Chương 79 : Quận công hồi phủ
Theo đoàn thuyền cập cảng Thanh Hương, đặt chân xuống thôi đã nghe tiếng hò hét của trại nữ binh rồi. Ghé qua nhà họ Lương mua tí đồ để thay nhỉ?
Nói là làm, vào trong hàng quán, ập vào mắt hắn là đám người dân đang ngồi coi mấy cái máy làm việc. Nhìn hắn cũng sướng, vì không nghĩ làm ăn phát một. Mà chỉ vài người là làm được cả đống vải thường dân để cho bọn này mặc. Một người làm phát được 5 cuốn.
Nhờ việc này mà sợi vải ban đầu bị ghét vì tách thủ công quá mệt, chất lượng thua tơ tằm. Nay tách nhanh, giá thành rẻ thì bán hết cho người bình thường, đỡ dùng mấy loại vải chấp vá. Còn vải lụa thì tăng năng suất, đâu ra giá lụa giảm, năng suất tăng bán nhanh hết hàng hơn.
Thấy mắt kính quen quen, Lương Văn Trọng tới hỏi nhỏ :
– Xin hỏi… có phải quận công không ạ?
– Chuẩn rồi đấy.
Bất chợt mọi người đều nhìn qua hắn, oà lên mà hỏi han rất nhiều. Tuy được tặng nhưng hắn không chịu, mua 3 lớp đối khâm để mặc vào thay vì mặc đồ rách như cũ. Tiếng ồn tới mức lính triều đình xầm xầm tới.
Hắn ra hiệu câm câm lại tồi thả tóc xuống, lính đi qua coi nhắc nhở rồi đi tiếp. Hắn sợ ồn quá bị phát hiện về rồi thì Ngọc Cơ ra chém mấy phát nên phải trốn tiếp. Gặp lính Thanh Hà thì chắc sẽ khác rồi.
Đi ra nhìn theo bóng lưng của lũ lính, thấy chúng ngoài mang đồ màu đỏ viền vàng của lính hộ vệ, vài tên mang giáp trụ thì điểu thương đứa nào cũng thêm cái đầu ruồi với lưỡi lê như của hắn trang bị.
Ghé tiếp vào khu người di cư, thấy nhà cửa san sát nhau, nhưng vẫn còn chỗ chừa cho vườn rau vườn cây. Tính toán chỗ nào coi hợp mà dạy học nhỉ? Ngoài Thăng Long thì Quốc Tử Giám được thành một thể với Văn Miếu, chứ không thể nào để Văn Miếu dạy học được.
Thấy còn mảnh đất trống khá ổn, định sẽ tiếp việc ở đây. Còn người dân, nước ở đây thiếu sạch, thấy đường đất nhếch nhác do mưa. Hắn lại nhớ lượng thuế mà cả hai tầng lớp giàu và nghèo đều như nhau nhỉ?
Phải điều chỉnh lại như sau : người nghèo nộp ít thuế hơn, thuế người giàu đem đi xây cơ sở hạ tầng và trợ cấp cho người già, người nghèo. Học Gia Long Thế Tổ Cao Hoàng đế của nhà Nguyễn khi còn ở Gia Định mà quy định trẻ từ 4 tuổi phải đi học và miễn phí giai đoạn đầu.
Ghé quán bán giấy bút gần đó, ngồi trên ghế viết về chính sách viết sách và dạy học, trước mắt tương lai chiến tranh liên miên, học Việt Nam dân chủ cộng hoà mà giảm lại thời gian học còn 10 năm bắt buộc.
Về việc dạy thì dạy dần dần chia đều Đại Hành và Lập Thành Toán Pháp lên dần. Văn học thì dạy thêm quốc văn chứ nhỉ? Mấy môn kia thì chưa biết như thế nào…
– Cô nương viết chữ đẹp nhỉ?
Giật mình cái, nhìn lên đã thấy Ngọc Cơ cầm ngay Huyễn Nguyệt đao đứng bên cạnh. Mồ hôi hắn chảy như suối, cười cười chứ không nói gì cả.
Ngọc Cơ thấy ở khu nghèo đói này mà lại có đâu một người tóc dài, mang đồ xa xỉ mới toanh ngồi giữa đêm khuya ghi văn thư. Mà ghi chữ phiên âm độc lạ nữa chứ, người đâu ghi rõ ràng chữ này chưa thể trẻ như vậy được.
Thấy hắn câm câm không nói gì, Ngọc Cơ ngồi cảnh mà thở dài, nay mang giáp nên Ngọc Yến càng sợ đánh không xuyên qua nổi lớp giáp kia. Bản thân hắn rèn ra nên biết độ cứng cáp của thành phẩm bản thân.
– Cô nương chắc ngươi có gặp qua tên Ngọc Yến chết dẫm nớ chơ chi?… Thực chưa ai làm ta bực bội như rứa… tên nớ tài thực nhỉ? Chỉ là dở dở ương ương, việc an dân thì giỏi, đối đáp quần thần thì ngu hèn…
Gật gù nghe theo, hắn coi coi ý tứ của con mụ này như thế nào coi.
– Ta tâm sự nhỏ vì quen chung kẻ thôi… Nhà họ hắn ta thẩm không nổi, kẻ thì chủ động hiểu chuyện nhưng ngu khờ, kẻ thì bị động chẳng hiểu chuyện gì cả, lâu lâu chọc ghẹo chứ chẳng có ý gì sâu… Cái chữ ngươi viết cũng là của hắn dạy cho nhỉ? Công nhận tài, nhưng sao lại lừa ta, huỷ dung ta, lợi dụng ta nhỉ? Hắn ấy là diễn kịch với con tặc nhơn Diệu Quân tìm cách đuổi ta đi thôi à? Hay rồi… để cho nguyên đám ra đi, cứ như sợ ta trả thù thêm, làm ta thành ác nữ…
Nghe mà rợn người, đỉnh cao “overthinking” của phụ nữ hắn từng thấy ai ngờ có cả đỉnh như này. Nhồi tờ giấy vào tay Ngọc Cơ, hắn đứng dậy và đi bộ ngược lưng về cô. Cơ thì tưởng đâu hắn đưa tờ giấy ghi mấy lời vì bị câm nữa chứ.
Trước giờ hắn đâu lấy tình cảm làm vui, với Ngọc Cơ thì luôn lo sợ bị lừa lọc, chỉ coi ngang bạn bè là cùng. Cẩn trọng là hàng đầu, phụ nữ thời này cao quý thì nguy hiểm, nghèo hèn thì lúc hiền lúc dữ. Cao sang thì phải đánh đổi, tốt nhất là né ra mà giữ độc lập của bản thân. Có khi đời này khỏi việc lấy vợ cho xong, đối ý đối phương là được.
– Hữu duyên~ thiên lý~ năng tương ngộ! Sắc bất ba đào~ dị nịch nhơn… Cẩn trọng là quốc sách của bổn thần hạ! Thương dân cũng là quốc sách để tha thứ cho mọi nhơn dân!
Nói cái chạy một mạch liền đi, không quay chờ lại coi sắc mặt của đối phương. Chạy thẳng mau kẻo ăn ngay một thương vào đầu, tuy hết tội nhưng tội cá nhân thì chưa hết…
Vừa chạy vừa búi tóc lên, đi còn vấp đá mà bổ. Nhưng hắn phải mau chóng chạy thẳng về hướng phủ Thanh Hà… Mà không ổn rồi, nơi đây lỡ như còn lính triều đình chặn đầu sao? Nhưng nhìn thấy mặt ngái ngủ của bọn lính là biết ngay lính của bản thân rồi.
– Ơ! Quận công về tụi bây! Quận công về!
Chỉ kịp chào tiếng, vào trong khoá cổng lại để ngăn ngoại nhân xâm nhập. Thở phào thì vào trong Trung Phủ, ai ngờ ngồi ngay là ba tên Bích, Hằng, Cơ ngồi ngay ngắn uống trà đợi hắn.
– Ái chà chà… nghe xong rồi chạy, tưởng ai té ra lại là đức QUẬN CÔNG!
Một đao ném thẳng làm nát tươm cửa của Trung Phủ, quay lui thì thấy rõ thanh đao cắm sâu xuống mặt đất. Hắn quên chân hắn thì đau, chạy chắc chắn sao lại Ngọc Cơ được mà nói bậy nói liều như vậy chứ nhỉ?
– Nói đi Ngọc Yến… con kỹ nữ Diệu Quân nớ làm cái chi mà người bày trò với nó? Câu kết Phúc Loan thì không… Rứa còn câu kết đuổi ta đi đúng không?
– Hầy… Công nữ bình tĩnh! Mô ra cái nớ?! Là do con nớ tự lành mà?! Ấy ta thương với tiếc hứa không xử thêm tội mà như rứa quá nên cho họ đi thôi! Không có có chi mà hại người hết!
Rút đao tiến tới, thanh đao sáng chói như thế chỉ có Thực Nguyệt đao.
– Rứa nửa đêm nửa hôm chung phòng hò hét là răng?
– Nớ tự dưng nó tự lành chân chơ ai mà biết, tự nó hét lên!
– Rứa bộ ta móc mắt trả thủ là sai hay sao mà can mà chửi cho người khác nghe?
– Đối với địch nhơn dụng nhơn đạo mà đối đáp!
– Rứa với thân thích thì dụng ác động à? Răng còn bỏ trốn vì xử tội giúp tặc nhơn nữa? À không, tạo cảnh cho hại nhơn của ta chạy khỏi Thuận Hoá?
– Người làm đau rứa ai chịu nổi? Ta chẳng qua thấy họ cực mà cho đi theo thể nguyện, chắc khi muốn bỏ quá khứ mà chuyển nghiệp!
Việc chữa lành của Diệu Quân là nhờ con cá ông Lạc, mà việc đó tốt nhất là giấu chứ không nên banh ra cho mọi người biết.
– Thôi… cút vô trong mà nấu ăn đi, sắp tối rồi…
Hắn chợt nghĩ lại… có lẽ mình cũng vô tâm nhỉ? Trước khi quen Tử Anh hắn còn quen con bé Linh Nhi nữa… Tử Anh thì hắn thực có quan tâm hơn, Linh Nhi chỉ là hắn đáp lại đồng ý chứ không thực lòng, thành ra ít khi hắn quan tâm, thường làm đau khổ con bé ấy mà không biết.
Có khi… cứ không nghiêm túc như vậy mà làm người khác đau khổ nhỉ? Hắn trước giờ mong mọi người hạnh phúc, vậy mà đáp lại ý tứ của người khác đôi khi vô ý vô tình. Coi họ là để đối phó ư?
– Chắc… người đau lắm nhỉ? Đau vì những vết thương vì cái họ súc sanh nhà ta, đau trong tâm vì ta phũ phàng hay răng? Thực nhiều chuyện hiểu lầm, trước ứng xử cứ như người dưng với nhau… Người đau thì cứ nói để ta sửa, không nghĩ mình làm đau công nữ đến thế. Chuyện Diệu Quân xin bỏ ra… ta không có ý chi xấu với công nữ mô.
Nói cái lại vào bếp, lâu rồi hắn cũng dần phũ phàng như ông Thức ba hắn nhỉ? Ban đầu nấu ăn là vì yêu thương người khác, nhưng dần lại nấu đối phó với người mình thương… Sa cơ rồi, sa cơ vào lối cũ của ba hắn, nhiều điều sai của ba thì phải cố mà né chứ.
Ngọc Cơ thích ăn cá à? Mà trong kho không có miếng cá nào, ước gì có con cá Lạc rơi vô chảo thì may biết mấy. Thực thì thấy Hằng bước vào chào hỏi ôm hắn cho đỡ nhớ, xoa đầu rồi đưa tiền cho con bé đi mua cá ngoài chợ nổi vậy.
Thêm cà chua, cá thu làm món cá thu cà chua. Khuôn đậu kẹp thịt, canh rau má giải nhiệt là xong chuyện. Bưng ra cho cả đám ngồi ăn…
Mấy ngày sau, cứ rảnh là nó làm đủ thứ mặc trời mưa, mưa thì đợi nắng thất tiết mà đem ra phơi làm đủ thứ. Mứt dưa hấu, mứt thơm, mứt cóc, mứt xoài… là vì nghe danh hảo ngọt của Cơ mà làm.
Đền bù thêm thì nhớ lại mà pha chế : lấy bột sắn dây xoay rồi giã nhuyễn ra, trộn thêm đường phèn, nước, đủ loại đậu. Đãi sạch đậu qua 3 – 4 lần, cứ đun 10 phút thì lại thêm đường, lượng thêm vừa phải từ 2 lạng rưỡi (khoảng 100gr) liên tục để chế cháo đủ loại chè.
Làm thì thừa ra mà phát cho cả người đi đường thi nhau ăn, phát miễn phí cả công thức bằng thứ chữ mới cho bọn dân học theo. Việc nghĩ lấy đường hạ giận hắn quên luôn, chỉ đơn giản là bù đắp cho đối phương một phần nào đó.
Tự thấy người dân ăn ngọt ngào mà hạnh phúc, nhìn sang trong nhà ăn nhấm nháp mà hắn tự thấy hoàn thành bản thân hơn…