Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
noi-xong-cung-mot-cho-tu-sat-lam-sao-lai-o-chung

Nói Xong Cùng Một Chỗ Tự Sát, Làm Sao Lại Ở Chung?

Tháng mười một 13, 2025
Chương 1012: Phụ thể Chương 1011: Ba chiêu đã xuất
huyen-huyen-chi-than-cap-de-hoang-he-thong

Huyền Huyễn Chi Thần Cấp Đế Hoàng Hệ Thống

Tháng mười một 10, 2025
Chương 2531: Chương cuối Chương 2530: Thời đại của ngươi kết thúc
ceff74cd732140aac8be1b4e26920673

Bắt Đầu Lục Địa Thần Tiên, Bị Trọng Sinh Nữ Đế Trói Chặt

Tháng 5 16, 2025
Chương 215. Cuối cùng kết cục! Chương 214. Ninh Nghị mục tiêu! Đi Trung Châu!
xuyen-qua-tro-thanh-bardock.jpg

Xuyên Qua Trở Thành Bardock

Tháng 2 4, 2025
Chương 9. Đến tiếp sau Chương 8. Sau cùng đánh một trận
dai-tan-ca-uop-muoi-hoang-thai-tu-thien-dao-bieu-hien-ta-thu-nhat.jpg

Đại Tần Cá Ướp Muối Hoàng Thái Tử, Thiên Đạo Biểu Hiện Ta Thứ Nhất

Tháng 2 8, 2026
Chương 298: quả thực là ta Cửu Châu võ lâm sỉ nhục Chương 297: kẻ không theo, diệt
vo-hiep-tu-tien-mot-ngan-nam-bi-kim-bang-ra-anh-sang.jpg

Võ Hiệp: Tu Tiên Một Ngàn Năm, Bị Kim Bảng Ra Ánh Sáng

Tháng 1 31, 2026
Chương 808: Hắc ám! Chương 807: Tạm thời hợp tác!
vong-du-chi-thien-ha-vo-song.jpg

Võng Du Chi Thiên Hạ Vô Song

Tháng 2 5, 2025
Chương 1599. Bắt đầu mới Chương 1598. Chờ ta trở lại
kiem-khach-nghich-hanh-chu-thien.jpg

Kiếm Khách Nghịch Hành Chư Thiên

Tháng 1 23, 2025
Chương 353. Tình căn thâm chủng Chương 352. Thủy tự trấn sơn
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 85 : Thính Vương Giả chi ngôn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 85 : Thính Vương Giả chi ngôn

Quỳ lạy úp mặt xuống đất, đợi Vũ Vương có lính đem ghế ngự vào ngôi mới miễn lễ cho hắn. Khuôn mặt vốn thường lờ đờ mà có rượu chè là đỏ ửng cả lên, nhìn mà chán.

Cái Vũ Vương kêu hắn ngồi xuống đối diện, kêu người đem nho tây, dâu tây rồi cam quýt ra mà bốc cho cả hai người ăn.

– Nay được Thiên vương thăm, thực diễm phúc của thần ạ.

Hắn chủ động lên tiếng để phá vỡ cái không khí bí bách, ẩm ướt do mưa gió ngoài kia tác động vào. Cảm giác như tứ phía đều bị bao bọc, ép hắn nói chuyện với chúa Nguyễn vậy.

– Ha ha ha! Ai vẻ nhà ngươi không đi ăn tiệc chi hết? Lễ tiệc chơi bời bắn súng… Không đi thì rằn bổn vương gặp được? Ư hừm…! Bổn vương thấy ngươi làm nhiều chuyện, nhưng hiểu lầm vừa rồi thường ta không thưởng bù chi! Thấy rứa không được, nên tới ni thăm coi nhà ngươi như răng, tiện thưởng 1000 quan bù đắp cũng như thưởng cho! Với thêm một món nữa, nhưng nhà ngươi chừ có chi muôn nói không? Đừng để bổn vương nói một mạch mất vui!

Chúa Nguyễn văn phong nói chuyện gần dân hơn chúa Trịnh nhiều, nghe cũng rất hiền chứ ít khi dữ giận.

– À dạ… Thiên vương thấy thần chế cháo ra chữ phiên âm như răng ạ?

Hắn hỏi thế là để coi sự ủng hộ của Thiên vương với Cơ Tự như thế nào, sự ủng hộ của giai cấp lãnh đạo cũng là một điều để phổ biến chính sách hơn. Hắn là không ở Phú Xuân nên không thể trực tiếp đề xuất, hiểu rõ cới Vũ Vương được.

Thấy hỏi xong Vũ Vương chỉ cười cười rồi nắn bóp mấy con tỳ nữ, một hồi rồi mới trả lời hắn :

– Chữ như chữ của bọn Đại Hoà thôi! Ta vốn nghĩ chúng làm được thì mình làm được, chơ đợi mãi cũng có tên như người làm. Ta cũng chẳng nói tốt xấu chi? Nhưng mà đem dạy cho tiện dân như bọn Đại Hoà là được rồi! Chữ như ri dụng để ghi chép dân dã thôi, chưa như Hán tự được! Bơ thôi, coi như ngươi lo cho dân nên ta khen, có ý chép Quốc Âm nên cũng đáng khen, chữ ni dùng được chứ chưa tới nỗi rác rưởi.

Chửi to một tràng, rồi cũng chẳng rõ là khen hay chê. Cái thôi lại mời Vũ Vương ngụm trà với chút mứt xoài mời người mong hạ hoả. Được đút cho, rồi Vũ Vương đuổi khéo tỳ nữ ra ngoài… Đợi yên ắng mới nói chuyện tiếp :

– Bổn vương thương người vị dân vị quốc, nhưng chuyện chi cũng phải có sự riêng… Ta giờ ra cảnh ni nhiêu phần thì hết nhiêu là do Lễ thượng, nhưng già rồi lỡ vận con cái hư hỏng, quan lại ngu đần. Vốn… muốn dồn hết cho Nỗn (tên nhỏ của Luân) mà mặc nó giải quyết. Nhiều phần giờ khó bỏ, chỉ đành như rứa khi vận thế suy tàn, vận ta sắp băng… Có ngươi trong tay, Nỗn ắt dễ mà xoay chuyển tình thế! Tuy ngươi trẻ nhưng làm mấy chuyện toàn lớn lao khác người… Ta sớm rõ ngươi là đại phu nên không bao giờ xử phạt quá đáng cả!

Thực bữa sai quân quất Ngọc Yến mấy roi mà nói như thế. Mà hắn cũng không nghĩ Vũ Vương còn lý trí mà thốt lên mấy lời thú tội như thế.

– Nhà ngươi ấy! Bổn vương đánh giá rất cao! Nhưng mà nên biết mình đi! Ngươi nghĩ răng giết thằng Bôn (tên nhỏ của Phúc Thuần) mà lừa được bổn vương ta đây? Cả gan thì thực, nhưng mà nể ta cũng không có cách chi dám ra tay với nó để Phúc Loan bớt sự đi… Tuy xót nhưng cũng không dám trách móc ngươi vì thiếu chứng! Chánh vì rứa lúc rộn tin ngươi làm thuyền rồi cấu kết tặc nhơn, bổn vương có nói khích thêm cho Nỗn với Ngọc Cơ đi đánh ngươi đó! Nói rõ cho ta : việc chữa lành chơn (chân) của con nớ là răng?

– À dạ Thiên vương thứ cho ạ, thực nó tự lành, thần chỉ là thương cảnh mà giúp cho tài thuyền đồ rứa thôi.

– Hừ? Cái nhà Vương Diệu nớ nhiều lần vì triều đình nhơn mà làm loạn, lúc thì loạn kỹ nữ, lúc nạn giết nhơn, loạn bông vải ở Gia Định. Ngươi ta tánh bỏ qua nhưng ai ngờ còn tạo điều cho chúng vô Nam nữa! Ta bực quá nên ta nói khích cho Ngọc Cơ thêm việc ngươi và kẻ kia có giao cảm nơi! Tạm bỏ qua mấy cái ảo ảo người đẻ ra lừa dân, đừng tưởng nói là ta tin, thần tiên nào mà không hiện ra mà bắn vào dân đã chứ? Nhưng không hỏi thêm làm khó nữa.

Hèn gì… hèn gì Ngọc Cơ hành hắn đau như con chó thế, thì ra hoàn toàn mấy phần do Vũ Vương hết! Mắt trợn, mồm chặt, tay thành nắm để nhịn chứ không cũng tung cho Vũ Vương mấy đấm. Đạo Nho cũng không cho phép phản vua nên là thôi.

– È hèm! Chừ muốn nhà người toàn tâm coi Phúc Luân là người nhà, ta cho phép ngươi chọn một người bất kỳ trong đám công nữ nhà ta mà lấy đỏ, trừ mấy người lớn hơn ngươi ra. Nam nhơn không được cưới người lớn hơn.

Nói cái Vũ Vương lấy đâu một bình rượu vàng uống tiếp, chẳng biết Phúc Luân có sai người bỏ gì không mà tu liền một hơi, thấy tinh thần của ông ta đỡ mệt hơn hẳn. Hắn cũng chẳng thèm cản.

– Ủa nhưng mà… công nữ mô của Thiên vương chẳng hơn tuổi thần? Mà thần cũng chưa muốn có vợ con chi hết, lo cho dân là nhứt ạ, nhiều việc lo không xong mà còn có gia đình, việc nớ làm quả tạ đeo vô người! Việc nước trọng hơn việc nhà.

– Hầy… Bổn vương ban mà ngươi không nhận thì thôi, thôi bổn vương khứ (đi) đã! Người đâu? À… ta mong sau ni ta mất… nhà ngươi hứa với Bổn vương là sẽ cứu vớt cơ đồ của chúa Tiên… biết nhà ngươi chỉ lo cho dân rồi, nhưng nhờ cậy rứa là do giờ cũng không còn ai mà nhờ…

Hắn chưa khờ tới mức không rõ ý Vũ Vương, nhưng ý tứ thì cũng là không muốn dây vào sự khủng khiếp của Ngọc Cơ. Cũng như muốn lo cho đại cục hơn là gia đình, dù sao còn trẻ thì cưới chác gì, cứ lấy cưới hỏi ra làm việc trao đổi giữa hai nhà… Xưa Nguyễn Kim may sao gả Nguyễn Thị Ngọc Bảo cho Trịnh Kiểm, sau Kiểm mất Cối lên, Cối bị Trịnh Tùng lật đổ. Trịnh Tùng là con của Ngọc Bảo nên rất nể chúa Nguyễn. Nhờ ấy họ Nguyễn mới có cái mà phát triển.

Mời chúa Nguyễn ra, ngài có dặn dò việc sửa chữa lại Quan Phủ cho đúng lễ nghi. Xong xuôi, hắn đem bán luôn chiếc ghế của Vũ Vương ngồi cho nhà họ Nguyễn Hựu ở Thanh Hà. Người ta trân quý từng thứ chúa Nguyễn cầm nắm, sử dụng cho nên một chiếc ghế gỗ giản đơn này lại thành đồ đắt hơn vàng, bán 300 quan vẫn có kẻ mua là đủ hiểu rồi.

Gặp ngay tên học trò mới 13 tuổi là Nguyễn Hựu Luận 阮佑論 có đang học theo sách của hắn, vốn dĩ tới nhà này là vì bố của Hựu Luận hữu danh hay sưu tầm. Trước làm nghề đóng ngói cho triều đình, đương lúc triều đình xây chùa chiềng cung điện thác loạn thì khởi.

Thấy hắn tới thì ông cha hắn đã biết ngay là bán đồ, nguyên là do hắn cũng hay bán cho ông ta mấy món đồ hay ho của người phương Tây và Tàu.

– Mi coi cái chi rứa Luận? (Yến)

Xưng như vậy là vì chúng san san tuổi nhau, hắn không tự cho mình là thầy, mà chỉ nhận là đàn anh đi trước thôi.

Đang là lúc tên nhóc kia đang coi qua cuốn Toàn Lục, ngấm đáp mà cũng chẳng trả lời Yến. Duy cũng vì tên này tuy ham học nhưng không thích việc được dạy bởi kẻ hơn mình vài tuổi.

Chỉ thấy Hoàng Kim Việt đang đứng bên cạnh mà xem, cũng lâu rồi hắn không gặp lại bạn cũ nhỉ? Chẳng rõ sao lại ở đây làm cái gì, nhưng trước Hữu Đông đóng võ đường thì học sinh cũng không còn đi theo nữa.

– Ê! Kim Việt! Nhớ ai không mật (mày)?! (Nói rồi đẩy vai Kim Việt cái)

Sững ra một lúc, tay còn thủ thế định cho một trảo. Nhưng nhìn lại thấy ngay thằng bạn trời đánh của mình, Kim Việt mới cười lên mà đẩy vai ngược lại.

– A! Yến! Mả cha nhà mi! Ha ha! Đang đi giao hàng cho nhà cha ni mà qua đây, tánh đi gặp mi luôn mà không ngờ ở đây! Hữu duyên quá trời quá đất!

– Mi làm chi coi chung sách với thằng ni rứa?

– A chi mô… Bữa ni mô ra cái chữ ghép Hán Hán người ta kêu là chữ ngọc ni nè! Đang muốn coi coi như răng mà xin coi ai chỉ cho coi… À mà mi bữa bị chi ghê rứa?! May mà là hiểu nhầm thôi nở!

– Khiếp?! Khi mô mi quan tâm tao ghê rứa? Chưa thấy một thư từ chi hết. Mà ưa tao dạy cho chơ ngồi coi họ đọc hiểu chi? Sách ni viết cũng mới ngang có 4 tập, học rồi đợi mô ra hết tao tặng cho?

Thương nhân không đi đôi với biết chữ, học chữ muốn liếng thoáng thì 10 năm? Hoặc hơn 20 năm với lũ không rành giỏi. Ở Nam Hà thì giảm xuống do nhu cầu thi cử không có, thương nhân dù thế cũng không muốn mất thì giờ đi học thay vì kiếm tiền.

Kẻ biết chữ biết thế nên xin vào làm sổ sách, mà vì thói học cao tài rộng nên hách dịch, đòi lương cao. Âu thế vài nhà cũng phải cho con đi học mà mong thay được, mà nhiều khi học xong tự cao không thèm quản gia nghiệp.

Ngọc Yến không nhận ra vấn đề ấy khi làm chữ, nhưng việc dễ học mất tầm 3 – 4 tháng làm loại chữ này được thương nhân Thanh Hà chuộng dùng để dạy cho người trong nhà. Đuổi bớt mấy tên sổ sách Nho gia ra, thêm được nhiều tên tính sổ sách hơn, thư từ mấy ông phú đọc cũng nhanh hơn, bí mật kín hơn.

Đóng sách lại, Hựu Luận hỏi ngay Ngọc Yến nay lập tức :

– Tại hạ Viên Hạnh (tên tự của Luận) quà thực là trước coi thường ngài, sách như ri văn phong mới lạ rứa mà ngài cũng làm ra được? Đọc đúng đã thiệt!

Thiết nghĩ sách thì dân càng ngày càng chuộng, lại nghĩ việc làm thư sách. Quốc sử Việt Nam thiếu nhiều cũng là do việc bảo quản và sưu tầm sách sử kém, hắn đang cũng là bán buôn giao hảo với họ giàu nhất cái cảng Thanh Hà Nguyễn Hựu này, âu có thể mượn tiền mà cho xây thêm nhiều thứ.

Tạm đưa Kim Việt đi buôn với cha mà đi nhậu một buổi khuya, ôn lại chuyện xưa với bàn chuyện cho Kim Việt ở lại Thanh Hà. Đây là vị nghĩa, nhưng cũng vị lợi, vì Ngọc Yến thiếu tướng võ nên cũng muốn kiếm ngay tên này.

Kim Việt lúc đầu cũng vô đây theo thầy, sau nghe lời cha về Hoa Lang. Giờ mới gặp lại…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ba-thien-vo-hon
Bá Thiên Võ Hồn
Tháng mười một 27, 2025
cau-dao-tu-tien-ta-tai-ma-mon-truong-sinh.jpg
Cẩu Đạo Tu Tiên: Ta Tại Ma Môn Trường Sinh
Tháng 1 19, 2025
vo-hon-la-tam-phao-ta-chinh-la-long-de-lam-the
Võ Hồn La Tam Pháo? Ta Chính Là Long Đế Lâm Thế!
Tháng 10 19, 2025
khong-phai-ta-thanh-ta-than-roi
Không Phải, Ta Thành Tà Thần Rồi??
Tháng 10 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP