Chương 94 : Dẹp một nghịch lộ (Tiền sự)
Đặng Dũng và Đặng Tân là hai anh em sinh đôi, họ thực của chúng là họ Chế. Trước là người Chăm ở Campuchia, nhưng có nhiều điều chúng rất bất bình với người Kinh, dẫu xã hội và thể chế không còn phân biệt nhiều nữa. Ấy vì sao ở Campuchia lại hận người Kinh?
Trở về khi Chế Bồng Nga ba bốn lần đánh ra Thăng Long, vua tôi nhà Trần nhiều lần khốn đốn, tới mức Trần Nghệ Tông là Trần Kính bị quân Chiêm đánh tử trận thì càng kinh hãi hơn.
Ấy sau có tướng địch chỉ chỗ cắm trại của Chế Bồng Nga, quân Đại Việt nã pháo liên hồi làm chết ngay tại chỗ vị ấy.
Kể từ đó, quốc lực Chăm Pa suy giảm, thời họ Hồ bị đẩy lùi ra khỏi phía Bắc đèo Bình Đê (ranh giới Quảng Nghĩa – Quy Nhơn). May sao sau nhà Hồ vong mà chiếm lại.
Đời Thánh Tông nhà Lê Nam chinh, năm 1471 thì chiếm kinh thành Trà Bàn (Vijaya) của Chiêm Thành. Giải tán Chiêm Thành, sát nhập từ đèo Cù Mông ở Phú Yên ra Bắc, chia còn nước phiên thuộc Hoa Anh ở Phú Yên tới Khánh Hoà, Chiêm Thành ở Ninh Thuận tới Bình Thuận, Nam Bàn thì ở Gia Lai – Kon Tum.
Nhiều người Chăm trốn chạy bằng thuỷ thì tới Mã Lai, bộ thì liều mạng mà qua Cao Miên. Những nam giới ở lại bị bắt, lính thì thảm sát giết luôn, còn không xẻo “của quý” đi không cho sinh sản nữa. Đàn bà con gái bị bắt hết cùng những kẻ bị xẻo làm nô lệ, bị ép theo tục người Đại Việt.
Về cơ bản : sự xâm lược và áp bức của dân tộc khác nhau với nhau là tất yếu, song việc mạnh yếu với ý chí quật cường mới là thứ giúp họ đối đầu lại nhau. Như Lạc Việt với Trung Hoa muốn ngàn năm độc lập thì phải có nền tảng thống nhất về tư tưởng, dân tộc.
Người Chăm vốn chia thành nhiều nhánh, mà lớn nhất là hai phái Bà La Môn và Bani Hồi giáo. Trong khi các tiểu quốc cấu thành Chăm Pa như Amaravati (Từ sông Gianh đến Quảng Nam) Viyaja (Quảng Nghĩa, Bình Định) có xu hướng theo Bà La Môn giáo.
Trong khi các tiểu quốc nhỏ hơn cấu thành ở phía Nam của Chăm Pa là Kauthara (Phú Yên – Khánh Hoà) và Panduranga (Ninh Thuận – Bình Thuận) tập trung mua bán với Mã Lai thì dần du nhập Hồi giáo và phát triển thành Bani hồi giáo bản địa.
Thêm nữa : người Chăm tuy lớn nhưng theo đạo mẫu, thành ra không cùng đẳng cấp khi người Việt lên hẳn phụ hệ rồi. Từ Nam đánh ra Bắc cũng khó chứ chẳng dễ dang gì…
Sau chúa Nguyễn diệt Hoa Anh, đặt Panduranga thành Thuận Thành trấn mà cho thế tục. Các vương Thuận Thành sau đều quy thuận chúa Nguyễn, thời Tây Sơn thì trung lập mà không đụng chạm. Lúc Nguyễn Ánh đánh dẹp Cảnh Thịnh còn có điều quân ra giúp đỡ.
Ấy nhưng sau Thuận Thành vương lại không ủng hộ Minh Mệnh lên ngôi, vua tức một. Lại đang cảnh cải cách bộ máy hành chính, muốn dẹp bỏ quyền tự trị của Nam Bàn và Thuận Thành, liền cho dẹp Thuận Thành trấn khi mà trấn vương bị gán tội mà bắt về kinh.
Hoàng đế ra lệnh đuổi hết “mọi Chiêm” ra khỏi ruộng, đem ruộng cho người Việt cày cấy. Lại ra lệnh ai cãi lên thì thảm sát, chém không tha… Người Chăm sợ quá lại chạy lên Lâm Đồng ngày nay, gặp Katip Sumat theo Hồi giáo, vị tu sĩ ấy liền lãnh đạo người Chăm nổi dậy giành độc lập.
Minh Mệnh sau đó phải xoá bỏ chính sách đồng hoá gắt gao, cho lập tỉnh Bình Thuận và phủ Ninh Thuận trực thuộc tỉnh Khánh Hoà mà xoá tên Thuận Thành.
… Kể thế đủ thấy sự bất mãn, tới mức người Chăm ở Campuchia giờ còn nhiều hơn ở Việt Nam. Phong trào FULRO tuy có ý định giải phóng qua hậu thuẫn của Mỹ nhưng cũng bất thành. Cha của hai tên kia là một trong số những kẻ theo mà bỏ chạy qua Campuchia.
Cớ ấy từ kiếp trước đã hận ghét người Việt, may sao lúc đi rừng bị lợn rừng áp giết cả hai, được phù hộ cho về thời này. Cũng được giảng thuyết mấy việc nghĩa vụ ở đây, thành ra đang có ý “hưởng” dạo mà phục hồi dân số Chăm, mong ước thành công phục quốc Chăm Pa.
… Ngọc Yến vừa đánh vừa nghe tên Đặng Dũng xàm ngôn mà cũng thấy tội… Từng là dân tộc đông dân mà giờ sống heo hắt trong rừng già sao? Như vậy có lúc rồi cũng bị phát hiện ra mà thôi.
Tên Đặng Dũng có cầm chuỳ, trong khi tên Đặng Tân ít nói hơn lại cầm một cái gọi là Đĩa luôn hồi. Cớ ấy mà chém sao thì tên kia cứ hồi phục cho thằng anh hắn.
Bản thân hắn không giỏi về Ấn Độ giáo, nhưng qua loa thì chắc chúng vẫn là những kẻ được bảo kê để đánh bật cái thế giới này khỏi đường đi của nó, lần đầu gặp mà đối đầu rồi.
Một đường soạt người qua háng rồi cho một nhát rạch ngang của quý của Dũng làm hắn hét lên dữ dội. Dân làng Chăm ra coi mà cổ vũ rất đông và náo nhiệt, cho là thánh nhân đang đánh thằng man.
Chuyện Dũng, Tân giúp họ ăn đồ thực lương tốt hơn, cải thiện đời sống, sinh hoạt. Nên hô hào mà ủng hộ rất đông, coi hai kẻ là thầy pháp trên trời do thần Vishnu truyền xuống.
Việc đánh chỗ hiểm cái Dũng bực tức cả lên, Ngọc Yến chơi trò không chém được chết thì chém chỗ nào đau đau cho thốn. Cứ hồi là chém tiếp, tới mức như tra tấn Đặng Dũng.
Chợt một tay kìm cổ Ngọc Yến mà đè xuống, hắn nhìn thấy rõ cả… Một vị thần?! Ấy là hiện thân của Vishnu, vị thần của sự bảo tồn trong Ấn Độ giáo. Dân chúng hò hét cả lên, Vishnu với giọng trầm mặc nói với hắn rất rõ :
– Lại dám xúc phạm tới việc bảo tồn, ắt hẳn không nghĩ tới việc ni? Nhà ngươi tuy cũng trùng sang… nhưng thần bảo hộ nhà ngươi yếu, yếu hơn ta nhiều. Coi đi, giờ muốn thì cho sống mà chạy, không thì đành ta trừ đi cho thế giới này theo ý ta hơn, cho ngươi thấy được sức mạnh của các vị thần tối thượng là như nào!
Vishnu về cơ bản là nhiều người thờ hơn, vùng ảnh hưởng mạnh hơn. Thành ra có gì nhỉ? Vòng tay biến thành lợn thần Varaha, chuỳ cho sức mạnh, đĩa luân hồi cho sự chính nghĩa… Lão cho hết hai tên này, vì lão mạnh hơn mà tác động được nhiều hơn.
Nếu như được thì thế giới này, đạo Ấn Độ sẽ mạnh mẽ hơn, quyền lực của lão mạnh hơn. Tất nhiên là làm cho đủ trách nhiệm, chứ lão cũng quản kha khá vùng lãnh địa riêng ở thế giới khác cùng các vị thần khác rồi…
Áp lực đè nặng làm hắn chịu càng ngày càng khó thở, hận đời sao cơ thể này yếu quá, làm gì tí cũng đã mệt. Nhưng rồi cũng một đá thẳng hạ bộ Dũng, làm Vishnu càng thêm tức giận.
Nhưng trời chợt hững sáng, làm Thực Nguyệt trong tay hắn phát quang theo. Đôi tay tự dùng báng cầm đầm vào eo Dũng nhanh liên tục tới mức đối phương cũng ngã ra mất thế.
Dũng giận người Việt tới mức lại nhanh dậy bổ chuỳ vào người hắn, song Ngọc Yến sợ chết mà lại liều mạng chém trả lại, bay luôn mấy gai của chiếc chuỳ. Lần này đối diện thần thánh làm hắn sợ cả ra, ý định chạy chứ không liều.
Nhưng bị bao vây tứ phía, khó mà thoát chứ? Ổn định lại, sát khí hoá thành Võ Thần… Nhưng càng đánh càng khó lại, thần Vishnu coi như con mèo mà dùng tay vờn khống, hắn thì cứ bị dồn chuỳ không cho tung thêm đao.
Đặng Dũng hét cái rồi để vòng Varaha phát huy, hoá lợn rừng đâm hất hắn lên rồi lại thành người mà đấm một phát ngay ngực :
– Chết đi thằng chó Việt Cộng!
FULRO thì ắt chống đối và phân biệt cộng sản, tên này thì quả cực đoan theo cha hắn. Cũng khó tránh vì sự yếu kém của dân tộc, để rồi kẻ sống sót thì hận thù với giặc giã.
Nhưng Thực Nguyệt đao càng ngày càng nhanh gớm, hắn thế mà rơi xuống một nhát chém bay đầu Đặng Dung. Song đối phương nhanh chóng đầu lìa lại xác, không đau gì cả.
Nhìn từng thới cơ và máu nhập vào lại, hắn mặt mày tái nhợt cả đi. Vốn tưởng chuyện đơn giản dễ xong, ai ngờ dây dưa vào chuyện đại sự. Đánh nhau với cả thần thánh, may sao Đặng Dũng không giỏi võ mà đánh thuần chay, ngẫu hứng.
Thêm việc dạo này có rèn luyện tí thể lực nên đỡ mệt, chứ máu vẫn be bét cả người. Chẳng qua đỡ mệt, mà chiếc chuỳ bỗng từ nhỏ hoá to ngang gậy bóng chày, một đập hắn né mà nổ banh đất như pháo nổ.
Một đập là cây cháy banh ra, chỉ độ nhanh là thảm hại, né được tất. Chốc không bị quạt chân, lại dồn một cục sắt bổ thẳng mà cố chống đỡ.
Ấy mạnh quá làm hắn có ý nghĩ chém người mở đường thoát, ấy rồi suy nghĩ lại : đây cũng là do sự thù hằn chung của hai dân tộc mà thôi, không nên lấy đó làm cớ mà tự cho mình quyền giết người.
Bất chợt như ai nâng đỡ hắn, như gỡ rối cho con Bạch Hổ đang bị khống chế dữ dội. Nắm chặt cổ tay hắn mà cùng hắn chống giữ trước thần Vishnu…
Thực thì hắn sợ, sợ vì những cái tưởng ảo mà thực trước mắt. Sợ vì đối đầu và áp lực từ một vị thần vô cùng mạnh, đánh nhau với kẻ điên cũng chẳng đơn giản : cào cấu, vung khí không quy tắc, mà vũ khí nguy hiểm là nằm trong tay thằng ngu nhất nữa chứ.
Chợt cái Đặng Dũng bị Vishnu chặn lại, vị thần ấy chỉ cười nhỏ nhẹ, nói về phía một tên người thường đầy trách cứ :
– Hầy… quá buồn đi? Người Việt Nam các ngươi chọn Thánh nhân mà mô ra tên mô người thì yếu, Thần khí cũng không cho? Này là ưa làm cho có chứ gì nữa? Thực chẳng đòi hỏi được gì. Phải không? Bầm nhỉ?
Cảm giác thả cổ tay lỏng ra, vàng chói một nữ binh mang bộ giáp Đông Sơn bằng đồng ngay cạnh hắn. Khắc hoạ chim, mặt trời, mặt trăng với thuyền chài tỉ mỉ tinh xảo. Chẳng rõ là ai? Bầm thì đâu phải tên thần thoại truyền thuyết nào nhỉ?
Giựt đao trong tay hắn, vị ấy chỉ cất lên một tiếng trong trẻo lạ thường, khó tả nổi… :
– Ngài ỷ mình mạnh mẽ nơi đây, tự cho quyền ban phát bừa bãi khí thần? Tôi đây chẳng qua tiếc thương mụn con, tuy nhỏ bé thua ngài nơi đây nhưng vẫn phải đứng ra, dẹp loạn ngông nghê của ngài.