Chương 80 : Trở lại công việc
Nhờ Đồ Cơ mà chữ phiên âm được dạy rộng rãi giữa các thầy đồ ở Thanh Hà, những việc khi trước hắn nghĩ tới đã xong.
Còn đau nhức vì mấy vết thương, hắn khỏi việc ro khỏi phủ. Phê duyệt hệ thống bắt buộc 10 lớp, mỗi thầy dạy là được dạy cả 10 lớp nhưng chỉ được dạy Ngữ Văn.
Mưa gió, hắn không thể phê duyệt việc khởi công xây dựng ngôi trường mới được. Nhưng lại lấy tiếp sách ra chép qua chữ phiên âm tất cả. Cả ngày chỉ lo dịch sách, nhưng cũng không quên nhờ thương nhân Tây Dương thuê người dạy Sinh học với Vật lý qua…
Tiếp về thuế, hắn gặp từng nhà, chép lại hoàn cảnh từng hộ. Người ta thấy quận công trở lại, hết tội mà đi thăm thì khá hồ hởi đón tiếp.
Chính sách như nào? Người già tháng 2 quan, nhà nghèo thuế giảm 30% cực kỳ nghèo thì 60%. Tiền thuế tuy giảm, nhưng cũng đành chịu, lấy tiền còn thừa xây đường cho người dân đi nữa.
Tiền lương cũng được khôi phục, hắn lại nhập lượng lớn hàng hoá như ghế đá đồ vậy, tiến hành lắp đặt chỗ ngồi, dừng chân đủ thứ cho người đi đường có chỗ nghỉ chân. Cũng chẳng rõ học đâu mà mua tủ sắt về để người dân di chuyển hàng hoá, thư từ trong nội thành nữa.
Việc bắt học từ 4 tuổi thì sao? Chỉ còn cách nhà nào nghèo có giấy của phủ quận công phát thì được giảm học phí thôi… Chữ phiên âm đang dần được phổ biến hơn, nhiều từ ghi thuần Việt và văn phong Việt thì người ít biết chữ viết hơn.
Thứ chữ Nôm hắn cũng phải có suy nghĩ mà bảo tồn chứ nhỉ? Quy định lại những tên người, địa danh, từ trùng âm, đối liễn thì ở Thanh Hà chỉ được dùng chữ Hán – Nôm mà làm.
Ít ra thì mấy ông thầy đồ thấy dạy có bổ trợ phiên âm thì nhanh hơn học không có, còn mấy bọn trẻ với vài người thư từ nhanh nhác chữ Hán – Nôm mà dùng, quan trọng của chữ là nhanh và tiện dụng trong đời sống.
Thêm văn phong tuyên truyền, hào hùng yêu nước của hắn nữa thì người ta nhiều người nghe mà tự hào người Việt dùng hàng Việt. Nhưng hắn không thể cứ truyền miệng vậy được nhỉ…
Nhớ lại những điều đã học và đọc qua, may là dân Sử nên nhớ được kha khá. Hắn tự chép ra hai bản sách Nôm và phiên âm tự của cuốn sách mới : “Việt Nam quốc sử toàn lục 越南國史全錄”.
Nhưng có vấn đề, ghi sao tới phần nhà Triệu thì hắn không biết có nên thêm vào không? Theo quan điểm hiện đại : nhà Triệu là giặc vì nhà Triệu là người gốc Hà Bắc của Trung Hoa. Nhưng thế thì Thục Phán cũng đâu phải dân Lạc Việt? Cùng là Bách Việt nhưng chắc chắn vẫn là ngoại nhân.
Nhưng với người xưa, coi Triệu Đà là Tiên Hoàng đế 先皇帝 tức Hoàng đế đầu tiên của Lĩnh Nam, vì Triệu Đà xưng Đế trước nhà Hán ở phía Bắc. Lãnh thổ thì gồm Lưỡng Quảng với Bắc sông Gianh.
Chợt nghĩ lại trong Hậu Hán the hay gì đó chép lại : Triệu Đà tiếp sứ giả bản triều (nhà Hán) bằng phong tục Nam di (người Nam man di) mang đồ Nam di, bị sức giả mắng chửi thì sợ mà xin quy phục Hán Cao Tổ. Sau Triệu Đà ra sức tuyển dụng người Bách Việt, cưới người Bách Việt và chống chọi trước phương Bắc.
Sau tới cuối triều Triệu, Thừa tướng Lữ Gia 呂嘉 người Lạc Việt chống cự mà thất bại trước xâm lăng và ngoại thích gốc Hoa trong triều, tử thương trung tiết mà chết. Chứng tỏ nhà Triệu rất được người dân thời ấy kính mến.
Thôi thì chép vào, tôn trọng nhà Triệu vậy. Nhưng thêm mấy cái như Cao Biền được cho làm Nam học tổ sư thì thấy ngu ngu? Sĩ Nhiếp làm tiết độ sứ Giao Châu mới thực sự phổ biến chữ Hán vào Giao Châu, Cao Biền chỉ dạy để Hán hoá một số người thôi mà?
Với giới tri thức thì Cao Biền bước đầu dạy như vậy là có công tốt, nhưng hắn là ác nhân trong mắt dân thường. Sự tích Cao Biền chặt phá long mạch Giao Chỉ là như nào? Là do thần Long Đỗ 龍肚 (hay Tô Lịch giang thần 蘇瀝江神) qua mộng ghé thăm, lão sợ quá mà đi phá hết long mạch Giao Chỉ.
Nhiều chuyện nữa, như họ của người Việt : một luận điệu là thời Pháp thấy người Việt không có họ, nên lấy những kẻ không họ thành họ Nguyễn. Song không phải, thời Lý mạt thì Trần Thủ Độ lấy tiếng kỵ huý cha Trần Cảnh là Trần Lý hay gì đó à? Không rõ mà bắt Lý thành Nguyễn, thời Lê cũng bắt Trần qua Nguyễn… chặp dần họ Nguyễn đông lên.
Một số họ như Ma, Hoàng, Lạc, thì đã có từ thời Hùng Vương. Họ Trưng thì không có, họ Thi thì có thể, họ Triệu thì cũng có, họ Chử à? Không phải, họ Chử của Chử Đồng Tử? Chử 渚 tức là bến nước, Chử Đồng Tử 渚童子 có nghĩa là đứa con bên bến nước, đồng tử 童子 là trẻ dưới 15 tuổi, chứng tỏ cũng trẻ.
Người ta không có tên, thấy chàng trong truyện hay ở bến nước nên đặt tên như vậy.
Tiện đường để con cháu sau này có luận chứng chửi nhau với Trung Hoa, hắn còn chép mấy luận điểm Sử học hiện đại để giành lại Âm lịch cho Nam quốc. Sinh ra một vấn đề : Việt Thường quốc có lịch sử như nào?
Đa phần sử sách viết về thời ấy đều mấy hết rồi, nhưng sử sách Trung Hoa vẫn còn ghi chép lại. Giờ hắn tính toán ghi sách vừa để khẳng định có cái chửi nhau sau này, phần phục vụ Nam Hà không có bộ sử nào nữa mà? Phải làm hoành tráng lên chứ?
Việt Thường chữ Hán là 越裳, cới chữ Thường có nghĩa là váy. Vậy suy diễn ra là nước Việt mặc váy, bám vào ấy, hắn suy ra nguồn gốc tục đàn bà mặc váy truyền thống của dân Nam.
Hầy… bịa sử nhỉ? Việt Thường đa số sử sách Tàu và thời Nguyễn đều cho là xứ Thuận Hoá, vậy tiện gọi là “nâng bóng” bản triều thì hắn sẽ cho nơi đây làm chốn gốc Việt Thường.
Sử sách đề cập tới Việt Thường trước cả Văn Lang, vậy cho rằng Việt Thường có trước và bị Văn Lang thôn tính sau? Sợ gặp Kinh Dương Vương hay Lạc Long Quân lại bị chửi mà thôi kệ qua đi.
Tự cho nước Việt Thường 5 vị vua là Hoàng An, Hoàng Tú, Hoàng Diệp, Hoàng Lân, Hoàng Tu. Cớ sự ấy là vì họ Hoàng tập trung đông ở Thanh Hoá tới Thuận Hoá, hắn giải thích tạm qua việc bịa này.
Sự thôn tính thì cho là Hoàng Tu mất mà con cái còn nhỏ, Hùng Hiền Vương là Sùng Lãm cho nhập vào à? Hắn vốn không thích bịa sử, nhưng thời này rồi mới hiểu việc viết sử còn mang thêm hàm ý của những kẻ có ý thức dân tộc mạnh mẽ, hiếm hoi giữa đời.
Những tháng mưa lớn của Thuận Hoá lạnh biết bao, thường thì quý tộc mang chỉ có 3- 4 lớp đối khâm, nay lại mang tận 6 lớp. Nhìn bọn quý tộc mang mà hắn cũng may sao lỡ làm ra máy dệt, tuy chỉ mới ba cái, hoạt động còn chỗ chưa ổn nhưng nhanh chóng có sợi mà dệt áo thường cho bọn dân nghèo.
Ngoài Phú Xuân thì đâu phải ai đi đâu cũng mang đối khâm? May cho người nghèo áo thì có thể làm áo len nhỉ?Ấy nhưng áo len từ lông cầu, hắn cơ bản không có cái đó. Chỉ đành lấy sợi vải mà may thêm nhiều lớp áo quần mà thôi.
Âu sợi vải là nhập từ Anh quốc, hắn sợ người Anh có ý ép giá thì lại không hay. Việc ấy phải tạo ra cái gọi là gia công nữa, có lẽ máy kéo sợi Jenny cũng đã xuất hiện ở bên kia rồi. Muốn cạnh tranh thì phải cải tiến thêm tới mức kéo được 8 lọ một lúc.
Ở Gia Định, người ta có trồng bông vải, nhưng chưa nhiều. Ấy sau nghề ấy chuyển lên Tây Nguyên, mà càng ngày càng suy thoái ở hiện đại. Nhưng thế cũng đủ, sau có thể nhập mà tăng cường trồng ở trấn Nam Bàn (Gia Lai – Kontum) mà tạo cơ nghiệp cho người Thượng, giảm phụ thuộc vào Anh quốc.
Hắn có viết thư mời người Anh bán sợi vải cho hắn, ngược lại thì nhà họ Lương sẽ gia công cho chúng quần áo theo yêu cầu và bản thiết kế. Nhà ấy bán cả tranh vẽ với may áo quần, mà thế này dễ là chuyển hẳn sang may áo quần rồi.
Ham suy nghĩ viết sách, tính chính sách quá, hắn bị vỗ phát vào má mới tỉnh ra lại. Lại là Ngọc Cơ và thanh Thực Nguyệt đao, từ đợt bị bắt thì hắn chưa từng được động lại vào thanh đao của mình.
– Nhà ngươi rốt cuộc như răng mà nghĩ ra mấy cái ni rứa?
– Công nữ coi đơn giản thôi : làm máy ban đầu là muốn làm tiền, sau tăng sức sản xuất, giờ thì có áo quần rẻ cho dân chúng mặc. Còn…
– Ý là ngươi răng lại nghĩ ra mấy chuyện như văn phong hào hùng, chữ nghĩa, sách vở, chánh sách…? Ý là ngươi bằng tuổi ta mà răng nghĩ mô còn ghê hơn cả người 50 – 60 rứa?
Chẳng lẽ trả lời từ tương lai của thế giới gần tới? Hắn lại “lộn xào” tiếp chứ sao.
– À… ừ thì do yêu nước, yêu dân. Chữ làm ra thì dễ mà, quan trọng tiện dụng với phổ biến được không? Ai chấp nhận? Chánh sách à… tất toàn để cho người dân mà thành, sách vở muốn phổ cập thì phải có chữ dễ đọc, có chữ dễ đọc mà không có sách để đọc thì vứt.
– Chữ nhà ngươi được trình lên phụ thân rồi đấy…
– Hả? Thực là rứa à? Có dâng kính lên chi mô?
– Huynh trưởng đưa, lấy tên ngươi gọi mà dâng lên đó.
Nghe giọng Ngọc Cơ hết giận hờn thì hắn cũng đỡ lo, đứng dậy cái thì chân đau mà ngã lăn ra giữa đất. Đang lúc được đỡ dậy, hắn vẫn suy nghĩ không biết Vũ Vương có chấp nhận lan toả cái chữ tào lao của hắn không?… Đợi sau nếu phá vỡ Thiên Mệnh mà đưa Phúc Luân lên thì chắc xin dễ hơn nhỉ?
Đỡ hắn dậy, hỏi lý do thì hắn đùa bảo : “Vô Mục tự” nghe bựa quá, liền bị ném phát ngã sõng soài gần gãy lưng, bị đá thêm mấy phát cho chừa. Tốt nhất là đừng chọc chó như này nữa, cà nhây vẫn không đổi được.
Đúng lúc Michael dẫn hai ông Tây Dương vào, mà bữa nay hắn có đi trông trước cửa mấy chỗ Michael truyền giáo, với thăm qua mấy nhà theo đạo Công giáo, thấy có bàn thờ với thánh giá cao hơn gia tiên thì đỡ hơn rồi. Michael cũng có kể về gặp người Tông Kinh nói có ý y chang hắn nữa chứ…