Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
sieu-thoi-khong-binh-trac.jpg

Siêu Thời Không Bình Trắc

Tháng 1 23, 2025
Chương 416. Đại kết cục Chương 415. Lấy, nhân loại vinh quang (2)
ta-tai-tu-tien-gioi-truong-sinh-bat-tu.jpg

Ta Tại Tu Tiên Giới Trường Sinh Bất Tử

Tháng 1 24, 2025
Chương Hoàn tất cảm nghĩ Chương 467. Ngàn năm về sau
85a9439e853dcc70cdb6d0713f0e038e

Hoàng Tuyền Tạp Hóa Phô

Tháng 1 15, 2025
Chương 1177. Đại kết cục (2) Chương 1176. Đại kết cục (1)
quan-quan-chi-tam.jpg

Quán Quân Chi Tâm

Tháng 1 21, 2025
Chương 62. Chiến đấu đến cuối cùng 1 khắc Chương 61. Xảy ra bất ngờ
tu-spider-man-mot-bat-dau-tiet-lo-noi-dung

Từ Spider Man Một Bắt Đầu Tiết Lộ Nội Dung

Tháng 1 29, 2026
Chương 813:Kết thúc Chương 812:Phương pháp
hac-tap.jpg

Hắc Tạp

Tháng 1 23, 2025
Chương 1437. Giống như người cao su nữ nhân Đại Kết Cục Chương 1436. Không hạn chế phổ thông tiêu phí
tan-the-tro-choi-ghep-hinh.jpg

Tận Thế Trò Chơi Ghép Hình

Tháng 1 26, 2025
Chương 643. Kết cục chương: Tân thế giới (4) Chương 642. Kết cục chương: Tân thế giới (3)
truong-sinh-tu-tien-ta-luc-lay-yeu-ma-tu-vi.jpg

Trường Sinh Tu Tiên, Ta Lục Lấy Yêu Ma Tu Vi

Tháng 2 26, 2025
Chương 178. Đại kết cục Chương 177. Bình định loạn lạc
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 92 : Giao hảo
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 92 : Giao hảo

Đầu còn ong, nhưng cố mà gượng dậy chút nào. Sai người đem một bát muối tới, rồi cúi chào nhẹ tên kia, dậm chân mạnh vài cái, giang rộng hai tay ra rồi bốc muối hất thẳng xuống sàn đấu. Làm cả đám người Đại Hòa cũng đỡ ra.

Cúi chào là để thể hiện sự tôn trọng với đối phương, dậm chân là để xua đuổi tà ma và thanh tẩy sàn đấu, giang tay ra rõ cho việc trận đấu không có vũ khí trong người, và xát muối xuống sàn là để thanh tẩy sàn đấu với chúc đối thủ. Lễ ấy là trước Ngọc Yến coi giao lưu ở kiếp trước mới biết, tên Sumo vốn đang khinh người thì thấy vậy liền cúi đầu xin lỗi.

Sai người mang muối tới mà làm y chang, làm đám người Đại Hòa vỗ tay liên tục ở dưới mà tán thưởng. Vũ Vương tự không biết lễ nghĩa Đại Hòa ra sao, nhưng thấy được nở mày nở mặt thì vui lắm, liền sai lấy 50 quan thưởng cho Phúc Luân vì đề xuất tốt.

Hò hét cả lên, cả hai tên lao vào nhau mà đánh. Một túm vào đai ngọc của hắn mà quật ngã, chẳng sao hắn chống tay lại mà lộn mấy vòng không sao cả.

Ở thời xưa thì quan viên cấp cao mang đai có đính ngọc gọi là Ngọc Đái 玉帶, quan trung cấp làm sơ sài hơn, đính ít vàng bạc hơn. Thường là mang cho rõ uy quyền, này đi kèm bộ giáp, không đeo thì phần giáp chặn của giáp Minh Quang (chẳng rõ sao thời này có lúc gọi là Quang Minh?) ở hạ bộ tự khắc rời.

Giáp có phần bảo vệ cổ, vai, lưng và ngực. Trước ngực tạc vàng hay bạc lên sáng chói nên gọi là Minh Quang, khu vực ấy che là vì đánh trọng yếu của kẻ thù đều vào đó, nhanh gọn mà rộng rãi, dễ chết. Mà đấu vật mấy cái đó chẳng giúp được gì nhiều.

Một đòn đá mắc cá chân suýt ngã làm hắn nén đau mà trả đòn : đá chân trái thì chân phải nhanh xỉa lên một cú ngay cằm. Đấm vào bụng tên kia mà toàn mỡ là mỡ không nên chẳng ăn thua, chặt tay chặt chân cũng dính mỡ nên không thấm. Tên Sumo cười khoái chí, nhưng là nụ cười thân thiện.

Thôi thì ráng mà dồn nội công vào tay, vào thân mà trụ. Tên kia một húc, nhưng thủ pháp hắn né người mà chân trái dồn công như đầu đập thép vào tên kia. Váng cả đầu ra, thì một bốc mũi kéo lên, chặt tay thì thôi, dùng khớp cố tay một đập đẩy ra.

Này là Ngọc Trản trong võ cổ truyền : đòn thế như cầm chén ngọc, lúc nhu lúc cương, di chuyển khéo léo nhưng cứng cáp. Thế đánh mô phỏng việc cầm chén : bốc, bắt, đỡ, chém, khoá và đẩy. Nãy hắn vừa bốc, vừa đẩy đi.

Lại bị hất tung, nhưng hắn dùng trọng tâm ở bụng mà đáp ngược xuống, ấy đau lưng với chân quá nên mệt.

Hai tên đối nhau mà qua lại, Ngọc Yến võ Ngọc Trản của hắn về cơ bản khá yếu do hắn nhác học, cầu kỳ tốn thời gian hắn thực không đủ kiên nhẫn mà học. Mà muốn nhanh nhanh mà đối đầu lệch hạng như này chỉ còn đâu cách ấy.

Dồn hết khí vào tay phải, tập trung dồn máu tới mức Bạch Hổ cũng phải hiện ra. Làm đối phương càng thêm hứng thú, lao thẳng tới định một bạt cho hắn bay thẳng ra khỏi sàn…

Như dòng nước luân chuyển, liền cái mà chuyển hết áp lực lên tay trái mà một đẩy thẳng ngực gã lực điền trước mắt. Bay đi gần ngã rồi vẫn trụ lại, mà chưa kịp đáp trả thì hắn lại áp sát tiếp mà xô mạnh bằng bắp tay tên kia ngã nhào ra khỏi sàn.

Cú đẩy một tay của hắn thốn người làm võ sĩ Sumo cũng bất ngờ, tê bụng nên khó kiểm soát và chủ động hơn.

Lần này là được đối phương nhường, ít thế dồn lực dùng tay một đẩy cho hắn bay. Kính nể nhau mà chắp tay tỏ lòng nhau, hai bên vỗ tay ào ào.

…

Sau trận tỉ thí cho vui ấy, tuy không muốn nhưng mong lấy lòng Phúc Luân để sau lọt nổi cơ đồ, đi lễ ngự thuyền ở Phú Xuân với văn võ bá quan. Tiện đây Vũ Vương còn nhập thêm đồng, thuốc súng, lụa là từ Đại Hòa thêm.

Xứ Nam Hà lụa mặc không thiếu, chỉ là nhu cầu của một người thường so với bá quan thì thua 50 lần, thành ra việc sản xuất tự cung tự cấp là ổn, nhưng thỏa mãn giới quý tộc thì không được… Ông ta kêu hắn tới cùng mấy kẻ khác, giới thiệu cho mấy tên samurai để xã giao. Nhìn qua tiếp xúc thì cũng tương đối là tốt, chẳng có gì xấu cả.

Mà lễ này tiệc ăn là phụ, ví như rơi vào cảnh của Ngọc Yến mà thấy mấy bức “Xuân Cung Đồ 春宫圖” hay “Xuân Cung Họa 春宫画” là biết tiệc hoan lạc. Đó đều là tên của một bộ tranh, bộ tranh khiêu dâm nhất mà được quý tộc Đông Á hết sức ca tụng, coi là tuyệt họa. Miêu tả mấy chục thế “thị tẩm” nhau giữa nam và nữ.

Kẻ nào non dạ chưa rõ hết “đòn thế” thì nhìn mà học hỏi lúc quất tẩm, còn kẻ nào rành rồi coi cho lên hứng trước khi “lâm trận”. Có nhiều bản, mà ở Trung Hoa cũng có, Đại Hòa cũng có, riêng Triều Tiên với Bắc Hà thì hắn không biết, chứ ở Nam Hà thực có nghề vẽ tranh này theo lối Đại Việt.

Cái lạ là ở đây tất có cả Việt – Hòa, mà tranh cũng rất đa dạng… Nào của Đại Việt mà rõ Nam Hà là cảnh nữ thì bị thủy quái, nam thì năm con rồng quấn (Ngũ Long công chúa) bên Đại Hòa thì sói với người, phụ nữ với bạch tuộc??? Thì ra tính biến thái của Nhật Bản là có từ mấy đời rồi.

Phúc Luân có kêu hắn tới giới thiệu với một tên võ sĩ họ Đảo Tân 島津 Shimazu, chẳng lạ khi họ là Daimyo 大名 tức Đại Danh, là lãnh chúa của một phiên thuộc Thiên hoàng là phiên Satsuma, có trực trấn phụ thuộc là Lưu Cầu, nơi giao thương chính của Nhật Bản trung gian với các nước xung quanh.

Phúc Luân đang bị ép thế mời gọi thưởng ”hàng” bởi tên ấy, trong khi đám công tử khác thì lao vào chén mấy mỹ nữ rồi. Còn đâu đám samurai đã vào góc riêng mà chơi riêng. Trước mắt hắn là một đứa con gái, ăn bận chuẩn Nhật rất đẹp, Phúc Luân muốn nhường cho hắn phần này ư?

Hắn vốn không quen thuộc thói hoan lạc thời này, mà chợt nhớ tới phong tục Shuto 衆道 : phong tục nơi những tên học nghề samurai giả gái, phục tùng thầy học tới mức cả… Ừ thôi bỏ đi, vốn hắn không kỳ thị nhưng chỉ là không chơi thôi. Ghé tai mà nói nhỏ cho Phúc Luân việc ấy, chỉ thấy hắn cười cười rồi xin bỏ đi.

Bản thân Ngọc Yến cũng xin… thôi. Cảm tạ qua mấy cái rồi cũng bỏ đi ra ngoài ngồi chơi, khổ nỗi cả cái tàu trừ lính gác ra thì toàn loạn lạc với nhau. Hắn tìm chỗ vắng lặng với Phúc Luân mà bàn tiếp việc sáng chửi mắng.

Hỏi qua sao hắn không vào trong chơi? Thì Phúc Luân càng thêm lạ vì một tên không vợ không con, tiền tài danh vọng như hắn không nhanh nhanh nạp thiếp mau cho rồi. Hoặc “ấy” qua cũng bị sao đâu mà sợ làm gì? Mà hắn chỉ nhìn rồi lắc đầu ngán ngẩm.

… Đây cũng không phải hắn phản động, ba que gì. Mà lại đem cách mạng tư sản tới trước cách mạng xã hội chủ nghĩa, ấy là vì đang đi đúng tiến trình thì phải có các phát minh tăng năng suất như máy kéo sợi, từ đó đặt nền móng cho cách mạng công nghiệp. Mà muốn như ấy thì phải có nền sản xuất và thể chế tư bản để thúc đẩy và tạo môi trường cho nó.

Nước Anh là phải trải qua cuộc cách mạng tư sản rồi mới có đủ điều kiện để làm cách mạng công nghiệp, với thể chế như ở Đông Á, thì cách mạng công nghiệp nhiều người cho là do người ta không có nhu cầu lớn, nghề là truyền chứ không rộng ra thì cũng đúng? Nhưng phần khác là thể chế Phong kiến vững chắc chặn môi trường cho sự phát triển nhanh mạnh và tự do của công nghệ.

Từ cách mạng dân chủ tư sản thì mới có thể tiến lên cách mạng xã hội chủ nghĩa được, ví như Nguyễn Ái Quốc từng làm trong soạn thảo chính cương vắn tắt, sách lược vắn tắt của Đảng cộng sản Việt Nam như sau : “Thực hiện cách mệnh dân chủ tư sản và thổ địa cách mệnh để đi tới xã hội cộng sản” mà ấy cũng đúng theo tiến trình lên chủ nghĩa cộng sản của Karl Marx nhiều.

Thanh Hưng vốn là dân trung lập, tuy vẫn nghiêng về phía cộng sản một chút nhưng không hẳn theo hết. Ấy mới là Sử gia chân chính, không để tư tưởng chính trị và tâm tư riêng ảnh hưởng tới cách nhìn nhận vấn đề, cũng cớ ấy mà hắn nhìn vấn đề gì cũng sẽ tổng quan được hơn.

Bất quá thì như Đảng cộng sản Đông Dương phát động cách mạng tháng tám được là vì nó hợp với chủ nghĩa và học thuyết Marx – Lenin ở chỗ : cách mệnh vô sản chỉ có thể thành công ở một nước tư sản công nghiệp phát triển. Ấy đương có chính quyền Đế quốc Việt Nam bù nhìn, coi như là đã lên tư sản mà thực hiện cách mạng.

Thực ra sau đó thì Lenin chứng minh : cách mệnh vô sản có thể thành công ở một nước phong kiến lạc hậu là Đế quốc Nga. Và cao cả hơn là Hồ Chí Minh, khi chứng minh rằng : cách mệnh vô sản có thể thành công ở một nước phong kiến thuộc địa lạc hậu, khi nền công nghiệp của Việt Nam nói riêng và Đông Dương lúc ấy rất què quặt và phụ thuộc vào Pháp.

Tất nhiên hắn không giảng mấy cái ấy cho Phúc Luân, sợ nổ não mà làm mất đi chủ nghĩa do Karl Marx dày công xây dựng. Ấy chỉ để nhớ việc thay đổi và học tập không ngừng, tiến bộ hợp lý trong quá trình xây dựng và đưa học thuyết ấy vào thực tế, không thay đổi là chết, mà chế độ Phong kiến thực cũng không thoát khỏi phạm trù ấy.

Mà mệt là ở chỗ lý luận không thể thắng thực tiễn, và hắn đang phải làm sao để thực tế hóa lý thuyết ấy? Chợt một tên học sinh samurai bị tên kia chơi sao mạnh quá mà hư cả cửa, ngã vào người hắn ở phía sau. Sợ hãi tột độ, hắn hét mấy tiếng mà suýt ngã, cái rồi tên ấy lại níu chân hắn làm hắn hoảng thêm mà ngã xuống sông.

Không phải sao cả mà hắn thực không thích đàn ông, mà gặp cảnh bị ai đang loạn lạc mà chạm vào hắn cũng kiêng kỵ chịu không nổi…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-chi-biet-mo-heo-nguoi-de-ta-lam-kham-nghiem-tu-thi.jpg
Ta Chỉ Biết Mổ Heo, Ngươi Để Ta Làm Khám Nghiệm Tử Thi?
Tháng 4 1, 2025
xuyen-thu-nu-tan-ung-binh-tram-van-de-cho-ta-xin-loi
Xuyên Thư Nữ Tần, Ủng Binh Trăm Vạn, Để Cho Ta Xin Lỗi?
Tháng 10 12, 2025
ta-khong-the-nao-la-yeu-ma.jpg
Ta Không Thể Nào Là Yêu Ma
Tháng 1 24, 2025
tay-du-ta-noi-bua-cong-phap-lien-co-the-bien-cuong.jpg
Tây Du: Ta Nói Bừa Công Pháp, Liền Có Thể Biến Cường!
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP