Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tai-phu-tu-do-tu-moi-ngay-he-thong-tinh-bao-bat-dau

Tài Phú Tự Do, Từ Mỗi Ngày Hệ Thống Tình Báo Bắt Đầu!

Tháng mười một 28, 2025
Chương 387: Cho Viên Mộng Kỳ kinh hỉ đến! Chương 386: Nhiệm vụ đặc thù 【 quan tâm đầy đủ 】!
trung-sinh-muoi-thang-dai-minh-tinh-goi-ta-di-phong-sinh-ky-ten.jpg

Trùng Sinh Mười Tháng, Đại Minh Tinh Gọi Ta Đi Phòng Sinh Ký Tên

Tháng 2 26, 2025
Chương 279. Ba năm kỳ hạn Chương 278. Diễn xuất sự cố
cau-sinh-chi-bat-dau-mot-nha-cay-nho.jpg

Cầu Sinh Chi Bắt Đầu Một Nhà Cây Nhỏ

Tháng 1 19, 2025
Chương 729. Đại kết cục Chương 728. Sau khi chiến đấu
tran-quoc-pho-ma-gia.jpg

Trấn Quốc Phò Mã Gia

Tháng 2 2, 2025
Chương 1511. Đại Hán thịnh thế, Đại Hán truyền kỳ Chương 1510. Phân mà quản lý thiên hạ
danh-dau-dai-tuyet-long-ky-nguoi-quan-cai-nay-goi-bien-thuy-tieu-hau.jpg

Đánh Dấu Đại Tuyết Long Kỵ, Ngươi Quản Cái Này Gọi Biên Thuỳ Tiểu Hầu

Tháng 1 31, 2026
Chương 261: Ma Thần thôn thiên, hung thú gãy cánh! Chương 260: Hung thú lay quân hồn, Võ An Vương con mồi!
pokemon-ai-cho-han-lam-gym-leader-a.jpg

Pokemon: Ai Cho Hắn Làm Gym Leader A!!!

Tháng 5 19, 2025
Chương 565. Ta là Gusion, toà này Rota Gym chủ nhân Chương 564. Không hổ là Gusion quán quân ban đầu Pokemon! Nó háo sắc a
tien-vo-dai-phan-phai-bat-dau-danh-mat-thien-van-chi-tu.jpg

Tiên Võ Đại Phản Phái: Bắt Đầu Đánh Mặt Thiên Vận Chi Tử

Tháng 1 26, 2025
Chương 711. Chân tướng, Trụ Nguyên Chi Môn Chương 710. Tốt, ta sống một cái cho ngươi xem một chút
nguoi-choi-trong-tai.jpg

Người Chơi Trọng Tải

Tháng 2 1, 2026
Chương 549: Phần mềm Chương 548: Chạy trốn
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 9 : Cảng thị Thanh Hà
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 9 : Cảng thị Thanh Hà

Thanh Hà 清河 hình thành kể từ khi chúa Thượng tức Nguyễn Phúc Lan 阮福瀾 dời phủ chúa từ Phước An 福安 đến Kim Long 金龍. Cách cửa Thuận An 順安 khoảng chừng 10 cây, dân Việt, Hoa và Tây Dương tới buôn bán. Thanh Hà là cả một khu vực lớn, trong đó có làng Bao Vinh 褒榮, gọi là làng nhưng nó chỉ là một phường làm nghề rèn.

Đi theo đoàn quan phủ tới gần Bao Vinh thì hắn xin rời đi tách đi riêng. Trên đường phố Thanh Hà, nơi đây nhà cửa toàn làm gạch đá lợp ngói cực xa hoa, đường phố lợp đá hết, cây cỏ được trồng đàng hoàng và quy củ, phủ chúa thường xuất khẩu vàng, tiêu, muối (đặc sản Thuận Hóa) gia vị… đổi lại vũ khí, súng ống, nguyên vật liệu từ mấy thương nhân nước khác.

Đi tới đâu, dân chúng đều trầm trồ trước cái choàng hổ của hắn, còn hắn thì trầm trồ trước độ phồn hoa của Thanh Hà – đúng là thương thị số 2 sau Hội An có khác, đỡ hơn ngôi làng Hoa Lang và mấy ngôi làng khác nhiều, người người buôn bán, phồn hoa và đầy nhịp độ tựa như mấy thành phố thời hiện đại vậy. Thế mà sau này kể từ khi Thuận Hóa bị quân Trịnh chiếm lấy, Thanh Hà ngày càng suy tàn và biến mất dần… một phần cũng là vị sự thay đổi địa lý quanh nó.

Hắn vừa đi vừa ngắm nghía, chợt thấy ở xa đang có bà cụ bán hàng cho mấy người ngoại quốc, hắn đi tới gần, tiện thể nghe qua :

– Tui khôn (không) có biết mấy ôn (ông) nói cái chi hết! Thằng Côn kêu ai biết tiếng Tàu coi!

– Giá cá lão thái thái tại thuyết thập ma? Thuyết nhượng nhĩ cố cá hội phiên dịch đích nhân nhĩ bất thính! Hiện tại tri đạo liễu ba? (Bà này nói cái gì vậy? Nói ngươi thuê phiên dịch thì không chịu, thấy chưa?)

Bà cụ bán trái cây, chủ yếu là chuối xanh và quýt. Già rồi cũng không thể trách bà biết tiếng Trung tiếng Tàu được, Hưng liền ghé vào hỏi qua vài chuyện giúp bà cụ giải vây.

– Thập ma sự? (Chuyện gì vậy?)

– A!? Nhĩ khả dĩ thuyết Hán ngữ ma? (A!? Ngươi biết tiếng Hán à?)

– Tri đạo nhất điểm (Biết một chút)

-A! Cháu biết tiếng Tàu hở? Giúp mệ tí với. – bà cụ lên tiếng –

Hưng đối diện với bọn người Trung, hắn để ý bọn chúng mặc đồ thời nhà Minh, tóc cũng để dài không cạo trọc để đuôi sam như người Thanh, trên người còn có đao kiếm, chứng tỏ cũng rất cảnh giác trong tiếp xúc.

-Nhĩ môn… (Mấy người) thị Minh Hương nhân ma? (Là người Minh Hương à?) Minh triều cương diệt vong bất cửu, nhĩ môn lai giá lý hẫn cửu liễu ma? (Nhà Minh diệt vong đã lâu, mấy người tới đây lâu chưa?) Chẩm ma hoàn bất hội thuyết Nam ngữ? (Vì sao vẫn chưa biết nói tiếng Nam?)

Sở dĩ Hưng nói được như vậy là trước đây hắn có học tiếng Trung, có vài điều tiếng Trung cổ sẽ khác với tiếng Trung hiện đại. Song cũng may mấy tên này xưa có lẽ là quý tộc ở Yên Kinh – Bắc Kinh nên nói tiếng phổ thông, chứ nói tiếng Quảng Đông thì hắn chịu, không tài nào nói được chữ nào mà bút đàm may ra, với một bà già như này thì bút đàm bà cũng không thể nào biết là chắc chắn rồi.

-Học đắc đĩnh khoái a!? (Biết nhanh đấy) Ngã môn cương tòng Cao Miên qua lai (Tụi ta mới từ Campuchia qua) thính dĩ hoàn bất thái thanh sở phong tục (vẫn chưa biết rõ phong tục nơi đây) nhĩ khứ vấn mại hương tiêu đích lão thái thái đa thiếu tiền? (ngươi hỏi bà cụ chuối bao nhiêu tiền?)

Giải quyết xong xuôi, bà cụ còn có ý trả tiền hắn phiên dịch hộ nhưng hắn từ chối, lại hỏi nhà của ông Dung để đi tới thăm… Nhà bác Dung của hắn khá to, là nhà vườn tựa như vườn An Hiên ở Huế thời hiện đại vậy, từ cổng đi vào, người nhà kẻ ở của ông Dung thấy hắn với cái đầu hổ thì đi hét to kêu ông chủ ra – Quý Trạch 貴宅, con trưởng của Dung.

Trước đây hắn nghe nói Dung có tận 3 người con trai, nhưng ông chỉ thường hay khen và kể về anh trưởng à Trạch, còn lại đâu ra toàn nói nhớ bà vợ Tống Thị Minh 宋氏明, với mấy bà vợ thứ.

Nhìn người hắn bây giờ nhếch nhác, đầu trùm đầu hổ, lưng mang cũi tre, hông trái lại còn mang 2 thanh kiếm và đao, chân đầy bùn đất lem luống cả sân của cái nhà này. Nhìn chẳng ra dáng vóc của bậc trượng phu mà ra của kẻ cướp thì đúng hơn.

-Thằng tê! Mi đi mô mà đi vô đây là chết mạ mi rồi đó con nờ! -Trạch đâu ra cầm cái búa rèn xông tới định bổ thẳng vào đầu hắn, cái khí thế của Trạch cũng là của kẻ học võ, thế hắn dùng là hầu quyền, uy áp tuy chưa dùng hết lực nhưng đủ cho Hưng thấy được Võ Thần là một tinh tinh của hắn tỏa ra-

Nhanh trí, lấy thanh kiếm mới được nhận ra đỡ, một bút bổ xuống trúng vỏ kiếm thôi mà đã gãy rồi bay ra khỏi cán cầm. Trạch nhìn với nhận xét từ cú đập mình vừa tung ra, xác định rõ trong tâm : “Kỹ nghệ Hoa Lang!”.

Nói rồi hắn vứt cái cán búa đi, kêu người mang cái áo tới cho hắn, vì lúc này hắn đương đang rèn trong lò nhà hắn nên không mang áo, mồ hôi nhễ nhại, nước da ngăm đầy loáng bóng to điểm cho cái chiều cao hơn 1m80 của gã. Đợi người tới lau rồi mang áo cho hắn, hắn mới nói :

-Thì ra là người Hoa Lang…

– Huynh đây nhận ra ta lấy làm mừng – Hưng đáp –

– Huynh đệ cái chi? Mạ mi chơ – giọng đùa cợt – dân làng với nhau thì gọi 1 tiếng eng (anh) 2 tiếng anh em, hiểu chơ?

– À vâng vâng, lỗi em.

– Mà, răng nhếch nhác rứa cu? Nói đi, mi con ai? Răng tới nhà ni biết Hoa Lang mà tới? Muốn xin vô làm phụ rèn đúng khôn (không)?

Đoạn này, hắn đặt cái cũi xuống, lấy cái hủ xương của ông Dung ra. Nhìn vào Dung một hồi mới lấy được hết can đảm trong lòng để nói ra vài điều khó nói :

– Đây… là hủ xương của bác Dung…

–

Chi? Nói chi nghe khôn (không) hiểu? Nói to lên cu em! – giọng hắn vẫn còn vui vẻ –

– Hai~~ya~~ hủ xương của bác Dung! – Hưng hét thẳng vào mặt của Trạch, nói rồi tháo cái choàng hổ xuống – Eng (anh) hiểu chơ?

Một cú hét đó vang cả xóm, Trạch không tin, vẫn còn tưởng là đùa, giựt lấy và mở ra coi rõ, tay Trạch run lên bần bật. Toàn nhà Dung cũng bổ ra thi nhau, sắc mặt của Trạch dần tối dần đi, hắn hét thẳng vào mặt Hưng :

-M.Ệ MÀY!…S.ủ.a! S.ủ.a mau! Cha tau (tao) bị chi?

– Tem tém lại, em đây được bác được cha Thuần nhờ đi theo tới đây phụ rèn ở đây, qua Triều Sơn thì bạn bác bị hổ cạp, bác đi truy theo con hổ rồi bị nó giết…

Trạch đưa hủ xương cho kẻ khác đem vào nhà – việc hắn nhận ra được nhân thân vì cái xác vẫn chưa phân hủy hoàn toàn, người ba hắn hắn vẫn nhận ra được. Lại kéo Hưng vào trong căn nhà chính mà ngồi xuống nói chuyện :

– Hừm… được, tao không có trách, rứa răng mi lại không chết, HẢ!? Trả lời tao! – nói phát hắn đập gãy tan bành cái bàn quý ở phòng khách –

– Đoạn đó đang đi ngoạn xung quanh, phát hiện ra thì muộn rồi chơ mô? Phải một mình đánh chết con hổ, lấy ra làm áo choàng mà mặc ngoài tê tề? Eng (anh) phải bình tĩnh, em đã trả thù, lại lấy được 30 quan tiền, đem cả xác về đây…

-Hừm…hừm – thở dốc liên tục – hồi tao xếp cho mi một phòng mà ở… chuyện thì đ.ế.c.h phải lỗi mi… – Trạch thở một hơi dài -. Tên chi… – có vẻ như hắn đã quá mệt mỏi nãy giờ rồi –

-Hoàng Ngọc Yến, tự Nữ Như, mà eng (anh) ưa thì gọi hay không chẳng răng…

– … Nữ Như? Nghe thì chẳng ra tên của Bạch Hổ Đại Vương chi cả? Nhìn mi thì ra cái miêu tả của lời đồn đỏ, mang da hổ, đao các kiểu, lại khí khái quân tử. Nhưng tao nghe đ.ế.c.h thấy hạp (hợp) người mi nhỏ con, bé gấp đôi con hổ thường, mà lại có Võ Thần mạnh tới mức nớ?

– Răng eng (anh) biết em bị họ đồn lên rứa?

-Đồn khắp phủ Triệu Phong, quan phủ còn phải đi gặp, răng khôn (không) biết ? – lúc này giọng Trạch nhẹ lại một tí –

– Đoạn nớ gần chết, chẳng qua phát huy tí đỉnh thôi, trước thằng mô tự kêu thành Bạch Hổ đại nhơn giờ xưng sao ngang cả chúa thượng rồi ! Đại khi quân ! – hắn đứng lên mà đi thẳng ra cửa, lúc này trời đã xế chiều –

– Người múa võ mà ra được uy lực hóa hình thành Võ Thần vốn đã hiếm, mi còn hóa hoàn toàn thành con Bạch Hổ, rứa tao cũng phải kính mười phần, chúa là người học thức chắc chắn nể phải trăm phần! Mà coi như mày có duyên với nhà tao, chỗ bà con tao cũng không tánh tiền chi… D

-Mà cái vấn đề là mô ra hóa thành hổ? Họ nổ chi ghê mạ rứa?

-Ha ha ha…! Em mi đây, lúc làm được tới ngang nớ giống hòa mình thành con thú rồi, có tổ chuyện chi quanh mi mi cũng khôn (không) có biết chi mô, giờ mi theo thằng cu kia tới phòng, tao còn lo chuyện tang chay nữa, đi!

Tang chay thời xưa cũng như nay, con trai như Trạch phải để tang tận 3 năm. Cả nhà mang đồ trắng trong mấy ngày cúng bái, thuê cả người ra đi mua đất để chôn tận trên núi, cảnh tượng nhà Dung khi hắn đến rất vui tươi nhưng bây giờ thì đúng là nhà tang – đầy âm khí, sắc mặt ai cũng buồn bã hoặc khó chịu.

Cái chết vì tai nạn làm người thân đau hơn là chết vì tuổi già rất nhiều, Hưng không phải họ hàng gần nên miễn phải mang tang, nhưng ở đợ thì mang tầm 3 tháng. Dung có rất nhiều bạn bè quanh Bao Vinh và Thanh Hà, người đến phúng điếu rất nhiều, lại nhiều kẻ làm phiền muốn biết danh Bạch Hổ đại nhơn gì gì đó làm hắn cũng phiền vô cùng, tang lễ mà cứ vào đòi gặp người khác chứ chẳng để viếng, nhưng những khó khăn bây giờ mà so với những khó khăn tương lai có thể nào mà so được…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nhan-giao-giao-su-ta-giao-thu-lien-co-the-manh-len.jpg
Nhẫn Giáo Giáo Sư, Ta Giáo Thư Liền Có Thể Mạnh Lên
Tháng 3 23, 2025
trong-sinh-van-tai.jpg
Trọng Sinh Văn Tài
Tháng 2 1, 2025
tuy-duong-mot-tieu-binh-nhu-the-nao-quat-khoi.jpg
Tùy Đường: Một Tiểu Binh Như Thế Nào Quật Khởi
Tháng 2 3, 2025
dau-pha-trung-sinh-tieu-viem-khong-co-tiec-nuoi
Đấu Phá: Trùng Sinh Tiêu Viêm, Không Có Tiếc Nuối
Tháng mười một 7, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP