không lại cứu chúng con!” Mau!

– Hả?! Người ý là răng?!

– Nói đi! Con đừng chần chừ!

Chẳng suy nghĩ gì nhiều mà hắn hét theo, song cũng không hiểu chuyện gì? Nhưng lối xưng hô của người với hắn là “con” vậy chứng tỏ thần cũng chung một giuộc với các vị tổ, điều ấy hắn lấy làm chỗ dựa, không biết thì dựa cột mà nghe theo.

Dẫu thì đụng chạm thần linh, nãy hắn thấy mình giết Tân xong hắn không sống lại, ắt… có khi những kẻ được chọn không sống lại được khi bị kẻ được chọn khác giết? Mặc sự bá khủng của vị thần bảo hộ…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

the-gioi-phien-ban-doi-moi
Thế Giới Phiên Bản Đổi Mới
Tháng mười một 2, 2025
cho-the-gioi-mang-den-mot-chut-viec-vui.jpg
Cho Thế Giới Mang Đến Một Chút Việc Vui
Tháng 1 10, 2026
hau-tho-hoa-luan-hoi-ta-muon-lam-thu-nhat-quy-tu.jpg
Hậu Thổ Hóa Luân Hồi! Ta Muốn Làm Thứ Nhất Quỷ Tu
Tháng mười một 25, 2025
luyen-nguc-tro-ve-quan-sat-hoang-trieu.jpg
Luyện Ngục Trở Về, Quan Sát Hoàng Triều
Tháng mười một 27, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP