Chương 90 : Thế tử vận (Tiền sự)
Thực Phúc Luân và đồng bọn chẳng hiểu nổi cái tên này, những lời hắn nói vĩ mô thật. Mà dù gì cũng ghi lại hết trong đống giấy nhàu nát hắn mang tới nơi đây. Vốn hắn định mắng chửi Ngọc Yến vì dám chửi nạt Thế tử trước văn võ bá quan, hết cả quy củ bậc quan lại, có cũng là vì phần chúng sợ tới việc phải hy sinh lợi ích bản thân, khi mà Ngọc Yến yêu cầu cải cách chế độ sang có cho dân bầu cử để quyết cùng triều đình, trước hết là phải có dân trí cao.
Từ dân trí cao với các bộ luật soạn ra tầm 20 trang (đi thuyền thời xưa khá lâu vì nhỏ, sức người có hạn) để cải cách lại chế độ ruộng đất, quy định về sở hữu đất đai và cấm việc ban phát đất đai làm bổng lộc. Đồng thời có luật bảo vệ và khuyến khích làm tư liệu sản xuất riêng của mỗi hộ kinh doanh đặc hữu mặt hàng của mình.
Nãy là cả đám quần thần quyết chửi lại Ngọc Yến, mà chẳng hiểu sao cái khí chất Văn Thánh ấy lại bùng lên dữ dội ngập cả trời xanh. Phúc Luân biết là lời bậc hiền thánh, cũng không tưởng tới việc tên nhóc này lại rảnh mà đem việc ấy truyền đạt cho hắn, rồi trước cho hắn biết việc cha mất khi nào, vậy ắt là mong Phúc Luân hắn đây có cùng chí với tên kia?
Ngoài phủ, người dân với văn võ bá quan chạy ầm ầm tới mà coi cái hào quang vàng óng đang toát bay lên trời ấy, đều cho là Phúc Luân có số Thiên tử, sau này ắt đánh bại giặc Bắc Hà mà thống nhất giang sơn. Làm Phúc Luân phải ra mà tiếp đón với bọn ấy…
Ngọc Yến đi trên đường mà đầu cứ lâng lâng, có lẽ gặp chính bản thân là do bộ não hắn đang cố gắng gửi tín hiệu về những thứ ấy sao? Người ta nói khi mơ, đạt được trạng thái mà kiểm soát được mọi thứ trong mơ là Lucid Dream, khi ấy mọi thứ sẽ được kiểm soát bởi chính mình, vô cùng thực tế.
Âu cũng không đúng… Ấy chính là sự đối đầu và dẫn lối giữa cảm xúc và lý trí… từ khi hắn tới đây trải qua biết bao nhiêu thứ, lại có thứ cảm xúc với các chúa Nguyễn mà chọn phò trợ Phúc Luân, lại vì cảm giác sợ hãi, hãnh diện khi được chọn cứu vãn song thế mà tiếp tục đi tiếp, cứ nghĩ ra gì là làm nấy, đôi lúc còn ngu khờ… Thời khắc đớn đau của cơ thế, như là mất kết nối với cơ thể thì lý trí mới có thể vượt qua làn ranh giới ngăn cách nó và bản thân mà gặp nhau.
Đôi lúc con người ta làm những chuyện như thảm sát, buôn hàng, dâm loạn thì đều là do cảm xúc chi phối, chỉ những tình huống nguy hiểm hoặc những lúc con người thấy đủ rồi thì lý trí và cái “người” trong tâm lại cố vượt qua khỏi những ranh giới vô hình mà ngăn chặn ta lại, răn dạy ta và chỉ lối cho ta.
Gặp chính mình cũng là sự đối đầu của mình với sự phũ nhận trước giờ của hắn : hắn không tin tưởng hoàn toàn Phúc Luân và tập đoàn phong kiến chúa Nguyễn có thể duy trì quốc thái dân an, chính lẽ ấy mà Ngọc Yến bản lý trí đã… à hay gọi Thanh Hưng nhỉ? Cái kiểu đọc sách sử với những suy nghĩ táo bạo, khác người ấy chỉ có Thanh Hưng hắn kiếp trước có mà thôi.
Tự thuở tới nơi đây, hắn sống gần việc theo lối phong kiến, dân giã và thích ứng với nơi đây hơn. Tuy vẫn muốn có những cải cách để thay đổi lịch sử, nhưng luôn cố gắng chiều lòng giai cấp phong kiến. Ấy thế mà sự đau khổ, dằn vặt ấy đã đánh thức cái lý trí, mong muốn được sống đúng lý tưởng chứ không vì ai cả trỗi dậy mạnh mẽ.
Đánh bà già kia? Là vì bà thuần ác, còn Diệu Quân tha cho dẫu biết lợi dụng hắn là vì biết cô là người tốt. Mỗi khi muốn hay không thì phải tùy mà sống đúng với lý tưởng, chính vì thế mà những kẻ hắn hại mà giết qua thì đều có lý tưởng riêng biệt, đối địch nhau mà sống chứ không quẩn quanh bản thân được.
Một lối nghĩ khác : gặp chính bản thân trong mơ chính là sự cố gắng của vũ trụ để gửi tới những thông điểm cho chính bản thân, đánh thức và dẫn lối bản thân hắn. Tuy vậy hắn lại vẫn thiêng về lối nghĩ suy đầu hơn.
… Ghé tạm vào quán bún bò, thấy rõ mỗi nhà lại mỗi kiểu nấu, ấy là việc nhỏ đã tự có kiểu sở hữu tư hữu về tư liệu riêng. Nhưng ở đây thì chưa chạm tới được.
Người ta thường cãi nhau việc bún sợi nhỏ hay sợi to mới chuẩn Huế? Xin thưa thì đa phần do kỹ nghệ cả, thời này ấy rõ làng Vân Cù nghề bún bỏ bột vào khăn lụa mà ép ra sợi nhỏ.
Nhiều khi ở Gia Định là thiếu thống, vải không tốt nên ép ra sợi to cũng nên?
Tích kể có cô gái làng nọ làm bún bán mà sống, cô bị dân làng coi là man di vì dám giã nát hạt gạo trời ban mà làm thành sợi. Sai lính là hai tên trai tráng đi vác đồ cô đi, đi tới đâu thì hai người mệt mà dừng chân lại thì cô sống ở đó.
Tới ngay chỗ, họ mệt mà dừng lại, ấy nay là làng Vân Cù truyền nghề làm bún lâu dài. Trớ trêu là tương lai, phở Nam Định lại cũng ở làng Vân Cù… Nam Định. Thế là cuộc chiến giữa bún bò Huế và phở ai ngon hơn? Cũng là có sự đối đầu của hai làng tổ cùng tên.
Bún bò Huế thì phải có miếng huyết, huyết cứng hoặc huyết vịt mềm. Hắn tự dưng lại ho vài cái mà hộc một đống màu ra giữa đường, làm bà cụ bán hàng cũng khiếp mà đưa khăn cho mà lau.
Ho sằng sặc, thấy người dân thi nhau chạy về phía Thế phủ, nhìn lui thấy nguyên vầng hào quang vàng óng ả rực lên, sự ấy mới hay nãy lỡ nói toẹt ra, vậy là Thiên Mệnh của cái thế giới này đang trị ép hắn.
Không màng quan tâm, hắn kêu liền miếng huyết vịt vì đây là loại bổ nhất, thêm chả cua, bò, rau sống mà không bỏ hành vì ghét. Sộp soạp ngấu nghiến như kẻ đói ăn, à cũng lý vì tối qua tới giờ chưa ăn sáng.
– Ăn từ từ thôi ạ! Ngài đương mạng quan triều đình răng phải ăn như rứa?! (bà bán bún bò)
– Nước của dân, do dân và vì dân chơ của bổn quan à? Với ta cũng như các ngươi là người thôi, ngồi lề đường thì lại như thường thêm. Quan phải sợ mà phục tùng nhơn dân chơ răng mà dân sợ hết? Sợ qua sợ lại mà giúp đỡ nhau chơ? Rứa mới…
Định nói tiếp nhưng nghĩ lại sợ bị quật, mà không nói nhiều ngồi ăn tiếp. Tô bún nhạt hơn ở Thanh Hà, vì dân nơi đây ít làm tay chân nên bỏ ít muối hơn thường.
…
– Tên Ngọc Yến ni chặp tưởng mình giỏi ưa chi làm nấy quen, có ghê gớm như răng mà đòi bỏ Nho giáo đòi chửi Thế tử nữa? Chán sống thiệt!
Nguyễn Hữu Ba than vãn trước cửa vào chính điện, trong khi cả bè đảng ngồi nghe Lê Cao Kỷ đọc văn thư về việc cải cách thể chế. Sở dĩ như vậy là vì Hữu Ba thân từ nhỏ ít học chữ nghĩa, cũng chẳng chuộng việc nghe hay đọc sách thư. Bất quá việc quân thì nghe người ta báo thẳng ra Quốc Âm mới nghe.
Tất nhiên thì Lê Cao Kỷ chưa tiếp cận phiên âm tự, chỉ nghe qua chứ chẳng học. Vậy nên cả đám bu lại mà nghe hắn đọc bản chữ Nôm.
Phúc Luân rõ tên kia chẳng tầm thường gì, mấy sự hắn nói qua, bao việc hắn làm qua đều tựa rõ tương lai như nào. Thật sự có phần sợ hãi, may mà tên này trẻ trâu nên chưa biết tính toán việc lợi riêng.
Chỉ sợ Ngọc Yến vẫn giấu hắn, có mấy điều không dám kể về tương lai của hắn thì… ra sao? Nghĩ tới ấy mà đương nghe xong cái liền sai quân mang kiệu chuẩn bị mà đi tìm tên tày trời đi.
Tới nơi chỉ thấy một tên quan ngồi ăn bún bò, hắn xuống kiệu cái là người dân tới quỳ sập xin phúc lành, làm Phúc Luân phải tiếp từng người dân.
Ai nấy đều quỳ xuống dập đầu liên tục, đến cả bà chủ quán cũng làm theo. Lính tráng đằng sau thì giương điểu thương lên mã nã liền mấy phát cho phải lễ xuống kiều.
Ngồi xuống bên cạnh cái tên nghịc, hắn lại răn dạy với tâm sự vài điều :
– Ngươi đừng lo, bổn Thế tử không giận dữ chi. Nói thật với ta : nhà ngươi là nhìn thấy được tương lai hay sao? Mà nhiều chuyện chưa làm chưa nói đã rõ, nhiều cái từ không mà thành rứa? Bổn Thế tử ta rất là vấn.
– Hầy… người nói cũng có lý đúng đi? Là thần biết vài chuyện như rứa… Cho thần xin lỗi việc nãy ngỗ nghịch, là thần đương cảnh tức bực bệnh tật trong người mà không kiềm nổi. Đôi khi chẳng hiểu cái chi hết ạ.
– Thở dài cái chi? Ngồi cạnh ta là không được thở dài chi hết, nhà ngươi trẻ người non dạ thì làm răng mà không có cớ sự ấy? Lâu lâu trước còn cớ giận được, chừ rõ tánh nết thì mắc chi? Ngươi cần là cần cái dày diện của Nho sĩ. Ta thực chỉ vài điều hỏi răn cho ra lẽ : mấy tên Văn Thánh như nhà ngươi thực là như nào mới thấy được viễn vọng xa vời kia? Ta thực trước đọc nhiều thư sách mà vẫn chưa rõ, sợ nhà ngươi nói ra Thiên Mệnh nó đánh chết thì thôi.
Cái rồi lính lại vô phẩy quạt liên tục, người thường ở ngoài thì bị quạt lộng che hết không cho thấy cảnh trong.
– Người coi như là kiểu biết trước đề thi nhưng không được tiết lộ, cũng không có khả năng chỉnh sửa nhiều và tự do của các quan rứa. Sanh ra tự biết mình có lẽ ấy, chẳng hay người tài biết đẳng thì (chờ thời) đều do cớ ấy? Nhưng chung quy là biết mà không được can dự nhiều là rứa, cố mà chẳng được chi nhể? Người coi không phải cứ biết là làm được.
– Ha ha? Nhà ngươi thì vốn răng cũng đầy bí ẩn rồi, ta chỉ hay là quên hỏi nên chừ mới có. Nói ta nghe coi, tương lai Nam Hà chúng ta như răng? Ta như răng? Có chinh được Bắc tặc không? Nếu được thì như nào?
Con người vốn tự nhận thức được hành động, nhưng đôi khi lại vô thức làm hành động mà biết là sai. Ấy là phản xạ, mà hắn tuy biết tiết lộ tương lai là sai nhưng mồm thì cứ quen đường mà liến thoắng…