Chương 89 : Mơ màng
Nhìn về hướng khác lại là tên Ngọc Yến đang đọc sách, hắn chạy ngay tới mặc đầu như búa bổ mà hỏi đáp cho ra lẽ. Nhưng tới nơi thì bỗng thấy mình đã ở vị trí cầm sách ngồi đọc khi nãy rồi?! Hắn có chút hoảng hốt… trên là một cuốn sách mà trước Thanh Hưng đã đọc qua : các cuộc cải cách thời phong kiến.
Như Chu Văn An với Thất trảm sớ lên Trần Dụ Tông, Hồ Quý Ly, Bùi Sỹ Tiêm với Thập điều lên Trịnh Giang, Quang Trung, Nguyễn Trường Tộ với 14 điều dâng lên Tự Đức… Vì sao đều thất bại? Vì sao hắn biết mà vẫn cố thay đổi mà cải cách như họ?
Toàn bộ những tư tưởng cải cách trên chưa vượt ra khỏi được tư tưởng Nho gia, nó không làm gì cả mà cố tân trang lại cái xã hội phong kiến đang rách nát từng ngày. Nhưng lúc ấy, thay vì cố gắng cứu vớt chế độ phong kiến, thì phải ra sức mà thúc đẩy xã hội ra khỏi cơn khủng hoảng do cựu triều gây ra, xây dựng lại một thể chế xã hội tiến bộ hơn.
Mong muốn có một ông vua tốt? Ngu đần! Vua chúa là thế lập, là đấu đá nhau mà lên mà giữ ngôi báu, chục kẻ mới được những người tài hoa. Không thể đòi hỏi có được minh vương khi những người đương nhiệm là súc sanh được! Chính vì thế mà đường lối hắn đang đi là sao? Đó là phò trợ minh vương tương lai.
Thêm nữa, chế độ phong kiến thối nát với một đống quý tộc sẽ tiếp tục làm trì trệ quốc gia, muốn quốc thái dân an không thể một mình hắn lo hết được. Phải thay đổi cơ chế của chính nó đi chứ? Phải suy nghĩ ngay tới chế độ cộng hòa, hoặc chí ít là chế độ phong kiến lập hiến, hạn chế bớt vai trò của giới quý tộc đi mới được.
Ngay cả Quang Trung và Hồ Quý Ly cũng không thể nào mà tân trang được cái xã hội phong kiến ấy, mà có khi họ cũng chính là những kẻ xuyên qua và có ý tưởng cải cách ấy? Phải cải cách từ quan lại, binh lính, luật pháp… mà cứ theo Nho gia chính là tự đem cái vốn hư để sửa chính nó?
Muốn cải cách sâu rộng, thì phải xóa bỏ cơ chế phong kiến, hoặc chí ít là loại bỏ thiết chế Nho gia ra khỏi triều đình, khi đó : người ta mới có thể chuyển từ nhà nước lo cho giai cấp tầng lớp quý tộc, sang lo và đảm đương các yêu cầu và mục tiêu của xã hội để vượt qua khủng hoảng.
Nói cách khác : thể chế Nho gia thối nát nhưng vẫn cố gắng bám trụ lên tư tưởng và chính quyền. Vấn đề không phải là cải cách bộ máy hay thể chế ư… Phải thực hiện cách mệnh! Rũ bỏ hệ tư tưởng ấy mà xây dựng một nhà nước trên nền tư tưởng mới! Xóa bỏ xiềng xích kìm hãm xã hội, đẩy xã hội vào khủng hoảng liên miên… Không tân trang được xã hội đương cái cảnh mục nát của nó.
Việc cải cách kinh tế? Nó vẫn còn nằm trong phạm trù phong kiến nên bất thành, cố gắng duy trì quan hệ truyền thống bị phá vỡ trong thực tế. Trạng thái ấp và nô tì của Hồ Quý Ly vẫn ở đó, điền trang thái ấp mà lại ban hành tiền giấy? Việc này may sao Ngọc Yến bản thân hắn lại áp dụng trên một nền kinh tế đang bước đầu tự do buôn bán, không dựa hoàn toàn vào nông nghiệp.
Còn Quang Trung? Ông ta cố gắng lập lại nền kinh tế nông nghiệp trên một nền kinh tế lạc hậu sẵn, các nhân tố sản xuất mới chưa hề có! Không cho phép nền kinh tế chuyển mình để nhanh chóng vượt qua những đau tổn nó đang chịu phải.
Họ là đang duy trì quan hệ sở hữu lỗi thời : duy trì ruộng đất công, quân binh chia ruộng thì sao dứt được việc khủng hoảng ngàn năm?! Thế giải quyết như nào? Đó là tăng cường tính năng suất, giải quyết vấn đề mở rộng ruộng triền miên, làm cho lượng đất chia mỗi người giảm mà năng suốt tăng, việc ấy hắn chắc chắn đang chuẩn bị được khi lượng phân đang ủ gần tới tháng.
Nguyễn Trường Tộ tuy học hỏi phương Tây, nhưng cố học hỏi trong khi không đả động đến việc tư hữu hóa, luật pháp và quyền sở hữu tư nhân cả. Thế làm sao có sự đột phá về kinh tế? Nhìn lại phố cảng Thanh Hà… đa số là quyền sở hữu tư nhân, quá trình tư hữu hóa hàng hóa còn thấp, nhiều thứ vẫn là dùng chung mà không rõ ai sở hữu.
Những quan niệm Nho gia sẽ không cho phép tư hữu hóa tư liệu sản xuất, làm ra sự chung chung của những phát minh, phương pháp. May là Ngọc Yến bản thân hắn chưa phổ cập máy kéo sợi sơ khai, nếu thực tỉnh dậy thì sẽ từ đó mà đặt quy ra sự tư hữu về phương thức và tư liệu sản xuất! Kích thích sự phát triển của khoa học, không yêu cầu phải dâng hiến thành tựu mình cho vua chúa. Từ ấy khoa học kỹ thuật mới tự do phát triển.
Muốn cải cách… kinh tế thì phải trút bỏ quan hệ sản xuất và sở hữu lỗi thời, thay cái chất đi. Ruộng đất công nay còn nhiều, bước đầu tư hữu hóa sở hữu thì phải bán rẻ đất đai cho người dân nghèo, bảo đảm là những phát minh và suy nghĩ độc đáo của họ với nền giáo dục mới là để phục vụ cho họ, thuộc sở hữu của họ!
Sự mù mờ của tiền nhân, chính là không nhìn thấy được tai họa của đất Việt Nam chính là chế độ sở hữu ruộng đất lỗi thời, bao cấp và công, lấy số lượng bù chất. Mà còn nữa đó là muốn duy trì thể chế phong kiến tập quyền phục vụ dòng họ và quý tộc khác… Chính nó! Chính nó là nguồn gốc gây ra cho dân tộc này bao nhiêu khổ đau trong suốt quá trình lịch sử, mà chưa ai có thể đánh đổ được!
Nếu hắn đánh đổ được, dựng lên chí ít là nhà nước phong kiến lập hiến và đưa dân làm chủ, cải cách chế độ giảng dạy, chế độ sở hữu tài sản, chế độ tư hữu về tư liệu sản xuất… thì mới thành công lâu dài mà bước tiếp, đưa dân tộc và cả thế giới đang dần hòa làm một với thế giới gốc được!
Dẫu có duy trì chế độ phong kiến, phục hồi nền kinh tế thì chẳng bao lâu sau khủng hoảng lại tái phát, nó là một căn bệnh mãn tính! Hắn… phải ép Phúc Luân chịu nhượng bộ mà xóa bỏ đi chế độ phong kiến, chứ không? Hắn phải gây bạo loạn mà giết cho sạch quách cái đám ấy thôi! Dẫu khó nhưng có còn hơn không.
– Coi xong mà nghĩ thông chưa Thanh Hưng?
Ngước lên lại chính là Ngọc Yến chính hắn, chỉ chưa kịp làm gì mà thấy tên đó cầm Thực Nguyệt đao đưa cho hắn, cái rồi bản thân hắn tỉnh dậy…
… Mà là lạ là bên người cạnh giường ngay thanh đao, hắn nhanh chóng mở đao ra thì thấy ngay thêm một dòng chữ ghi phía sau : “Trời 𡗶” là chữ Nôm (đoạn này lỗi phông thì chịu nha mấy bác)… Gió với mưa tạt từ đâu vào, nhìn tới trước thì thấy thủng nguyên một lỗ to đùng.
Quân lính thì chạy tới tấp mà lao vào trong cứu người, Ngọc Cơ giáp khí chỉnh tề cũng vào mà thấy cảnh hắn trước mắt. Chẳng nói chẳng rằng, hắn chưa kịp nói thì Ngọc Cơ nhảy thẳng vào mồm hắn rồi :
– Đao chọn ngươi… rứa mà tự bay vào rồi làm nổ nửa phủ đệ ni. Để chỉ trao lại tay ngươi… Đao này ta xin trả chàng/ Vận trời đã định việc nên duyên nhau/ Làm người ở giữa chen ngang/ Chẳng hay trái đi lệnh ấy của trời?
Hắn cũng hết đau cảm, tuy tim còn hơi đau nhói nhưng cũng gắng gượng dậy. Ra lệnh cho lính tráng đem hết sổ sách cất cho khô ráo, còn bản thân hắn lại lên giường mặc bão bùng với người khác xung quanh mà ngủ tiếp, chẳng rõ nay gặp chính mình trong mơ răn dạy là ý gì?… Chỉ đường à? Tự hắn chỉ đường cho hắn?
…
Hôm sau, hắn nhanh nhanh việc soạn thảo mà lên ngựa chạy vào thành Phú Xuân. Lần này là có cả Ngọc Cơ để tiện đường về thăm đô thành, trên đường cứ ghi ghi chép những điều luật để phân định lại việc sở hữu tư và sở hữu công, về sở hữu tư liệu và sở hữu trí tuệ bằng cả chữ Nôm và chữ phiên âm.
Chăm chú như vậy, hắn cũng thôi nghĩ tới việc hôm qua. Chú tâm tới việc cải cách nhà nước tập quyền này, mới có thể cứu vãn mà lo dân vạn thế, không thể nào mà dâng nộp mà lấy làm uy nghi của bản thân được.
Thuyền cập bến Phú Xuân, hắn nhanh chân ba tay bốn cẳng mà chạy tới tấp không quản mệt nhọc để tới Thế phủ, lại chẳng thèm để lính nói lời nào mà xông thẳng vào trong chính điện, đương lúc Phúc Luân đang chuẩn bị “hâm nóng” tình cảm với bà chính phi, làm tên này bực bội muôn phần. Lát sau đóng cửa lại chửi thẳng mặt hắn :
– Nhà ngươi… rốt cuộc là việc chi mà ưa là xông vô phủ rứa!? Đừng tưởng sau vụ hiểu nhầm hiểu trấu nớ là ta tha mệnh (mạng) cho mà làm chi thì làm!
– Chuyện gấp gáp lắm! Phiền người triệu thân tín trong Vương Đảo quy tập lại hết ạ! Nhanh lên chứ ạ!
Gặp gỡ hết toàn lũ, hắn bắt đầu đề xướng những cải cách về mặt xã hội, cơ chế của mình ra. Tuy nhiên đâu phải ai cũng muốn hy sinh lợi ích của mình cho đại cục ghê như thế…? Ngay cả Phúc Luân cũng lắc đầu ngao ngán mấy phần.
– Nhà ngươi nghĩ răng mà đụng vào lợi ích của hoàng thất? (Luân)
– Ý là… ngài vẫn có thể thực hiện bằng cách cho những công gia lớn đều phải có 25 phần thuộc sở hữu hoàng gia mà?
– Ý nớ… mô ra? Ngươi nghĩ rứa mà còn quý tộc răng? Quan lại đâu thể như rứa được?
– Người đừng quan tâm chi hết! Muốn quốc thới (thái) dân yên thì phải như này! Tịch thu hết mạ đất của quý tộc được ban phát, chỉ phát tiền mà cho mua đất, cấm nạn tích trữ đầu cơ, bảo đảm buôn bán không quyền lợi chi hết. Bỏ ngay việc cống nạp phát minh, ngay việc giáo dục lỗi thời nặng lý thuyết, tạo môi trường đi chơ!? Làm răng mà cứ mãi duy trì cái thể chế phong kiến như con c** như này được!? Dân mồm cứ là dân mà thực là vị vua là răng!? Dân ngu mãi không giàu là vì không học? Thực là do chưa có luật định sở hữu tư, về tư liệu và công cụ sản xuất!
Nói cái rồi hắn hất luôn cái bàn rồi chạy ra ngoài đường, có lẽ… cái căn bệnh ngày càng nặng làm tâm tính hắn càng khó kiểm soát thật sao?