Chương 8 : Khoảng bình yên
Vẫn tại ngôi nhà đó, vẫn khung cảnh như trước, nhưng lúc này Thiều đã đi lấy nước trà rót cho hắn, hỏi han tâm sự đôi điều :
-Đại nhơn, tại hạ là Nguyễn Linh Thiều, tự Ái Đức, là người có đọc qua kinh thi lễ nghĩa, rất ngưỡng mộ bậc trượng phu, nay nghe tin ngài đả bạo thú, quả thực rất thán phục mà xin cho được ngài về nhà chăm sóc cùng mẹ già. Tiện đây thỉnh vấn (xin hỏi) quý danh của đại nhân?
Giọng của Thiều rất hồ hởi, pha chút tò mò với ngưỡng mộ khi nói chuyện với Hưng. Tới mức Hưng phải đờ ra một chút rồi mới trả lời :
– Ngài đây nói quá, có chi mô bổn thân tôi trẻ hơn ngài, chẳng dám xưng một từ “đại nhơn” với ngài và mọi người. -Hưng lấy chén trà nhấp tí rồi mới nói tiếp cho đỡ khô cổ họng – tại hạ Hoàng Ngọc Yến…
Nói ngang đây hắn tịt, vì trước giờ hắn cũng chưa từng nhận hay có tên tự như Thiều, giờ đẻ ra một tên đại nào đó mà lừa được tên này chứ? Dây dưa lâu cũng phiền.
-… xưa tính tình hiền nhã, hay giúp việc nội trợ, tự nhận tự là Nữ Như.
-Nữ Như? Nghe rất hữu ý, bằng âm, lại giúp cha mẹ thì cũng đáng khâm phục rồi. Nhưng giờ đại nhân thân cô giết hổ như vầy, chi bằng đổi tên tự đi? Hay ta giúp
ngài?
-Không…không – “Tên đã bịa rồi cha này còn làm quá, thường tên tự sẽ biểu thị tính cách của người mang nó, lấy Nữ Như coi như hợp miệng mồm người đời là đủ” hắn tự nhủ- tự danh là linh thiêng, chẳng dám đổi thay.
-À vâng lỗi tại hạ, đại nhơn nể cho ạ.
Hắn giờ lại muốn hỏi thêm một chút về người bác của mình, nãy hắn nghe bà cụ kể ông ta thấy cha Quả bị giết lại còn đuổi theo ác hổ nữa, thật là có vài điều thắc mắc.
-Ta nghĩ ngài nên thôi việc gọi ta là Bạch Hổ đại nhơn, ta muốn hỏi ngài : nãy mệ có nói bác Dung thấy bác Quả làng ta bị tấn công mà còn đuổi theo con hổ, thực quả là vậy?
-Ngài phải nhận danh hiệu, đó là cái thứ nhứt (nhất) -Thiều cũng nhấp miệng trà rồi đặt ly xuống dưới mặt giường – thứ hai, chắc ngài là thân thích của lão Dung, biết lão vốn thích hành hiệp trượng nghĩa, nay gặp hổ phục kích, nó đớp Quả xong tha cho lão nhưng lão vẫn liều như rứa…
– Con người có lúc n.g.u đ.ầ.n, không dám trách. Thế nhà Quả giờ răng?
-Đang tang ngài ạ…Hây da…Lần này không có ngài thì cũng không biết thêm ai chết đây?
Dung thì ra cũng là người hào hiệp, thấy bạn bị tấn công cũng ra tay trả thù, nhưng liều là chưa đủ. Bất chợt hắn nhớ tới thanh kiếm, hắn hỏi Thiều :
-Chẳng may thanh kiếm của ta, ngài cất ở mô?
– Kiếm của ngài? Ta để ở đằng tê tề. A mà vài ngài nữa quan phủ tới thăm, ngài nên dưỡng sức mà gặp.
-Được, nhưng có thì giờ ta nhận ngài làm huynh đệ, xin ngài đừng gọi ta là đại nhơn hay ngài nữa.
-Chời (trời)! Rứa thì là đặc ân với ta đây rồi, ngài nói thật chứ?
-Thực, quân tử nghĩ kĩ trước nói.
Thiều hí hửng, đi kiếm chai rượu rót ra 2 ly rồi đưa cho hắn một ly rượu. Này là uống rượu kết nghĩa, Thiều muốn tôn hắn lên nên mãi cũng chỉ muốn làm đệ còn để hắn làm huynh – thế cũng được, dù sao không cần bị kêu là “Bạch Hổ đại nhơn” hay “đại nhơn” là được rồi, còn nhỏ mà được xưng cao lên vậy hắn không thích, nhưng còn Bạch Hổ nữa thì đi về nói sao với huynh đệ đồng môn?
– Mà khoan, huynh sao cứ gọi ta là Bạch Hổ? -đoạn nãy cả hai tên đều không thống nhất ai trên ai dưới, nên cứ xưng khiêm hô tôn nhau- Phải chăng Võ Thần của ta toả ra hay sao? Ta nghĩ cũng không mạnh tới mức thành nguyên con Bạch Hổ.
-Huynh nói chi rứa? Ta nghe quân phủ chúa kể lại bọn hắn thấy nguyên một con Bạch Hổ đánh nhau với con ác hổ, nhưng đánh xong bơ Bạch Hổ mới biến trở lại hình dáng của huynh đây.
Thế thì là Hưng đánh trận đó cũng ép cơ thể đến mức toả ra hết Võ Thần luôn ấy chứ?
Ngày hôm sau, hắn lết được hai bàn chân nặng trĩu để đi ra ra ngoài. Dọc đường ai cũng cho hắn trái cây, đồ vật quý để dùng, con mấy đứa trẻ con thì cứ reo hò cả lên, hắn cũng để ý người dân nhà nào cũng dẹp hết hàng rào đi cả rồi, có vài nhà đang còn lấp hào lại.
Hắn tới gặp trưởng làng, trưởng làng khen hắn rối rít, lại ngày sau nữa mở tiệc khao hắn ăn – thế là được ăn cỗ miễn phí, lại còn chung mâm với mấy bô lão, mâm to nhất mới chịu. Hắn cũng tranh thủ nhận lại thanh kiếm của mình từ mấy vị bô lão, lại còn được mấy vị tặng cho bộ da con hổ mà hắn giết nữa.
Hắn về nhà của Thiều để kiểm tra lại thanh kiếm – mẹ của Thiều và Thiều vẫn hầu hạ hắn như bậc đại thánh nhưng hắn luôn từ chối nhận lễ. Hắn nhìn kĩ thanh kiếm, từng đọc đâu đó “Bản di chúc của cỏ lau” của Hoàng Phủ Ngọc Tường : “Chỉ thợ rèn Hiền Lương mới trui nổi loại thép ghê gớm như vậy[…]”.
Hưng ban đầu chỉ nghĩ đó là văn bịp! Vì nhân vật chính trong đó là lấy lưỡi liềm chém chết tươi con ác trăn, làng rèn Hiền Lương (Hoa Lang cũ) không thể nào rèn ra được lưỡi liềm cứng cáp thế được. Nhưng giờ hắn tin rồi, một thanh kiếm rèn bậy bạ của hắn mà lại chặt chết được con hổ cái kia.
Thực ra Hổ Quyền thường có nhiều đòn chủ động tấn tới để dồn lực, ít đòn bạt vì thường bạt chỉ dùng để tổn thương tạm thời chứ không đau như mấy đòn đánh thẳng – may thế dù hắn luyện đao giỏi hơn nhưng thực kiếm hợp hơn, vì kiếm thiên về đòn đâm và rạch từ bên trong hơn.
Nói tới đây hắn lại nhìn tới bộ da hổ. Hắn từng nghe nói thời xưa ưa bảo quản da và lông động vật thì cũng dễ, cẩn thận loại bỏ lớp da cùng lông ra khỏi cơ thể của con vật, rồi xông cho hết mùi lên rồi xong.
Còn vè phần mắt thì lấy sáp ong bôi cẩn thận là được. Thế là tự dưng hắn có cái áo choàng của chính con hổ mà mình giết. Trước có mấy lần hắn thấy tượng quân lính nhà Trần đã có áo choàng hổ mà mặc nên chắc việc này cũng có lâu đời rồi…
-Yến huynh! Yến huynh! Quan phủ thân thăm huynh giờ đang ở ngoài cổng làng nơi! Huynh ra thăm mau mau tề! -giọng của Thiều –
-Ừ, ừ để đi ra…
Được nhận xét vài điều khi ở bên cạnh Thiều mấy ngày qua, hắn thấy Thiều là người hào hiệp thật, nhưng đôi lúc thiếu kĩ năng xã hội, yếu đuối theo kiểu nho sinh chứ không phải vì bẩm sinh như hắn.
Thiều hình như ba hắn đã mất rồi, còn người mẹ hắn – mệ Thí, nói thế thôi ở xứ này Thí thì phải gần chục Thí một làng nên không biết tên thật của bà là gì? Thiều rất kính nể hắn dù hắn thua Thiều rất nhiều tuổi, nói chung là người thân thiện.
Thời này thì nhà chúa vẫn chưa tổ chức thi cử, chủ yếu là tiến cử, nhưng ai học chữ đều có chí đóng công cho phủ chúa, nhưng thời cận mạt người như Hữu Đông còn không được trọng dụng thì Thiều tuổi gì? Thiều chỉ làm chức sổ sách trong tổng (đơn vị trung gian giữa làng và huyện) Triều Sơn mà hắn biết mỗi Triều Sơn Đông và Tây, Tây là làng hắn đang ở tạm đây. Nói rồi hắn đi cùng Thiều đi tới đình Triều Sơn để gặp quan phủ.
…
Quan phủ dáng người khá cọt, cao tầm 1m55 – 1m60, nhưng béo tốt. Ông ta để râu dài nhưng cạo đi phần râu quai nón – hoặc là ông ta không có. Áo ông ta có cái bổ tử (tấm vải hình vuông giữa áo) to đùng, may rất chi tiết con hạc – tức là hàm Lục Phẩm.
Xung quanh tri phủ còn có kẻ cầm lọng che và kẻ quạt cho quan, nhưng lọng thì làm bằng vải lụa chứ không ghê gớm như của chúa. Mấy cha hộ vệ thì đen còn rất cao, chắc cũng là người A Lưới hay Thượng Du vùng Nam Bàn.
Hắn đi tới cúi người xuống chào Độ :
– Hạ nhân kính chào quý tri phu.
Tri phủ đứng lên khỏi cái ghế mà ông ta đang ngồi, đi tới và đỡ hắn dậy.
-Ấy, ngài đây là muốn làm nhục bổn quan rồi! Haha… nhơn dân nhiều xã tới đây gặp Bạch Hổ đại nhơn ngài đây mà ngài làm vậy ta thực khó xử lắm!
– Xin thưa : Bạch Hổ Sơn Quân quyền của Sáng tổ Nguyễn Hữu Kính ta luyện chưa tới, lần trước chỉ là may mắn mà thành, chơ mờ (mà) Sáng tổ xưng Quân mà ta dám nhận là Đại nhơn thực khó coi.
-Vậy ngài ri là người khiêm tốn, bổn quan nể ngài rồi! Người mô!? Mang cho ngài cái ghê mau!
Nói rồi mấy tên lính mang ra cho hắn một cái ghế tinh xảo có khảm chi tiết rất đẹp, cả hai người ngồi cạnh nhau dưới tán lọng mà nói tiếp, vẫn là vị quan nói trước :
– Bổn quan là Trần Văn Độ, tự Lưu Quang. Ngài đây còn trẻ như này, chẳng biết năm ni mấy tuổi, tên chi để ta tiện xưng gọi?
-Hoàng Ngọc Yến, tự Nữ Như, nay mới 13, chẳng rõ răng ngài tới tham tại hạ đây làm chi?
-Mô, mô. Ni cũng là việc bổn quan, ni là 30 quan tiền thưởng của ngài, còn bộ da thì cũng dể ngài giữ làm chiến tích. Bổn quan được tận mắt chứng kiến ngày đây,
rất hưng phấn, tặng ngay thanh đao ni làm quà tặng, mong nhận cho…
Một tên lính đem tới cho hắn một lưỡi đao, vỏ và chuôi của nó đều được đúc từ sắt nguyên khối pha thêm tí tạp chất nếu như không muốn bị hư. Hắn cầm lên mở ra : lưỡi đao làm hoàn toàn bằng sắt, phần sống nó thì là màu đen, vô cùng sắc bén.
– Này là kĩ thuật bôi đất sét…
Hắn nói trong khi đang xem xét độ nặng và lưỡi đao.
– Vậy là ngài cũng biết thử đao nhể? Đúng người làng Hoa Lang có khác.
-Quan ngài đây, biết làng Hoa Lang?
– Nhất rèn xứ ni, bổn quan mới dám đặt mà làm cho ngài, lại đúc chuôi với vỏ ni bằng thép cho màu bạc trắng hợp danh của ngài nơi.
Việc đắp đất sét lên phần sống đao làm cho phần này nguội chậm hơn, làm dẻo dai khó gãy, còn phần lưỡi không làm vậy để nguội nhanh hơn và cứng hơn. Từ đó tạo ra một thanh kiếm bền và chắc, loại này thường là nghệ nhân bậc cao làm và rất kỳ công.
– Ngài thấy như răng? Đẹp không? Bổn quan đây tự tặng ngài nên ngài không cần lo chi mô.
–
Đẹp, cảm ơn ngài… À, 30 quan tiền xin ngài cho người đem 20 quan về nhà ông Ngọc Thuần ở Hoa Lang, bảo là có người cho ông ta…
– Vâng vâng, bổn quan sẽ làm theo, lại hỏi ngài định đi đâu?
– Tại hạ xin ké ngài ngựa tới Bao Vinh. Chẳng biết ý ngài như răng?
– Ô! Quá được luôn ấy chứ?! Được thì mai ngài theo ta đi, dẫu răng ta cũng phải về thành Hoá Châu một phiên.
Hưng có nhiều tiền nhờ lập công, nhưng vẫn cần tiến về Bao Vinh để đưa thi cốt của bác Dung đi, lại cần tiếp xúc với cảng thị Thanh Hà, để rồi tìm cách đi qua đô thành Phú Xuân – qua đó tính toán bước đi lâu dài trong tương lai.