Chương 7 : Tang thương
Hưng từ lúc tới thế giới này vẫn chưa từng nghĩ mình lại có cảm xúc mạnh mẽ như lúc này, có thể là bản năng cận tộc khiến hắn cảm thấy nao núng khi họ hàng gặp hoạn nạn, phần nữa vì trước giờ hắn chưa bao giờ thực sự tự bước đi trên con đường đầy nguy hiểm của quá khứ. Này có khi cũng là cái ngông và trẻ trâu của tuổi mới lớn đang thúc giục hắn cùng với ý chí võ đạo.
Thanh kiếm của hắn nếu bỏ cả kiếm vào vỏ thì nhìn tổng thể như một cây gậy vậy, hắn cũng không biết có chém được gì con hổ không vì có khi hắn không đủ lực để đâm con hổ, hoặc cả khi đủ thì cán của thanh kiếm – làm từ một loại gỗ mà hắn chưa từng biết tên, nhặt đại ven đường có chịu nổi lực hắn tác động ra không? Rồi… hắn có chết hay không? Nghĩ tới đây mà hắn sợ hẳn ra.
Hắn chạy mãi, chạy mãi, hắn phải thấy được cái cảnh mà hắn sợ hãi nhất, một bãi máu với một đống thịt, con hổ vẫn ở đó, đang nhai ngồm ngoàm rột roạt tiếng tựa xương người. Nhìn cạnh bên chính là đống hàng của Dung.
Cũng thấy con hổ bị đâm mấy nhát ở thân rồi, chứng tỏ là Dung nãy giờ có đuổi và đánh nhau với con hổ, nhưng không lại – vậy hắn sao đánh lại?! Hắn thua Dung cả mấy chục tuổi.
Hắn nghĩ : “C.h.ó má! Lần đầu gặp “ông ba mươi” mà đã chết người thân rồi…”
Đôi chân hắn đang run lẩy bẩy, con tim hắn – như đang bị chính con hổ trước mặt hắn bóp lại vậy, điều này chứng tỏ trái tim hắn đang bị áp lực dồn lên. Giờ mới nhận thấy mình n.g.u thì lại không kịp, dẫu có học võ nhưng thân thể của Hưng chẳng tiến triển được mấy cả – có khi thua Dung nữa, được cái bền và cứng hơn, nhưng trái tim thì vẫn thể như ngày nào.
“Ông bác ni võ đánh răng giờ bị nhai tươi mô rồi, mình răng n.g.u ri trời!” -hắn tự nhủ –
Con hổ lườm mắt nhìn hắn trong khi mồm đang nhai rồm rộp xương của Dung – hắn không thể nhìn rõ đó có phải là đầu hay phần nào khác không với con mắt mù lòa của hắn được.
Giờ hắn nghĩ lại về khoảng thời gian khoảng 2 tháng ở bên Dung : Dung không hề tệ với hắn, thường cho hắn ăn vặt và ăn y chang như ông, thứ mà Dung thiếu đó là sự nghiêm túc, nhưng lại thừa sự yêu người, cũng dạy hắn nhiều về nghề rèn hơn, dẫu không gắn bó lâu dài nhưng cũng là có hơi thân thuộc, giúp hắn đỡ buồn bã trong hành trình tha hương lần này.
Trong cái lúc mà hắn đang suy nghĩ, con hổ vẫn đang nhìn hắn sau khi nhai xong phần mồi trong mồm nó. Hưng không rõ, nhưng tốt nhất là không nên rời mắt khỏi mắt con hổ, giờ có khi hắn bỏ đi chạy ngược hay sao? Nhưng hắn càng lùi thì con hổ cũng tiến dần tới. Thực ra con hổ này đã bị Dung đánh thương từ trước nhưng còn hung dữ – vì đương lúc có mang nên nó rất đói, mà người hay súc vật đòi đều liều như nhau.
Nếu giờ hắn chạy nhanh thì tỷ lệ chết là 90% còn cứ chạy ngược lại như vậy thì như nào? Hai bên cứ nhường nhau vậy sao mà giải quyết được? Nhưng có thù không trả sao xứng danh anh hùng? Đây là súc vật, súc vật thì không thể nào áp dụng “Quân tử mười năm trả thù chưa muộn được”.
Hưng rút kiếm ra, lưỡi kiếm sắc bén ánh ra cả hình ảnh của con hổ dữ trên nó. “Liều! Chết thì hết, sống thì thôi!” Nói rồi hắn lao thẳng đến con hổ dữ. Hổ dữ thấy vậy liền lao tới bạt cho hắn một phát làm hắn bay sang ngang mấy mét, nhưng chỉ bị chảy máu tai, cảm thấy đâu đó tiếng ù như nổ màng nhĩ trong người, Hưng phải chống người một chút trước khi âm thanh bắt đầu ổn trở lại.
May cho hắn : con hổ dường như bị Dung đánh gãy xương vai từ trước – điều này có nghĩa rằng con hổ bị suy giảm lực từ thân trên truyền xuống tay của nó, và có thể các cơ như cơ Delta, ức đòn chũm và cơ thang bị yếu đi, khiến cú bạt tai của con hổ tuy thốn nhưng không đủ sức giết hắn, chỉ đủ làm hắn choáng và rách nhỏ màng nhĩ.
Hắn choáng váng tiếp, đầu cứ ung lên, thở dốc liên tục. Chỉ chờ có thế con ác hổ lại lao tới, định ôm đầu hắn để mở đôi cái s.ọ của hắn ra mà ăn ngấu nghiến.
Hưng biết rõ con hổ định làm gì, một thế khóa người trong Hổ Quyền. Nhanh trí cầm kiếm đâm thẳng vào bụng con hổ – nơi không được thủ trong thế tấn của con hổ. Con hổ dù bị đâm nhưng vẫn thế ấy mà định nắm vào đầu của Hưng, tay kia cào vào ngực hắn một phát, nhưng Hưng nhanh thế đâm xuống rồi trườn tới trước, đồng thời kéo theo lưỡi kiếm rọc dọc thân con hổ.
Con hổ gầm thét lên, ngôi rừng xung quanh như rung chuyển, trái tim của Hưng cần được nghỉ đôi phút trước khi có thể tung chiêu được, mỗi cú quyền đều cần phát lực, và chỉ với việc tung vài đường đơn giản vừa rồi đã làm hắn mệt hẳn ra – hắn chưa bao giờ hoạt động mạnh như vậy khi múa quyền.
Hơn nữa, con hổ đã làm tổn thương nặng nề phổi của Hưng, một cú cào như vầy thôi đã tác động một lực tựa như bị đe rèn đè lên người. Thêm cú vả khi này làm hắn càng thấy mất đi lý trí của bản thân – tâm trí và thể xác như đang tách lìa nhau.
“Ho….ho….ho ra máu m.ẹ nó rồi…” Từng dòng máu tươi tràn ra từ miệng hắn, điều này có thể có nghĩa là hắn đã hoạt động quá mạnh với khả năng của cơ thể này, phần khác là phổi bị con ác thú kia làm tổn thương nặng.
Con hổ bị trọng thương nhưng chưa bỏ ý nghĩ giết Hưng – nó là một con hổ cái, và hình như là đang thai kỳ, có nghĩa là cú rạch vừa nãy của Hưng có thể đã làm con hổ con bị thương. Thì ra con hổ này đang có mang nên nó mới ăn vịt trộm để thỏa mãn cái thai và cơ thể của nó, và giờ là con người.
Hổ, luôn có các đòn mai phục trước khi bước vào trận chiến, và trong trận, nó luôn có gắng vồ lấy kẻ thù và khóa chặt chúng. Hưng không để ý, mãi suy nghĩ đến con hổ, hắn không biết là… Bạch Hổ Võ Thần đang hiện ra quanh người hắn, con Bạch Hổ đang gào lên tựa như muốn con thường hổ kia tới thách thức nó, vầng hào quang trắng bốc ra từ người hắn.
Ban đầu nghe tiếng gầm hắn còn sợ sau lưng còn có một con hổ khác, nhưng nhìn lại mới biết là của chính bản thân mình! Có khi là do con người ở trạng thái sống còn thì họ sẽ tiết ra nhiều Adrenaline để toát ra toàn bộ sức mạnh của cơ thể.
Hắn từng nghe Công dạy rằng : võ thuật không phải là thuộc lòng, mà là thực chiến. “Thì ra… đây là thực tế sao…?” Nghĩ thế, hắn đút kiếm vào vỏ, rồi tiến hành vồ tới, nắm chặt hai cái tay tựa như hai cột nhà của con hổ – vô cùng cứng rắn, to và cũng khó nắm hết được.
Hưng và con hổ tay đứng vờn nhau, Hưng liền một tắc đạp thẳng vào chân con hổ làm nó đau đớn vô cùng, rồi một cước đã thẳng vào bụng con hổ – nơi còn đang chảy máu và lòi nội t.ạ.n.g của nó ra, Hưng cảm nhận được đâu đó cái tanh nhưng ấm trong bụng nó, đâu đó có cái đầu của con hổ con nữa.
Bạo hổ ép thế Hưng, nhưng hắn vận sức vật con hổ xuống đất, dùng hai tay tạo thế hổ trảo chụm lại và đâm xuyên vào bụng con hổ, vận lực lôi nguyên mớ nội t.ạ.n.g của nó ra ngoài. Con hổ gầm lên, đưa đầu định cạp lấy cái đầu của hắn.
Hưng lại dùng một tay giữ hàm trên của con hổ, lại dùng tay phải đấm liên tục vào mồm con hổ, ánh mắt của Hưng dần xanh lên và hiện ra hào quang lửa xanh, Hưng thấy con hổ bị trọng thương, không biết điều gì nhưng tay trái hắn nhanh chóng cầm vỏ kiếm và tay phải rút thẳng thanh kiếm ra, hắn đâm con hổ mấy nhát, rồi lật con hổ áp vào đất, mặc cho con hổ vùng vẫy, Hưng chặt thằng vào đầu con hổ làm đầu nó lìa khỏi xác.
Hắn thở dốc, cơ thể bị quá tải quá mức, hắn ngất đi. Cũng lúc đó, toán quân phủ chúa mang theo Điểu Thương (tức súng hỏa mai) mới từ mấy cái tán cây gần đó ra…
Lúc này, trái tim của hắn đập loạn nhịp, như như đang muốn thoát ra khỏi cơn đau tựa móng vuốt bóp, nhưng dần cơn đau toả đi, chân khí đang dần chữa lành trái tim đã quá mệt. Hắn đã hoàn toàn mất đi ý thức, quân lính đem hắn cùng xác con hổ đem về làng, cho ở tạm một nhà nọ.
Việc có người giết hổ giúp dân, mà còn là hổ đang có thai – vô cùng hung dữ, lan truyền khắp cả vùng xung quanh, đến cả quan phủ phủ Triệu Phong – Trần Văn Độ cũng nghe tin mà phải chuẩn bị đi thăm hỏi, chứng kiến tận mắt, vì giết được một con hổ thì được trả thưởng tận 30 quan tiền – một số tiền cực kỳ lớn.
Nhân dân Triều Sơn rất quý mến hắn, một người trong đó là Nguyễn Linh Thiều 阮令苕 là một nho sĩ, kính mến hắn mà xin quân phủ chúa cho hắn vào ở nhà mình, cùng với mẹ của hắn.
Bốn ngày sau đó, Hưng tỉnh dậy trên một cái giường tre, xung quanh quan cảnh là một ngôi nhà gạch theo lối nhà rường. Hắn chợt choàng dậy, cảm thấy đau nhói ở đầu và ngực, hắn kiểm tra lỗ tai : Không sao cả, chỉ bị tác động mạnh nên xuất huyết trong, nhưng vẫn được băng bó cùng với ngực. Hắn cũng chả biết mình ở đâu, bỗng cánh cửa chính của căn nhà được mở ra, đâu đó thấp thoảng hình bóng của một bà cụ mới đi chợ về.
-Ơ! Cháu tỉnh rồi hở (hả)? May quá, mệ tưởng mi chết tới nơi rồi! – Bà cụ nói –
–
Thứ lỗi mệ, tự dưng tỉnh dậy trong nhà mệ, làm phiền mệ rồi…
– Mô mô, cái làng ni phải làm phiền mi đó chơ, một mình giết bà ba mươi mà.
-Vâng…
Nói rồi bà vội chạy vào bếp, lục lọi làm chén cháo vịt đưa ra cho Hưng ăn.
-Đây đây…! Mi ăn mau cho nóng, quý hóa lắm mới được phục vụ anh hùng của làng.
-Vâng cháu nhận… – Hưng cầm lấy chén cháo, múc ven bát để bớt nóng để cho vào mồm –
– Mà mi con ai mà liều rứa?
-Bà con với bác Dung, Hoàng Quý Dung ạ, không biết giờ bác mô?
– Dung? Rứa mi là cháu ôn (ông) nớ à!? Dung bị con hổ mi đánh chết nhai đoạn mi lao vào đó… – nói đây bà ta dừng lại –
-Dạ… chẳng qua cháu tự thuở nhỏ mắt bị tật, nghe mô tiếng thét của bác, mờ (mà) không có giúp được chi, là quá trễ! – Hắn đập vào giường –
– Mi ở lại làng làm khách vài bữa, dân làng có lấy cốt (xương) của bác mi mà mần (bỏ) vào cái chum để mi lo hậu sự rồi. Nghe mô thằng cha Quả rủ cha Dung qua nhà chơi, giữa đường mô mờ bị bà hổ ra tấn công, Quả chết rồi mà bác mi còn đuổi theo bà hổ mà trả thù nữa, nhà mi liều ghê thiệt.
Bỗng chốc Hưng thấy ngoài cửa đi vào một chàng trai trạc 17 – 18 tuổi, là Nguyễn Linh Thiều. Thiều thấy hắn tỉnh mà xông tới hỏi han, chất vấn nhiều điều lắm :
– A! Bạch Hổ đại nhơn! Ngài tỉnh rồi!
Hắn nghe mà rợn người, gì vậy? Hắn học võ còn chưa xong, đánh ra Võ Thần chẳng qua là ép bản thân quá mức thôi, thế mà giờ thành “đại nhân” luôn rồi.
-Ây, ngài đây nói quá, tại hạ không phải Bạch Hổ đại nhân gì cả.
– Mong ngài đừng nói thế, nay ngài mới tỉnh lại, ta mới được tỏ lòng, đợi vài hôm nữa ngài khỏe hẳn thì làng ta khao ngài một bữa!
“Khao? Khao cháo vịt à? Thế lại khiếp quá, có khi mấy ngày vừa rồi toàn ăn cháo vịt không”. Nhưng hắn cũng không dám từ chối, dẫu sao trả thù cho ông bác xong rồi, cũng cần thời gian để nghỉ ngơi, tìm cách đi tiếp tới Bao Vinh nữa.
Chỉ trong hơn mấy tháng mà nhà hắn người gãy chân, kẻ tử vong, hắn có khi trở thành tai tinh hút ác tính rồi sao? Hắn đi đâu cũng có người thân chết? Nghĩ đến đây hắn mới bỏ cái suy nghĩ đó, tiêu cực làm sao…