Chương 93 : Lộn tới quỷ
Người ta dùng dây cho hắn leo lên, ướt sũng cả người cả buổi mới được về. Mà không có chỗ tá túc qua nên vô nhà thuê tạm của hai mẹ con Trịnh Bình mà tá qua. Thấy hắn mà Trịnh Bình vui sướng cả lên chạy mấy phút mà đã mua rượu thịt về nhậu cho bằng được.
Nói là rượu thịt chứ thịt heo luộc toàn mỡ, rượu thì không rõ sao vì hắn không uống. Ở cái chốn này hàng hóa bán giá rất ảo, tới mức nghèo nàn như họ Trịnh mà cũng có đồ đồng mà đựng đồ ăn, hắn chỉ mới dám dùng đồ sứ chứ chưa dám dùng đồng.
Đời sống tuy khổ cực giữa một góc nhỏ đô thành, nhưng ấm cúng vì mẹ con sát nhau hơn. Từ thằng mỏ mà thành lính giao liên chạy hơn ngựa, đưa thư khắp cái Vương Đảo này thì đỡ được chút đỉnh. Tháng đâu chỉ có 4 quan tiền, thực ít nhưng vì có bao ăn nhậu nên miễn việc chi lương.
Khoe mẽ là mới kiếm được một cô em xinh xắn, quen cũng lâu mà không dám hó he gì nhau. Vốn chẳng quan tâm chuyện gì ấy, hắn hỏi xã giao qua loa là con nhà ai mà hắn gan vậy?
– Cô Nguyễn Hữu Thị Đường của Chưởng thủy ơ.
To gan gớm, yêu với tán gái nhà sếp? Nhưng vì gặp cảnh từng cứu nhau mà thương trả ân nghĩa, hứa giúp tạm cho. Mà thực người như Trịnh Bình khắc khổ tới mức ăn thịt chỉ mua đúng một dĩa nhỏ xíu, hai tên ăn không bỏ răng mà phải đi mua hột vịt lộn ăn.
Âu Trịnh Bình cũng không phải hạng vừa, mua thịt ít không phải vì ít tiền, mà là vì mua ít có cớ mua thêm, có ngay bà bán vịt lộn bên bờ Nam sông Hương, ngay tại phủ Thủy hộ của Nguyễn Hữu Ba. Ngao ngán nhỉ? Ấy mà lại có ngay Hữu Ba và đám quý tộc bú nước hột vịt lộn, ngồi ghế sứ ngay trước cổng.
Dinh Thủy cơ hay còn gọi là dinh Thủy hộ là nơi Chưởng thủy sống và làm việc, thậm chí có ngay một sân giữa để luyện võ. Bến đò và thuyền riêng để đón thuyền, nơi tọa lạc của nó chính là trường Quốc Học ngày nay của Huế.
Khác với Bắc Hà, người dân ở đây không có kiểu ăn vịt lộn làm món sáng, chỉ ăn khuya khuya ở những hàng giỏ ven đường. Cũng chẳng cần ly đựng hay gì mà cứ ăn như thường, sợ hãi gì mà không cầm tay? Cũng chẳng thèm có thìa hay gì cả.
– Ây?! Ngịch tặc! Tới ăn mâu (mau) mi! Ta bao cho! (Hữu Ba)
– Hà hà, ý tốt xin nhận ạ!
Hắn không biết là Hữu Ba chực sẵn ngoài này là đợi coi ác quỷ ma nào đang dụ dỗ con gái hắn. Đứa con gái chừng 14 đã có kẻ theo, mà nghe thầy pháp kể tối nào cũng hú hí mê hoặc con bé là một con lợn nái.
Ấy không nghĩ Hữu Ba và tên Trịnh Bình tin sái cổ, chuyện lợn nái thành nữ dụ dỗ trai ngoài Bắc có, song đâu ra thành trai mà dụ dỗ gái?
Mà Trịnh Bình lộ rõ vẻ bực tức nên Hữu Ba cũng ánh mắt sắc nhọn nghi ngờ, hai tên tính tình cọc cằn, bộc trực gặp nhau mà ngượng hộ. Ấy quả này có khi là dựng chuyện mà trừng trị Trịnh Bình.
– Ngài bao ta chầu ni hấy? (Ngọc Yến)
– Ơ mạ cái con chó ni? Ta chưa kịp nhờ người cùng rình bắt tặc nhân mà xoá hiềm khí, rứa mà đòi ăn chực ăn bao rồi?
– Thì ngài đánh ta gần chết, ta ăn quỵt tiền ngài, rồi chung việc canh giặc thôi vì nghĩa tình với nhau mà?
– Hừ? Ta nghe phép biến từ heo sang người là phép của bọn Bắc Hà! Để coi coi thằng giặc mô dám chọc ta…
… Tối khuya, mà Hữu Ba vẫn trừng trừng ngắm coi thằng nào tới nhà? Ấy Trịnh Bình cố nán lại thì buồn ngủ, Ngọc Yến rảnh rỗi ghi chép sách vở.
Chợt đâu xa lại hai tên đẹp trai sáng ngời, khiêng cái cáng tới gần phủ Thuỷ hộ. Lạ hoắc không? Không, vì thời này việc mang cáng người chết đem chôn buổi đêm canh sáng là chuẩn, âm khí mạnh không làm người chết sống dậy.
Thấy hai tên quan ngồi chờ, liền tới mà xin dừng chân một tí vì mệt.
Tự giới thiệu bên là Đặng Dũng, bên là em Đặng Tân. Hai kẻ ăn nói nhỏ nhẹ, thư sinh, chẳng ra giáng đểu tí nào.
Xưa từ “đểu cảng” có là do thằng đểu là thằng cầm cáng, dân đầu đường xó chợ hay cãi nhau đập bậy. Dần thói lỗ mãng ấy thành danh từ riêng mà gọi ai giống đểu cáng.
Thấy ngờ ngợ, còn Hữu Ba thì không đề phòng gì lắm. Nhưng hắn thì lại hỏi xã giao mà thăm dò, cái trực giác của hắn mách bảo điều gì đó chẳng lành.
– Chẳng may mấy chú đi táng nhà mô? Gần đây không rứa?
Ấy lại Đặng Tân cười đáp trước, nhanh nhảu mấy phần :
– Tụi tôi đang đem xác cụ Chàm đem đi táng mơ (mà) có chi mô rứa?
Kỳ nhỉ? Xưa người Thuận Hoá phân biệt người Chăm thì họ lên án tục hoả táng, không cớ gì mà lại đem chôn theo tục Kinh.
Phàm ai nhập gia theo tục Chăm như làng Trúc Lâm ở trên núi, thì đều bị người ta coi là man di mọi rợ. Chặp dần người Việt ai ai cũng trừ diệt văn hoá Chăm, đâu ra ngạo mạn tự tiếp tục thể hiện ra? Toàn người ở lại thì dân Chăm họ lên trên núi, tiếp tục hoả táng mà không ai đem chôn.
– Chẳng hay…
Chợt cái lúc cất lời lại nghe tiếng hét inh ỏi cái rồi ngắt của Hữu Ba, nhìn sang đã thấy đâu đâu một cái đầu lơ lửng thòng lòng nội tạng ở xa xa. Hãi tới mức mà Hữu Ba xỉu ngay, yếu xìu, còn hắn không thấy thì không sợ, cởi kính ra mà nhìn hướng khác.
Ấy rồi một cú húc đâu ra bay cả thân hắn qua tường, Trịnh Bình mơ màng dậy lại thấy hai con heo rừng đi, chạy tung khói? Không, hắn liều mà hét : “Mả cha mấy con nghiệt súc!” rồi leo lên một con mà cưỡi đầu chúng.
Hai tên heo chạy hồng hộc vào rừng, kéo cả Trịnh Bình ngã mà níu đuôi một tên mà kéo lê một đoạn. Ngọc Yến chẳng hiểu nỗi mấy chuyện gì cả, cầm đao lên mà chạy theo…
Ước gì hắn có đem ngựa theo, giờ chạy bộ mệt hơi chịu không nổi. Hồi lại phải dừng mà thở kẻo tức tim mà xỉu, chết không chừng.
Phát quang rừng trên đường, lầy lội do mưa bão. Hắn càng nghĩ không thông : sao lại có mấy chuyện kỳ ảo như này được nhỉ? Mà tính từ đợt đó tới giờ thì cũng không ảo lắm.
Nhìn đường lê mà truy theo, hắn chợt thấy ánh sáng le lỏi giữa rừng lầy già : một ngôi làng ẩn mình trong rừng. Mấy kẻ lính thấy hắn liền thổi tù rồi hét chạy vào làng, làm hắn cũng khá ngờ ngợ.
Ai nấy đều mắt to, da ngăm, mũi thì cao và to. Ấy khả năng là người Chăm Pa trốn trong rừng mà trốn người Việt, chẳng sao khi giờ phải sống chui lủi ngay tại quê hương đấy tổ của mình.
Hồi thương giáo cứ nhằm hắn mà đâm, phụ nữ chạy với trẻ em đem nhau đi trốn. Còn Ngọc Yến không dám giết người nên chỉ đỡ qua đỡ lại mà đạp gãy mấy cây thương, đao thì do họ làm dổm nên cũng một chém là gãy đôi ngay.
Người già và trẻ em chạy tán loạn vào mấy khu đền thờ mà núp, bỏ qua mà đi theo vết lê dài mà tìm Trịnh Bình, hắn thấy tên ấy đang bụng thân máu bê bết, đang nằm co lại như con cuốn chiếu. Chưa kịp làm gì đã bị một húc sừng bay đi.
May chợt cắm đao mà níu lại được, sau còn một con heo khác lao vào. Hắn may mắn lộn lui mà làm hai con heo đâm ầm vào nhau. Tiếng nổ vang trời, cháy toé lửa cả một chỗ. Hai tên Dũng Tân nằm sõng soài ra giữa đất, tay thì cầm chuỳ, tay Tân thì cầm một cái đĩa vàng.
Nhanh rồi Tân lại chớp mắt thành lợn mà húc hắn, hắn chưa kịp hồi sức nên không kịp né, hất văng ra cánh rừng lân cận. Mỗi cú húc với sừng đều đâm thẳng vào bụng rất đau, may tối nay mới ăn chục hột vịt, không phải đồ gì nặng chứ không ộc ra rồi.
… Chốc rồi chúng mới ra gặp hắn, đầu hai tên còn chảy máu rị ra, còn Ngọc Yến thì chống đao mà đứng dậy.
Một giọng phàn nàn, hơi nặng nề, không thuận thường ngôn phát ra từ mồm Đặng Dũng :
– Má lần ni xui gặp tên ngủ, tên thì không sợ ma hù! Tưởng treo cái lon với đống dây là bọn Kinh hắn sợ rồi chơ?!
– Hầy…? Bây các ngươi có ý chi mà đi doạ ma đánh người rứa?! (Yến)
– Mô ra mà đánh? Do bây lùa theo tận ni chơ?! Làm mất việc! Bọn ta mấy bữa ni doạ ma doạ người bơ vô quyến mê mấy con Kinh tụi bây, chơi cho đã cho hả lòng dân gốc chơ? Rứa mà gặp bây là hỏng!
– Rứa quả vô đạo bất lương! Răng mà lại nghĩ phép biến hoá chi mà làm nên lẽ nớ? Nhà ngươi ắt cũng là đây được chọn?
Hỏi thế vì bọn họ Đặng dùng chữ “Kinh 京” để chỉ người Việt, từ ấy có lẽ từ thời nhà Nguyễn mới dùng. Chứ không ai thực sự dùng từ ấy thời này.
Cười phá lên, Đặng Dũng lại rống lên mấy câu giữa rừng xanh :
– Tốt! Rứa ngươi cũng là như rứa, vô đạo bất lương là lũ người Kinh bây chơ tụi tao à? Cướp đất, giết dân, chừ không nhiều lời mà giết mà phá, ta và em quyết phải phục thù cho Chăm Pa! Quyết đánh giết cho chết gần hết, dựng lại quốc, đổi thay Thiên Mệnh! Một công hai việc!
Bình tĩnh lại, một chuỳ của Dũng quả nặng. Nhìn là biết đánh thốn rồi, mà chớp mặt đã thấy ngay bụng mà đập. Ngọc Yến nhanh chóng hóp mà ưỡn lui sau mà né, còn trả một chém dưới lên ngang.
Quái lạ là nhát chém nhanh chóng liền lại, như chưa từng bị thương. Đặng Dũng khà khà vừa đánh vừa hô “Chết mạ thằng Kinh mọi nè! Đ.ệ.c.h cả họ nhà mầy!”
Chày trơn, toàn gai mà dùng đao chém khó qua mà còn gãy. Hắn lại càng cố dùng mấy đòn khoá mà cố khống chế tên kia lại… Bao đòn chém đập đều không ăn thua, người cứ liền lại như ma vậy, hắn quả thực không hiểu?
Chợt nhớ còn lửa Thái A, hắn mang vòng vào mà quẹt kiếm qua cho có lửa. Mới một chém đã đốt tên kia, Dũng rồi cũng hồi phục mà bị giảm đi độ hiệu quả đáng kể, làm Ngọc Yến cũng phải hãi mấy phần…