Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dau-pha-thuong-khung.jpg

Đấu Phá Thương Khung

Tháng 1 21, 2025
Chương 1641. Kết thúc cũng là nơi bắt đầu! Chương 1640. Trận chiến của Nhị Đế!
tran-quoc-pho-ma-gia.jpg

Trấn Quốc Phò Mã Gia

Tháng 2 2, 2025
Chương 1511. Đại Hán thịnh thế, Đại Hán truyền kỳ Chương 1510. Phân mà quản lý thiên hạ
troi-von-khong-dao

Trời Vốn Không Đạo

Tháng mười một 15, 2025
Chương 2: Phiên ngoại lần đầu gặp mùa hè Chương 1: Phiên ngoại lần đầu gặp mùa hè
tu-tu-trong-bung-me-bat-dau-ngo-dao-thay-troi-hanh-dao.jpg

Từ Từ Trong Bụng Mẹ Bắt Đầu Ngộ Đạo, Thay Trời Hành Đạo

Tháng 2 26, 2025
Chương 128. Đại kết cục! 3 Chương 128. Đại kết cục! 2
nguoi-nha-chet-tham-ta-vao-tu-mot-ngay-gay-an-vo-so-len.jpg

Người Nhà Chết Thảm Ta Vào Tù, Một Ngày Gây Án Vô Số Lên

Tháng 2 3, 2026
Chương 307: Bạo tạc thịnh yến Chương 306: Cộng Minh Hội
hong-hoang-tiet-giao-tieu-su-de-mo-man-kinh-ngac-thong-thien.jpg

Hồng Hoang: Tiệt Giáo Tiểu Sư Đệ, Mở Màn Kinh Ngạc Thông Thiên

Tháng 1 31, 2026
Chương 221: dẫn Yêu tộc vào trận Chương 220: Yêu Tộc đại quân tới
ta-tai-tay-du-cau-thanh-cuong-dai-nhat-phan-phai

Ta Tại Tây Du Cẩu Thành Cường Đại Nhất Phản Phái

Tháng mười một 2, 2025
Chương 519: Lấy lực chứng đạo, Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên! Chương 518: Chính ma chi tranh
yeu-nghiet-quat-khoi-luc.jpg

Yêu Nghiệt Quật Khởi Lục

Tháng 2 21, 2025
Chương 196. Vào Thiên Võ, tên vang dội Chương 195. Đổi khách làm chủ
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 83 : Yến tiệc
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 83 : Yến tiệc

Gặp nhau mừng như bão cát, cả hoàng thất đi đón công nữ Khánh Tử kia, còn đâu Ngọc Yến và bè lũ đi nấu chè đãi chúng. Chè là món khoái khẩu của Ngọc Cơ và lũ trẻ trong vòng, ngay mấy chị em nữ binh cũng thường ăn, à đâu? Cả toàn dân Thanh Hà ai cũng ưa ăn cả. Chè ngọt có từ bao giờ hắn cũng chưa từng biết qua, nhưng mà thường chỉ có dân Phú Xuân chế là chính.

Để đáp ngũ vị là : mặn, ngoọt, chua, cay, đắng. Nên chè mới ra đời, mà nấu cũng dễ, chẳng qua là canh ươm lượng đường như sao để hợp khẩu vị thực khách. Thương hiệu chè Huế hắn trước ít khi ăn, nhưng thời này không có gì ngọt ăn cả thì chè chính là quốc sách của giới quý tộc để hưởng thụ.

Thuận Hóa cũng như bao nhiêu xứ sở của Đại Việt, Phú Xuân lại là thủ phủ Phật giáo của đàng Trong. Vì cớ ấy mà hắn sợ Michael và mấy giáo dân bị Vũ Vương lườm ghét mà ra lệnh trục xuất phạt tội, ấy Vũ Vương là người trọng Nho giáo, nhìn qua bên thấy có nhà treo thánh giá thì chỉ nói cảnh giác với ngoại đao Tây Dương.

Tầm trưa, mặc trời mưa mà bắt bọn lính đem lọng đem bạt che mà xây gấp một cái biệt phủ ngay ở Thanh Hương. Người ta thi nhau hà hơi để cho lớp vôi nhanh khô, trát sơn vôi lên vàng chót cả lên. Hắn… không biết sao Vũ Vương chơi lớn như vậy, nguyên một biệt phủ mà người ta xây tầm 4 giờ với gần nửa vạn người điều động từ khắp các làng xóm xung quanh mà làm.

Tới mức hắn với bọn lính bưng chè tới chỗ thì đã thấy một biệt phủ rộng gấp 3 lần cái phủ của hắn ngay tại đó rồi. Tất cả thực khách ấy đã tầm giờ cuối trưa đều ở trong cả, bàn ghế thì giáp xà cừ, sơn thếp đỏ, tủ tranh đầy đủ cả. Chỉ nghe tiếng Vũ Vương nhờ phiên dịch viên mà bảo với đám người quan quân Đại Hòa (tên cũ nước Nhật) :

– Các ngài thấy như răng? Kỹ nghệ An Nam chúng ta chỉ cần 3 tiếng gần là xong rồi! Ha ha ha…

Một giờ cổ thường khoảng 2 tiếng, vậy là tầm 5 – 6 tiếng từ trưa tới cận chiều chỉ để xây một hành cung. Ấy thời Nguyễn Hiến Tổ tức Thiệu Trị đế đi vài dặm lại dựng hành cung, vài tháng sau không ai lo cả thì phá. Tính ngông của họ Nguyễn Phúc thì ra là có di truyền.

Vì đã mấy đời rồi nên Khánh Tử chẳng nói được tí tiếng Nam nào, công nữ Ngọc Hoa tổ tiên bà gốc là con nuôi của chúa Phật Nguyễn Phúc Nguyên, đến nay thì đã 7 – 8 đời rồi chứ chẳng đùa. Nhưng gia tộc của Araki thì vẫn qua lại và làm đầu mối buôn bán giữa Đại Việt – Đại Hòa nên giữ được mối bang giao rất tốt.

Sở dĩ sai cả đám người đi nấu hơn 20 loại chè là để đãi khai vị của bữa tiệc tiếp đãi, đặt nồi xuống thì hắn mới để ý là sàn nhà lót đá cẩm thạch. Đi ra xa thì hết mùi chè mới ngửi được mùi sơn và mùi gỗ còn mới, lòng lại tiếc tiền mà đau như cắt. Đương lúc ấy Vũ Vương có kêu hắn lại chỗ chính giữa gian phòng mà giới thiệu :

– Bổn Thiên vương giới thiệu mấy ngài! Thanh Hà quận công! Tên ni giỏi giang lắm, mô chữ viết, sách tự, tiền bạc, thương mại, dạy học chi chi đó ta nghe nhiêu thì nhiêu đều tốt, trừ đối nhơn xử thế với người khác như răng, chơ với hoàng thất nhà ta thì hơi vô duyên! Ha ha ha! Đúng không Nữ Như? Từ đợt nớ ngươi với dân quanh ni tốt mà răng với hoàng thất tệ rứa? Biết tuổi trẻ tài cao nhưng mà lo học cách ứng xử đi đấy!

– À dạ vâng ạ Thiên vương. Bổn thần chỉ giỏi việc lo cho nhơn dân, quốc gia chơ việc quan hệ với quý tộc vốn từ nhỏ là dân đen nên chưa quen ạ, mong Thiên vương với công nữ Ngọc Cơ, Thế tử hiểu cho ạ. Nhiều chuyện dân nghèo đối xử nhau ngu muội không bằng bậc Nho gia được ạ.

Nói cái rồi bỏ đi, tiếp xúc với lễ tiệc xa hoa như này hắn không thích ứng nổi. May mà Vũ Vương sợ mất hình tượng nên không kêu mấy con cung tần mỹ nữ vào ngồi cạnh, hạng đó không được ngồi vào chung mâm với Vũ Vương và khách quý được, làm ô uế hóa đi.

Ngồi xuống một bàn có toàn lính tráng Thanh Hà, thấy bọn này đang hớp cực mạnh chè cho đỡ mệt người, nhìn chăm chăm thấy đũa nào đũa ấy đều làm bằng ngà voi, đuôi mỗi cái đũa đều có rèn thép với dây nối đàng hoàng. Môi với muỗng, thìa cũng có cái để chống, tất đều là ngà voi. Chén sứ Tàu, mà nhìn qua phát là biết bọn chúng mua ở hàng quán của bản thân hắn.

Ăn mà xì xụp, Ngọc Yến dặn bọn lính nhỏ nhỏ cái miệng lại cũng không được ăn hối hả như thế. Cầm cái thìa lên, thời này ở đàng Trong phân rõ thìa là loại đồ vật múc đồ có đáy sâu, cán dài vừa phải. Trong khi cái muỗng thì đáy cạn, cán dài, hiện đại người ta lại gộp cả hai cái vào mà làm mất đi nghĩa riêng từng cái.

Ly thì cũng là sứ Tàu hắn nhập nữa chứ? Làm hắn càng thêm xót vì biết giá trị thực của chúng. Món ăn đem đâu ra não khỉ, thịt trâu, thịt bò… Trong khi thịt bò và thịt trâu bị cấm làm thịt thì bọn quý tộc vẫn được ăn thoải mái, miễn là dân nghèo làm thì mới bị phạt.

Chỉ gắp vài miếng thịt, không ăn nổi não khỉ, còn đâu thịt gà ngũ sắc, xôi đồ vậy thì hắn tạm bỏ qua. Lấy sách ra ghi chép tiếp…

Để viết một bản sách sử mới, hắn phải lấy qua sách Đại Việt sử ký toàn thư mà chép lại nhưng điều từ thời Nguyễn Hoàng trở về trước. Tuy nói sách khan hiếm, cấm đoán nhưng quý tộc vẫn có mà đọc, bắt cũng không ai làm được gì.

Đây sách mượn Ngọc Cơ mà chép theo lối hiện đại, theo kiểu nghiên cứu chứ ít nhồi não, tư tưởng cá nhân như lối thường ở đây.

Để mà nói thì như Tổ nghề sử là Lê Văn Hưu thường mang tư tưởng yêu nước yêu dân vào Đại Việt sử ký, trong khi Ngô Sĩ Liên và các quan trong triều Lê lại đem Nho giáo vào…

Phủ chúa Nguyễn không cấm mà dân Nam Hà ngu muội coi sách sử như Toàn Thư là của giặc, không được coi. Với chữ nghĩa phức tạp nên hiếm kẻ muốn đọc, hắn coi như tạo chữ rồi tạo sách cho dân biết thêm về “giặc” vậy.

Tự dưng đâu ra Phúc Nghiễm vỗ vỗ vai hắn, mời qua bên bàn có cả đám quý tử ngồi. Nhìn sang còn thấy cả tên Phúc Viên cớ gì lại ngồi mâm của mấy chị em nữa??? Sờ sờ soạng soạng.

– Thanh Hà công! Ngồi chi với dân đen rứa?! Qua bên tê ngồi ăn với tụi ta tề!

– Ha hà… Mâm của các vị công tử lớn quá! Bổn thần hạ không dám mô ngồi, thôi cũng no rồi, lại bận việc sách vở nên xin cáo từ ạ!

Cái rồi hắn bước ra khỏi cái không khí xa hoa ngột ngạt ấy, là xung quanh cảnh phát cháo ăn tạm cho mấy vạn dân. Có mấy kẻ của mấy xóm của Thanh Hà còn đi về nhà mà ăn cơm được, còn lại không.

Tới bên một cái cồng chiêng treo bên đường để gọi lính tới, hắn đánh mấy hồi để triệu tập hết lính tráng tới. Riêng đám còn trong phủ thì để yên, mỗi người mỗi duyên số mà gặp cái vui, ăn được của ngon là số hên.

Vứt tài liệu cho một tên đem về phủ, còn lại sai kẻ thì đi từng hàng quán hỏi mượn bếp với xoong chảo mà làm cơm cho lũ dân ăn.

Hỏi rõ đâu thì dân phu ở đây đâu đó 3 phần 5 là dân thường, triệu từ cả Phú Xuân, An Cựu, An Ninh… đến Bao Vinh, Thanh Hà, Thanh Tiên, Lại Ân… Tới đâu là thu bắt thợ với lao dịch đến nấy để phục vụ yến tiệt hôm nay.

May có thợ bị bắt đi nên việc xây dựng chính vẫn là chúng, việc phụ hồ là của dân đen. Nhìn biệt phủ như này chắc chắn là đã chuẩn bị sẵn đồ bỏ trên voi mà mang theo rồi… Cớ gì nhanh thế có sẵn hình rồng lân phụng, hình tạc núi sông sẵn như thế?

Ấy cũng có lẽ là do tạc sẵn rồi đem đính vào nên dễ, nhưng nói chắc chắn là lãng phí là đúng.

Lấy gạch ngói đem dựng thành 5 cái bếp, mua đủ loại thức ăn đem đi nấu, có cả đồ của Tây Dương nhập vào cho nhà họ Châu. Gạch thì không thiếu vì ở Bao Vinh có nhiều lò gạch của đủ họ làm chứ không thiếu.

Mà đây đoàn Nhật Bản buôn bán toàn vũ khí, đồng, bạc, kẽm, thiếc, giấy, lụa… Toàn đồ của triều đình nhập, hèn gì ghé vào nơi đây. Với chính sách Sakoku 鎖國 tức Toả Quốc của chính quyền Mạt phủ Tokugawa, thương nhân Đại Hoà cũng ít khi giao thương mạnh như các nước khác, mà chủ yếu quy tập ở vài nơi như Hải Phố thôi.

Nên hắn ít thấy tàu Nhật Bản cập cảng Thanh Hà, đây lần đầu thì toàn nhập cho triều đình.

Nhìn đống thuyền của Tây Dương mà hắn tự hỏi vài điều : sao Tây Dương làm ra được tàu đi đại hải? Là do thuyền họ đáy không thẳng, mui cao nên chịu được sóng lớn. Bản đồ thì thiếu, kinh tế hướng nội chỉ mở cửa vì chiến tranh, nhu cầu hàng hoá trong nước khá đủ… Nhiều cái tới mức suýt nữa làm cháy nồi thịt hầm cho dân phu.

Làm hồi hắn xin vào lại trong phủ, tự hỏi sao trước giờ không nghĩ tới việc giao hảo với Tây Dương chủ động? Luôn là bị động thế? Như thế mua hàng tốn kém, không thực sự xuất khẩu được. Ấy nhưng chưa tới mức cần như thế, giờ cần là việc nghiên cứu thuyền để cải cách hệ thống tàu để đi xa hơn cơ.

Thuyền Đông Á quá phèn, khi giao chiến với Tây Dương thì không thể nào thắng được. Việc ấy làm phòng thủ chỉ loanh quanh bờ biển chứ không xa ra được… Thấy cái tên Hữu Ba đang ăn nhậu no nê, hắn đành tạm bỏ qua mà vẽ một bản Nam Hà khá hoàn chỉnh.

Vẽ bản đồ tự có phương pháp để vẽ chuẩn, như hắn đây dân Sử nên còn khá rõ bản đồ đàng Trong. Với lại dân xã hội có học lấn qua địa lý địa chính trị, việc vẽ không là vấn đề của hắn. Vẽ rõ thì chỉ vẽ bản Việt Nam hoạ đồ ở Nam Hà, tự Bắc Hà thì không rõ…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nghich-luyen-ngoc-nu-tam-kinh-khong-ngo-lai-thanh-chi-ton-tien-cong.jpg
Nghịch Luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh, Không Ngờ Lại Thành Chí Tôn Tiên Công
Tháng 2 2, 2026
kinh-di-tro-choi-bac-si-nay-so-quy-con-kinh-khung.jpg
Kinh Dị Trò Chơi: Bác Sĩ Này So Quỷ Còn Kinh Khủng
Tháng 1 17, 2025
noi-day-cam-chi-choi-nganh.jpg
Nơi Đây Cấm Chỉ Chơi Ngạnh
Tháng 12 6, 2025
hokage-uchiha-khong-phai-loi-anh.jpg
Hokage: Uchiha Không Phải Lôi Ảnh!
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP