Chương 82 : Ngọc Hoa hậu duệ
Thực tế tình hình thi cử của đàng Trong tổ chức không đàng hoàng, hiếm khi lập đình thi hội. Nên bọn học sinh học xong cũng làm mấy việc bút sách, nay có thêm mấy môn khác ngoài kinh sử mà học thì cho là lạ mà thử. Học phí của trường lại miễn phí chứ chẳng tính, khuyến học.
Ngày nọ, đang bàn tán với tên Étienne thì đã nghe lính tráng vào báo có gia đình Tây Dương nào đòi vào thăm người thân. Ấy chính là gia đình của tên Étienne này.
Lão thấy ở đây có máy kéo sợi vải nhanh, hay nhà lão cũng đang kinh doanh vải ở các thuộc địa của Pháp, nên lão nhập hàng rồi kéo nguyên nhà qua. Hắn nghe lão giải thích thì lại sợ lão bán hàng phá giá giành thị trường, nhưng ai ngờ họ Lương với lão đã hợp tác với nhau rồi.
Ngoài ra còn ra ký với hắn một hiệp định về việc thuê nhân công người địa phương, thế này mới đúng ý hắn chứ!
Dần dần chuyển Thanh Hà từ cảng thị nhập hàng sang cảng thị xuất hàng hoá, mua bán tự do hơn.
Bắt tay chào họ Delacroix rồi sai lính hộ tống xong, Ngọc Cơ đã vỗ vai hắn, đương lúc tiếp tục viết “Toàn Lục 全錄” (cái tên mà học sinh học tháng qua gọi tắt cuốn Sử). Cuốn sách viết thay vì văn xuôi thì có thêm ý nghĩa, vai trò, hình ảnh bản thân hắn tự hoạ, vài câu hỏi từ dễ đến khó để vận dụng… Khác với thường thư, nhưng bọn học trò quen chữ Hán rồi thì đôi chỗ Hán – Việt lại ghi vô, còn chữ phiên âm lúc dùng lúc không.
Chúng bảo là sao sách chỉ ghi bằng Nôm và phiên âm thôi, thì hắn chỉ bảo là do hắn ưa, rảnh thì bọn chúng đi mà viết. Có kẻ tuổi lớn hơn hắn nhưng nể hắn viết làm đủ thứ chứ không cũng lao lên cho mấy đấm rồi, bất quá thì cũng vì chữ phiên âm còn quá mới, trẻ con và mù chữ học là chính, bọn trẻ thư sinh thì có học nhưng không trọng.
Thôi thì tính ra phổ cập chữ cho chúng bình sinh, cao sinh không phải nhóm hắn hướng tới. Bực bội kệ chúng chứ? Hắn thích thì chỉ làm đúng hai bản chữ thôi. Không học thì xéo cho nhanh.
Sử sách đàng Trong không nhập từ đàng Ngoài vào, thành ra thế ấy bọn này muốn học thì chỉ có sách ấy mà thôi. Sách thì chỉ đúng xưởng in Thanh Hà in nữa mới đau, chỉ cung cấp cho học sinh học trường.
Đây tiếp nữa hắn viết “Việt Nam hội phục đồ 越南會服圖” để miêu tả lại phong tục ăn mặc cả nước, thêm “Việt Nam quốc hoạ đồ 越南國畫圖” vẽ lại địa hình và lãnh thổ Việt Nam.
Thân là người nghiên cứu lịch sử, hắn thiết tha rõ việc sau này sử sách mất hết đi, việc tìm lại cội nguồn văn hoá thương xót làm sao? Nên tranh thủ có thời gian mà ghi chép, vẽ lại cho con cháu đời sau có cái mà rõ.
Vẽ rồi thì đi khắc mộc bản mà đi in, tránh vẽ đúng bản rồi sau cháy mà mất đi.
“Chát!” một phát hắn mới tỉnh lại từ những cơn nghĩ suy, Ngọc Cơ chỉ chỉ vào cuốn Hội phục đồ mà hỏi :
– Nhà ngươi như răng mà cứ ghi Việt Nam rứa? Nước ta không phải Đại Việt à? Lấy rồi thế An trong An Nam hay răng?
– Ầy… Trước tiên là từ “Việt Nam Thế Chí 越南世志” của Hàn lâm học sĩ Hồ Tông Thốc thời Nghệ Tông nhà Trần. Cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm trong tập “Sấm ký” mở bằng câu : “Việt Nam khởi tổ xây nền…” còn đâu bài của cụ là “Việt Nam sơn hà hải động thưởng vịnh” câu thơ : “Thuỳ thị phương danh trọng Việt Nam” “Tiền hậu quang huy chiếu Việt Nam”… vân vân. Ở Bắc Hà thì ở biên ải nhiều chỗ khắc dựng bia cũng khắc dựng danh xưng Việt Nam rồi, Việt Nam là danh từ chỉ đất nước người Việt ở phương Nam, nhắc rõ việc lãnh thổ người chúng ta ở mô? Chỉ bậc đại trượng phu, học sĩ bậc cao mới biết, xưng trong mà thay An Nam của nhà Đường đặt cho. Đại Việt thì quốc hiệu trong nước hành chính chứ người dân ngoài nớ chép thư từ có khi vẫn dùng Việt Nam…
– Ngươi người Bắc Hà mô mà dùng?
– Phải đưa hai tiếng thiêng liêng cho dân ta dùng dần thôi công nữ nờ… Hầy… bỏ đi thói gọi An Nam, khỏi đi tiếng Đại Việt đầy kiêu hãnh đi, dùng tiếng nhẹ nhàng là được.
– Ờ mà ngươi chuẩn bị mà đón o ta chưa?
Bất ngờ mà quay sang hỏi, ấy lại quên o (như kiểu cô bên nội) của Ngọc Cơ sắp tới thăm chơi ở Thanh Hà. Gọi là o nhưng lại là người Nhật, ở Thanh Hà ít có thương nhân Nhật Bản vào nên hắn cũng chẳng thể nào không hứng thú.
Bà là hậu duệ của Công nữ Ngọc Hoa với Araki Sotaro, mang họ là Hoang Mộc Tông Khánh Tử (Araki Keiko) thì phải? Lần này mong là đón tiếp thì sẽ lập được việc buôn bán hàng hoá giữa Thanh Hà với Nhật Bổn…
À mà thôi, người mệt thì nhờ Ngọc Cơ tự đi mà đón được, chắc thấy thương cảng này sầm uất thì bọn thương nhân tự muốn đầu tư. Hắn đỡ đi, ngồi ngâm trà uống sách là sướng nhất.
Ấy rồi cũng phải ra, vì ai ngờ lần này Vũ Vương có tận tay hành giá tới đây nữa. Vụ việc tham nhũng, cấu kết tặc nhân xử cho hắn thành còn lại hiểu lầm, không thưởng không phạt gì cả. Phong kiến mà, ưa thì gán tội cho mà tra mà giết, không có tội mà làm sai thì bảo xí xoá, quan dưới không được trách lãnh đạo phía trên.
Điều tra ra hắn với Diệu Quân không có câu kết, âm mưu gì thì tha rồi không bồi thường gì cả, cũng không xin lỗi gì. Thôi thì hắn đợi nào khoẻ lại lại rèn luyện thân thể chứ đánh với Lê Cao Kỷ là cả hai có nhường nhau với hắn chơi hack mới may ra thắng được, tới Nguyễn Hữu Ba cũng là nhờ hack chứ không cũng chết liền.
Nói cái vẫn mang quần áo chỉnh tề, cái giày đen đen cao cổ mà quan lại hay mang gọi là Hắc Hài hoặc Quan Hài vào. Nhắc mới nhớ : quy chuẩn thời này tận 15 tên hầu với tước của hắn, mà nay không có nên nhờ vài chú lính cầm lọng mà đỡ cho mà đi kẻo mưa.
… Có chúa thượng đi tuần hành có khác, sáng sớm đã thấy người ta nghe tin mà núp hết cả vào trong nhà. Lính triều đình còn ở lại thì tạm chặn không cho thương nhân xuống thuyền.
Nhà của tên Étienne thì cũng được Michael và những người khác xin ở trong nhà. Từ xa, người ta đã treo đầy lọng vàng với đèn lồng vàng đón chúa rồi. Mấy việc này hắn thực quen, toàn bộ là Ngọc Cơ sai làm cả.
Từ đợt về tới nay, toàn bộ lính tráng thì hắn đều không quản, lo làm mấy việc gì gì đâu không.
Đứng ngay ngắn một hàng bên đường, hắn đứng đầu, Cơ đứng sau, sau nữa là Hữu Đông và Hữu Công… Cứ thế đứng lui dần, một hàng bá quan đón tiếp. Treo lụa là quanh gian nhà nữa chứ? Cờ Nguyễn Vương theo kiểu chữ Nhật dài phần dọc treo mà phấp phơi cả cảng thị.
Hắn đương còn mang mũ đinh tự lên trên, loại mũ nhìn như chữ Đinh 丁 nên gọi như vậy. Quần thần chúa Nguyễn ai ai cũng mang loại mũ ấy… Đang nghĩ suy thì thấy đoàn Vũ Vương đã đi tới.
Khác với lần tuần du nhỏ hồi hắn còn nhỏ, lần này mang theo chừng chục con voi nối đuôi nhau mang hàng hoá, thể rõ độ giàu sang và uy nghi của vương triều chúa Nguyễn. Lọng vẫn che đầy đủ, mắt mũi chúa không ai thấy cả.
Cũng khác với lúc ở trong thành Phú Xuân, chúa mang bộ áo quan phục màu xanh dương rất đẹp, hoạ tiết thêu trên là con hạc – con vật cao nhất trong hệ thống Cửu Phẩm. Sở dĩ như vậy là do không xưng Đế, xưng Đế thì thay vì có Bổ Tử trước ngực, thì có con rồng cuộn tròn gọi là Long Ổ.
Chúa đội mũ Tam Sơn, mạ vàng đính châu báu cực xa xỉ. Giữa trán còn đính ngay một viên ngọc màu xanh cực kỳ đẹp. Việc chọn sắc xanh làm sắc ngự là do tên của các chúa Nguyễn thời này đều có bộ Thuỷ 水, chọn để hợp sắc.
Đối nữa là phía Bắc chúa Trịnh bận đồ màu đỏ, chúa Nguyễn bận đồ xanh để đối sắc với phía Bắc, phân rõ ranh giới hai miền.
Xuống kiều từ từ, mắt của Vũ Vương hơi ủ rũ, lờ mờ, da nhăn nheo hơn lần trước hắn gặp.
– Ngọc Cơ! Tới phụ thân hỏi thăm nờ!
Chạy hớn hởi tới, chẳng biết tâm sự cái gì nhưng hắn không quan tâm. Bất quá phải ra tiếp là vì tước vị của mình, quỳ lạy chào xong mới được miễn lễ mà đứng lên.
– Miễn lễ… Đứng lên đi, Thanh Hà công Hoàng Ngọc Yến phải không? Tội ngươi thực không có, mọi chuyện xí xoá, lên bổn vương hỏi ngươi mấy điều…
– Thiên vương chỉ dạy chi ạ…
– Ta nghe ngươi làm ra thứ chữ gọi là Cơ Tự 㺿字, ý tứ là thứ chữ như răng? Răng ghép nhiều chữ lại biểu âm như ngươi rứa để làm chi? Bổn vương không rõ lắm?
– À… ừ dạ bẩm Thiên vương, Cơ là đá ngũ sắc, Quốc Âm (tên gọi chỉ tiền Việt) có 1 thanh âm gió và 5 sắc thanh điệu khác nhau. Chữ Hán – Nôm biểu không được, ai hay học thì phổ dụng. Nay dân ngu làm xã hội yếu kém, loạn nổi loạn từ Quảng Nam vô đa phần là do thiếu học mà nên, tự nghĩ làm chữ tự biểu Quốc Âm để giải quyết việc ấy, trị quốc an dân làm đầu ạ.
Chỉ thấy gật đầu rồi đi bộ tiếp, ánh mắt lão vương khá ngái ngủ thì phải. Sau còn một đống hoàng thất đi ngựa mà tới chơi, gặp Viên thì không chào mà bơ đi luôn. Phúc Loan tới chào cũng miễn đối lại…
Tất cả là vì đang có Phúc Luân xa xa trên ngựa trừng mắt mà coi, thêm cả gia đình của Luân nữa thì phải. Quanh quanh bu gặp hắn đủ loại công tử với công nữ, đại khái xin này xin nọ mà hắn chẳng màng quan tâm.
Kèn còi inh ỏi, thấy ngay đoàn tàu của thương nhân Nhật Bản tiến ồ ạt vào cảng. Thuyền Nhật Bản cũng là loại bám bờ, đi dọc Lưu Cầu (Ryuku) rồi Đài Loan mà tới đây thì phải? Do nhìn tàu cũng không khác mấy của Đại Việt.
Phúc Luân đã tới cạnh hắn, nói bâng qua là xin lỗi vì hiểu lầm hắn. Rồi đâu tỏ ý tôn trọng mục tiêu của hắn, Ngọc Yến chỉ đáp lại bằng cách bảo Phúc Luân sau lo đại sự cho dân là được…