Chương 91 : Thế tử vận (Hậu sự)
– Có thì có Bắc chinh… Mà nó không phải do người làm thôi ạ.
– Rứa là đời ta vẫn chưa phục thù được họ Trịnh? Rứa là thằng Hạo hay thằng mô à? Hay thằng tôn Dương? (Phúc Dương, con trưởng Cả Chương)
Chợt nghĩ sợ lại văng huyết tùm lum, nên thôi hắn mặc Thế tử nài mà thôi nói. Tất nhiên là lòng bực tức, ấy không muốn ép quá. Đợi tới ăn tô bún thứ hai rồi mới không sao mà nói tiếp :
– Người bị bắt rồi nhốt ngục chết, Trương Văn Hạnh với Lê Cao Kỷ chết hết. Con cái người đa phần chết cả.
Trợn to cả mắt lên, một chút sợ hãi. Ấy nhưng Phúc Luân vẫn hỏi cặn rõ ra, giọng bình tĩnh gượng :
– Ai gây ra cớ sự như rứa?
– Lễ thượng chơ ai? Với Chưởng dinh và bè lũ mặc nhau cuồng phá…
Tính của dân Sử là thích nói chuyện cho người khác nghe, mỗi người mỗi giọng văn mà làm cho kẻ khác hứng thú. Với đồng nghiệp thì lấy đó làm tranh luận lẫn nhau, vì cớ ấy mà nhiều nhà Sử học hở tí là vạ miệng, bị phong sát và khai trừ, tẩy chay vì có những phát ngôn không hợp với thời cuộc.
Trước ở Quảng Bình thời 1980 cũng có giáo viên dạy Lịch Sử nhận xét rằng : với đà này thì Liên Xô chắc chắn sẽ sụp đổ! Tuy nhiên, với luận điệu ấy mà học sinh đi kể khắp nơi, người ta cho là cô phỉ báng tường thành của hoà bình và xã hội chủ nghĩa thế giới, khai trừ và thôi dạy cô.
Tất nhiên chỉ 11 năm sau, điều ấy thành thật. Khả năng của Sử gia và Sử sinh chính là khả năng từ quá khứ, các yếu tố tổng hoà xung quanh mà rút ra bài học, hướng đi trước. Và thường là nó trần trụi tới mức bị chèn ép tới chết đi, làm họ chết tức tửi.
Có hại cũng có vinh, như Võ Nguyên Giáp cũng xuất thân thầy dạy Sử mà nên, ông nhờ khả năng đặc thù nghề nghiệp mà mới tính toán, đưa ra những kế sách ảnh hưởng tới vận mệnh dân tộc.
Chu Du của Đông Ngô cũng là nhà Sử học, nhờ ấy mà trở thành một bậc luyện binh kỳ tài.
George Washington cũng là giáo viên Địa Lý và Lịch Sử trước khi trở thành người lãnh đạo cách mạng Mỹ.
Mà một khi kể chuyện gì thì họ thường khó mà dứt được, một mạch cảm xúc đứt đoạn là dở. Tất nhiên vài chuyện họ sẽ kìm mà chẳng nói.
-… Sau cơ đồ sụp đổ hết, họ Hồ ở Quy Nhơn được Văn Hiến dạy võ thì dương cờ phò chúa. Ấy rồi lại giết sạch hết, chỉ còn đức Nguyễn Phúc Ánh gánh vác toàn cơ nghiệp, mấy mươi năm gần đời người (đời người xưa sống tới 60 đã thọ) từ đất Gia Định chống cự mà Bắc phạt lại! Trước họ Hồ tự đổi sang Nguyễn, đánh dẹp cả Bắc Hà, ép Nguyễn Vương Phúc Ánh liên tục, tới mức viện ngoại bang. Chỉ đợi giặc Huệ tức Hồ Thơm chết, không ai cản nữa thì Thế Tổ nhà ta trung hưng, Bắc chinh mà nhất thống cơ đồ trăm năm khói lửa!
Kể hăng say vì lâu không được kể cho ai, mà truyền tải kiến thức thì đã thôi. Nghe mà Phúc Luân phần hãi phần hứng thú, hỏi tiếp vì sao hắn lại có ý tưởng cải cách mà bỏ qua Nho gia như vậy?
Hắn kể tiếp tương lai xa xăm hơn về giai đoạn dân tộc thất thủ trước thực dân, tất nhiên thì Phúc Luân biết khái niệm ấy, song không nghĩ Tây Dương xa xăm man di mà lại hay được việc ấy?
Nghĩ lại kỳ thực ở Đại Nam thời ấy, với những tiên phong như Phan Bội Châu và Phan Châu Trinh đâu vẫn còn sợ hãi việc học Tây phương, cũng còn nặng tinh thần Nho giáo. Chỉ có Nguyễn Tất Thành với tinh thần cởi mở hơn mới dễ tới thành công.
Chỉ thở dài, Phúc Luân cất lên :
– Ta vốn trước mù mờ không biết sao mà không chết tức tưởi như Cả Chương, việc nớ còn thêm triệt hạ thằng Phúc Thuần đi? Làm sao sau có thể tự đi tự bước như răng? Bậc đế vương đôi khi rất khó đảm đương trọng trách. Vốn ta định giành lấy ngôi vương rồi để như cũ, nhưng coi may mắn mà gặp người (chỉ chỉ nhấn nhấn) Nhà ngươi… một kẻ nghịch thiên, một kẻ biết rõ mọi thiên cơ mà không cướp lấy? Mấy lần nghĩ toàn chuyện chi vô nhân tri, ta tin nhà ngươi ắt là kẻ lợi vì dân! Coi như chuyện ngươi kể khá coi tin, đao ta tra không uổng.
Hắn nán nán lại bú đẫm cho tới tô bún thứ năm để coi có bị quật không, song mãi chẳng thấy gì cả. Làm bản thân sững ra một chút, nghĩ chắc chưa đủ nên lại làm thêm tô thứ 6, 7,… 15 tô. Ăn không nổi nữa mới thôi.
Ngày thường chỉ ăn đậu phụ với cơm, tương mà sống nên việc lần này xoã cũng chẳng sao. Tiếc là tiền không đủ nên nhờ Thế tử trả hộ.
Tất nhiên là vẫn bị mắng chửi, Phúc Luân nhỏ nhẹ với hắn cũng là coi thực lực với ý tứ ra sao, chứ không phải là để làm bảo khố cho hắn.
Nhưng nghe quả sợ, tin vài phần vì quả thực lực còn yếu. Với nghĩ cảnh con cháu Nguyễn Hoàng chết như rạ, bị lùng sục mà giết quả thật oan. Hắn còn nhớ người đời ca ngợi Văn Thánh như cụ Trãi là vì khí chất ấy mà làm Lê Lợi thu, sau cũng chết, tuy không biết sau có thế không nhưng dẹp qua.
Hết đi kiệu, hai tên đi bộ mà nghe giảng thuyết của nhau. Phúc Luân nói chuyện rất học thức, toàn lời Nho gia dạy răn mà ập vào mồm hắn.
Phúc Luân muốn rõ : hy sinh lợi ích quý tộc thì được cái gì? Ấy chính là sự ổn định, vai trò được tôn trọng nhưng không cần làm gì. Nghe mất quyền lực thì vẫn hơi nao núng nên chỉ bảo đợi ấy được ngôi vị thì sẽ xem xét sau.
… Lũ người Nhật Bản bán đồ xong cả mấy ngày mà giờ vẫn ở lại, Phúc Luân đem hắn đi coi Sumo với tỉ thí là để gắn gần quan hệ, gắn trne này với mình mà lấy hết được lợi từ khí vận Văn Thánh ấy.
Sumo chữ Hán là 相撲 Tướng Phác hay Tương Phác, nghĩa là đánh nhau. Sumo tuy béo tốt nhưng được xã hội Nhật rất coi trọng, coi chúng đánh nhau mà những người phụ nữ đi theo vỗ tay ầm ầm.
Đúng là vì muốn làm Sumo thì ắt rất giàu mới có nguồn mà ăn như thế, cưới được Sumo thì ắt sướng biết bao.
Vũ Vương với đám quý giả Đại Hoà cắm cờ mỗi họ mà cười coi, vỗ tay liên tục. Cạnh mấy tên Đại Hoà đang mang Kataginu là mấy con yểu điệu thục nữ, sau là đám Samurai 侍 Thị đang cầm Naginata 薙刀 Trĩ đao canh.
Lướt qua mắy cái là đã thấy mấy cái Võ Thần núi, sông, gấu, sói… ánh ra từ chúng. May lính Nam Hà hạ súng xuống thì chúng hất mặt sang hướng khác.
Samurai giờ đa số làm quan, chứ tới canh đây là so độ uy với quân Nam Hà. Chúng giờ ít dùng súng, nhưng giáp thì đủ hơn bên quân ta. Vì từ thời Trịnh – Nguyễn bắt đầu, súng dần thành vũ khí chính, việc mặc giáp trụ bị coi thường mà thoáng đi cho hợp thổ nhưỡng.
Nhất ở Nam Hà hay mưa gió hơn Bắc Hà, việc rèn giáp khí nào cũng phải chế cháo để giáp khí chống chọi lại thời tiết nơi đây. Cực quá nên chế ít lại, nguyên liệu cũng thiếu mà nhập, bao nhiêu đúng súng đúc đao với đạn đồng bắn đại trận pháo.
Còn tiểu phao bắn đạn đá là đủ, đạn đồng nặng bỏ trên thuyền bắn không nổi, nặng.
Vũ Vương thấy hai tên thì mời vào ngồi chung dưới lọng coi đấu vật… đoạn sau có cả vật sĩ Việt lên sàn đấu. Mà đánh sao lại Sumo? Càng to cân thì lực càng mạnh, đánh càng đau, đẩy phát là bay ra rồi.
Nghe mấy tên cười chọc bảo dân Nam Hà này người có phần thiếu ăn còi cọc, Vũ Vương cười gượng mà lòng hơi nhọc.
Phúc Luân nghiêm túc mà chọc tay hắn rồi hất đầu về phía tên Hoang Mộc Tông Quang 荒木宗光 Araki Hikaru, đang cười hả hê đằng kia.
Nãy là Vũ Vương khoe ánh vàng óng ả đằng xa thể hiện tài người Nam với chúng, nay bị thua cái này thì câu trước đá câu sau. Bị chê giỏi văn yếu võ, trong khi Vũ Vương luôn tự hào xứ này giỏi võ.
– Phụ thân! Có Ngọc Yến đây từng đả thương Cao Kỷ với Hữu Ba, tiện hắn ni là đương đi thăm đô thành thì cho hắn ra đòi lại công đạo?
Hắn cuống cả lên, Phúc Luân vẫn giận việc hắn hét chửi thẳng mặt. Rõ là hắn còn đau ốm, sao đánh lại một tên Sumo?
– Được! Ngọc Yến! Lên mau cho ta! Không được cãi!
Biết trước tương lai? Tin không? Có, nhưng vẫn phải giáo huấn con “hàng” để sau biết sợ mà phục tùng thêm. Sau còn tính đường được thì hay hơn hoặc như lời hắn nói trước. Phải cho biết ai trên ai dưới, không phải đòi bỏ bớt Nho gia là bỏ hết lễ nghĩa được.
Ấy là Ngọc Yến có ý bỏ bớt sự ảnh hưởng của Nho giáo ra khỏi chính trị, giáo dục chủ đạo, chứ còn trong lối sống và đạo đức, với hắn : Nho giáo là một trong những thứ răn dạy tốt nhất.
Đốc thúc ra, ném cho một bộ giáp mà mang vào. Vì chênh lệch hạng cân quá lớn nên đành cho mang giáp kẻo chấn thương, một người như này nặng có khi phải hơn 150 kg thì tên chừng 50 – 60 kg như hắn thua họ cả tạ. Mang bộ giáp khắc họa hình thù con mãng khá cũ kĩ mà thượng sàn.
Con mãng ở đây khác mãng ở chỗ nó không phải là con rắn, mà là con rồng bốn móng, như bậc quan lại mới được mang cái ấy. Nhìn lên mà Phúc Luân cũng sợ tên này một bẹp chết ngay tại chỗ, nãy hỏi tương lai tương liếc vậy không thấy hào quang gì nữa, nhiều khi là xàm ngôn? À vậy thế thì tội xạo cũng cho trừng phạt vậy. Lấy cái ấy mà trấn an bản thân.
Mới lên cái là thấy tên kia đạp hai chân liên hồi, vỗ vỗ cái đùi, đợi một trong cả đám nữ nhân tới hôn một cái rồi ra tiếng chuông mà đánh. Thực Ngọc Yến nãy không từ chối là vì hắn đã lỡ mệt nhọc hóa nặng ngôn, sợ làm tổn thương hay chọc giận ai đó mà tự trách, tự cho mình cái việc chuộc lỗi. Nhưng thấy một cổ xe tăng thịt trước mắt thì hắn chỉ biết trượt qua mà né, kéo sao đừng thua thảm chứ nhỉ?
Cái tên kia khóa cánh tay trái hắn rồi vận lực xoay một phát đập cả vào chân mạnh…