Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
sinh-hoat-he-than-hao.jpg

Sinh Hoạt Hệ Thần Hào

Tháng 1 12, 2026
Chương 202: Ăn trên đường cùng 6000 vạn!( Cầu nguyệt phiếu!) (5) Chương 202: Ăn trên đường cùng 6000 vạn!( Cầu nguyệt phiếu!) (4)
moi-ngay-co-duyen-ta-tu-tuong-lai-trom-tien-thuat.jpg

Mỗi Ngày Cơ Duyên, Ta Từ Tương Lai Trộm Tiên Thuật

Tháng 2 9, 2026
Chương 307: Định Thần Đan, hóa anh kế hoạch (2) Chương 306: Định Thần Đan, hóa anh kế hoạch (1)
nhat-niem-than-ma-1

Nhất Niệm Thần Ma

Tháng 2 5, 2026
Chương 2367: Có vấn đề! Chương 2366: Vương gia! Không có sợ chết thứ hèn nhát!
mo-phong-tiet-diem-ta-ac-nu-dai-tieu-thu

Mô Phỏng Tiết Điểm: Ta Ác Nữ Đại Tiểu Thư

Tháng 10 13, 2025
Chương 245: Kết thúc cũng là bắt đầu (2) Chương 245: Kết thúc cũng là bắt đầu (1)
tram-than-hong-anh-xin-tu-trong-nguoi-cho-lam-loan-nha.jpg

Trảm Thần: Hồng Anh Xin Tự Trọng, Ngươi Chớ Làm Loạn Nha!

Tháng 4 26, 2025
Chương 609. Đại kết cục! Chương 608. Rời đi, tỉnh lại!
truong-sinh-gia-toc-tu-lao-to-cuoi-vo-bat-dau-quat-khoi.jpg

Trường Sinh Gia Tộc: Từ Lão Tổ Cưới Vợ Bắt Đầu Quật Khởi

Tháng 3 24, 2025
Chương Phát sách mới! Chương 306. Ngự Thiên Đế! Đặt chân bước thứ Tư! Siêu thoát vĩnh hằng!
cuu-thuc-da-tu-da-phuc-bat-dau-superman-huyet-thong.jpg

Cửu Thúc: Đa Tử Đa Phúc, Bắt Đầu Superman Huyết Thống

Tháng 3 6, 2025
Chương 372. Đại kết cục Chương 371. Hồng Quân ngã xuống, người thắng Thông Thiên
giai-tri-vua-ra-nguc-lien-cung-thien-hau-nhao-tai-tieng.jpg

Giải Trí: Vừa Ra Ngục, Liền Cùng Thiên Hậu Nháo Tai Tiếng

Tháng 1 22, 2025
Chương 604. Đại kết cục Chương 603. « giải cứu binh nhì Ryan » phá kỷ lục?
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 78 : Mãn tội
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 78 : Mãn tội

Đá bay một tên lính rồi bắt lấy cây gậy của hắn, tuy dễ nhưng chân của Ngọc Yến cũng nhói lại mấy phần. Làm hắn phải đứng khởi động lại gân cốt kẻo cố quá lại quá cố.

Gọi gậy nhưng đúng thì là trường côn theo võ pháp, múa thì y chang trường đao chỉ là không có một tí lưỡi sắc nào thôi.

Tên trái tên phải, lao vào chọc hắn. Chỉ cần một chống rồi nhảy lên là làm hai tên tự đâm lẫn nhau rồi, xỉa từ dưới lên thọc thẳng mồm tên khác xuống đất.

Dân làng thì hô tri quân lính tới bắt tiếp, nhưng mới thấy cảnh ấy đã câm như hến mà thi nhau chạy. Hắn cũng không thể bỏ chạy luôn được, mà phải ở lại để bảo vệ mấy tên kia.

Đang đôi co thì đằng sau pháo nổ ầm ầm, quay lui thì đã thấy hạm đội hải quân cập bên bờ trút xuống. Có điểu thương cái thì cả bọn chúng đều dừng lại không đánh nhau nữa.

Từ trên thuyền chính đi xuống, thấy ngay Hữu Ba bụng quấn băng mà đi xuống quát nạt um xùm. Đi tới đâu có người cầm lọng đỏ che tới đấy, mà là đi kiệu, thường chỉ thấy tên này đi bộ thôi chứ có lẽ từ bữa nên mới đi kiệu.

– Tụi bây làm cái chi mà ồn ào ri?! Như cái chợ cả lên!

Quỳ xuống ngay giả bộ là nạn nhân, Bùi Trí An nhanh làm bộ dạng xin khẩn, bấu lấy chân Hữu Ba mà than khóc :

– Đại nhơn! May quá! Trong làng đâu ra tên giặc Bắc Hà truyền ma giáo hòng phá hoại đất chúa! Ngài phải mau xử cho phân rõ công minh đi ạ!

– Mạ nội nhà ngươi bỏ cái tay ra coi! Đưa ta coi như răng mà coi được chơ? Nói suông không rứa?!

Lục trong tay áo đưa cho Hữu Ba, xem qua một tí, vò lại rồi vứt xuống dưới đất đạp mấy hồi. Làm Trí An vui sướng hơn cả đi coi kỹ nữ, xoá bỏ cái thứ chữ nửa mùa cướp nguồn tiền của hắn.

Cứ mỗi tên vào lớp hắn học thì ngu hay giỏi hắn cũng có tiền cả, chẳng thèm đuổi ra. Nay lòi ra tên nào giá học thì rẻ mà dạy chữ tào lao, làm bọn ngu là bọn học sinh cho hắn tiền nhiều nhất giảm. Tuy chưa nhiều lắm, nhưng cướp nguồn như này không giải quyết nhanh cho biết mùi thì đời không nể.

Nhìn về phía Ngọc Yến, cái tên Hữu Ba đưa tay xoa xoa cằm mà nhìn kĩ. Hét to lên cho bên đằng ấy nghe cho rõ :

– Ê cái tên kia! Học mô ra chữ ni rứa!?

Không thấy trả lời lại, tới gần nhìn kĩ thì thấy rõ là cái tên bữa mình mới đánh nhau. Ngọc Yến tưởng lộ tới nơi rồi, nhưng Hữu Ba chỉ nói qua loa mà kêu hắn lên thuyền :

– Cái ni là Ngọc Cơ tân tự! Bây không biết mà s.ủ.a xằng bậy! Còn tên Bắc Hà ni, theo ta lên tàu tra xét! Việc hôm ni là ngu nên khỏi tra xử chi hết!

Giọng điệu của Hữu Ba đậm chất dân biển, cách nói chuyện thì na ná Thanh Nhơn nên Yến vốn không thích. Chỉ là Thanh Nhơn anh rể, Hữu Ba là anh của sư phụ nên không nói gì được mà gặp qua chỉ nhắc nhẹ. Giờ mang tội nên không thèm nhắc gì kẻo lại rước hoạ.

…

Lần đầu tiên lên trên mấy tàu chiến, có cả nguyên lâu tiếp khách và phòng làm việc riêng. Trong phòng khách, treo đủ vũ khí và tranh ảnh hải cảnh, bàn ghế chạm trỗ mạ vàng? Riêng cái đó không có vì chiến tranh mà, đầu tư như vậy không thực tế cho chiến thuyền.

Ngồi xuống hớp ngụm trà mà mấy tháng không uống, tên Hữu Ba nhau trầu chóp chép văng tứ tung ngay trước mặt, chân thì vắt lên bàn. Hồi rồi cười mà nói không thèm nhìn hắn :

– Ha ha ha! Coi ngươi tề? Áo quần tả tơi, tóc tai luộm thuộm, mặt mũi thì tệ… (đang cười thì dừng vì bụng đau nhói) Hà… cầm kính mà mang lên đi! Bỏ chạy làm chi cho mệt.

Cầm kính lên, thấy vẫn còn khá mới chứ không bị vấn đề gì cả. Cuối cùng cũng nhìn rõ được mọi thứ xung quanh, nãy giờ hắn tưởng Hữu Ba mang giáp trụ, ai ngờ kính lên là thấy tên này lại mang đồ quan chứ không phải đồ tướng.

Có thể là vì bị thương nên từ tướng trận sang tướng chỉ huy, đồng thời đổi áo để cho chuẩn quy định binh nghiệp thì phải? Thôi thì lại hớp ngụm trà, thấy Hữu Ba không có ý bắt hắn thì cũng muốn hỏi vài chuyện :

– Há chi ngài không bắt ta luôn? Đem đi thụ án cho rồi?

– Tìm không ra còn đòi thụ án. Ngươi nghĩ răng hai tên kia giúp xong đi về như đúng rồi rứa? Tụi nó bị bắt mà Thế tử cho tha vì ơn nghĩa huynh đệ, phạt mỗi tên chịu mấy roi rồi thả về Ái Tử rồi… Khai mãi cũng chẳng chịu khai cho tụi ta biết nhà ngươi ở mô, giờ may tìm ra, không ngờ gần rứa, tưởng chạy đâu xa?

– Mà… rứa rõ ràng sự cớ chưa?

– Ừ… Ngươi coi lấy chừng này tiền (Đặt một bọc tiền trên bàn) mà đi đi, khoan về. Chuyện bữa ta nghe Thế tử kể ngươi phản đồ, ai ngờ dân xung quanh rồi sổ sách thì chẳng có gì hết… Nhà ngươi còn làm Thế tử ăn trầu cau dính phân nữa chơ…

– Rứa là hết giận?! À khoan, vụ nớ thì chắc chưa rồi.

– Không… ngươi không ưa bị chém thành từng mảnh bởi công nữ chơ…? Ta đi qua thấy công nữ mấy lần chém liên hoàn đập con rơm ghê lắm! Nhà ngươi coi giận lắm rồi, Thế tử giải thích như răng cũng không tin! Mà người bảo ngươi lần sau đừng có giúp tội nhơn nữa, làm tụi ta điều tra mệt hơn chi nữa! Té ra là không có cái mệ cho cả! Mà… ngươi răng chữa bệnh cho con nhỏ nớ được là răng?

– À ờ… Ngự Bình sơn thánh cứu nơi.

“Nghe ngu ngu như răng rứa nhỉ?” Hữu Ba nghĩ thầm.

– Bớt đi mậy! Thần tiên không phải ưa là đẻ ưa là không mô! Chừ khuyên ngươi rứa thôi, cầm tiền trốn tạm hoặc về luôn, như răng? Ta đóng ở đây tạm vài ngày coi ngươi tánh đỏ!

Hết bị truy nã rồi, mà về thì sợ bị đánh quá… Thôi tạm xuống tàu, nhìn thấy hắn lên xuống tàu như đúng rồi, bọn quan lính xúm lại nịnh nọt liền. Bùi Trí An tức đỏ cả mặt, mà không làm gì được.

Mở bọc ra, trong đếm khoảng chừng 100 quan?! Nhiều quá, hắn vứt đại mỗi đứa học trò 2 quan, ném cho Trịnh Bình 30 quan. Hắn định kêu Trịnh Bình đi theo hắn vào Thanh Hà nhưng nhớ còn bà Lưu khó bỏ ở nhà một mình… Hay trả ân nghĩa bằng cách cho tên này theo vào Phú Xuân giúp Hữu Ba nhỉ?

Nhưng để Trịnh Bình ở lại thì hắn không biết kinh doanh gì sất, chỉ giỏi việc chạy nhảy. Cho tên này một vé vào Phú Xuân làm việc với mẹ hắn còn hơn. Buộc tóc lên lại, kéo tay tên Trịnh Bình từ dưới đất lên, hắn khuyên nhắn vài chữ :

– Thôi, đây tiền này ngươi cầm lấy mà dụng. Ưa ta xin cho chân làm với Chưởng thuỷ cho.

– Uầy! Cảm ơn ngài! Tụi mấy người thấy chưa!? Ta đây mô ra chức chấp ma quỷ? Là bậc quan nhơn chơ mô ra?!

Nhảy cà tưng cà tưng cả lên, Ngọc Yến chẳng quan tâm gì lắm. Nói chung nhờ cái việc lần này mà biết và làm được nhiều điều : xét về phổ biến chữ và thực tế có thể thấy chữ cũng chưa hẳn khó học, thử đưa ra khỏi Thanh Hà thì cũng coi là khả thi.

Về nữa là hắn không để ý tới người dân di cư tới Thanh Hà : họ bị phân biệt bởi dân cư địa phương cực kỳ, cuộc sống tuy có nhà nhưng vẫn là không đủ, vẫn cực khổ ra sao? Hắn cần có chính sách hơn thay vì đưa họ tới nơi đất khách cô đơn hiu quạnh.

Thêm nữa phải tiến hành thấu hiểu nhân dân, cùng dân trải qua những điều bình thường nhất.

Và thêm nữa… có mấy tên huynh đệ tốt thật. Nãy hắn có hỏi qua gia đình bị gì không, hình như chỉ có hai anh em kia bị đánh phạt, còn người nhà bị giam lỏng rồi thả ra thôi.

Vụ việc lần này suýt nữa làm hắn chết, Phúc Luân có qua Hữu Ba gửi thư cho hắn mà khuyên răn đủ thứ, nhất là việc không được qua lại với Phúc Loan nữa, nhất là giao tiếp với Loan. Hắn đây không biết hận thù ra sao mà ghét tới tận vậy.

Với dặn hắn rửa dọn sân phủ mạnh vào, thêm cái này y cũng không biết là bị cái gì?

Tối ấy, hắn lên trên thuyền ăn cùng Hữu Ba, nghe mấy chuyện đi kiếm hắn mà tha tội. Thêm còn nghe kể Phúc Loan và đám bè đảng ra sức nói hộ là Thế tử làm thế là đúng, nhưng rồi lộ ra hắn chưa chết thì mặt ỉu xìu. Mong thế là đúng để khỏi gặp mặt Phúc Loan.

Giới thiệu Trịnh Bình cho Hữu Ba, được mục sở thị sức bền và khả năng chạy nhanh, lực đá của Trịnh Bình làm Hữu Ba cũng khá tấm tắc. Dù chưa biết ra sao nhưng hứa sẽ nhận về Phú Xuân.

Hắn đây cũng hỏi qua vết thương của Hữu Ba, bị Chưởng thuỷ chửi mắng quá trời. Song hỏi về thần khí thì hắn không đáp, chỉ nói qua loa để giấu giếm đi mấy chuyện kỳ ảo…

– Ê nhưng mà tánh ra nhà ngươi võ vẽ cũng được tề? Mà Thế tử bảo định giết ngươi luôn mặc ra sao, nhưng nghĩ lại ngươi không trung (忠 TRUNG thành) nhưng trung dân… Việc ấy sau ni lỡ Thế tử thành như Vũ Vương thì có ngươi lo việc dân.

– À rứa à?

Hắn quyết thôi về Thanh Hà luôn, nhưng có thì về ở Thanh Hương trước chứ không về thẳng phủ đệ. Đây hắn muốn rút kinh nghiệm, coi có chính sách gì cho người nghèo không… Trị dân đúng là việc mệt thật, hết việc này tới việc khác, còn mấy cái máy chưa biết xong chưa nữa?

Vốn đã gầy vì gần 2 tháng đói khổ, nay còn gầy vì suy tư u sầu. Thanh Hà chỉ lo dân giàu thì thực quá súc sinh cho bản thân hắn! Cả buổi ăn mà cứ coi đi coi lại mấy món đồ ăn, tính đường dựng Thanh Hương thành chốn nông nhưng cũng chưa chắc, việc dịch vụ còn nhiều điều phải lo…

Dân ở đấy toàn làm dịch vụ, làm phu cho người giàu cùng nơi. Vậy thì để giảm nghèo thì phải có tri thức, như định hướng đổi mới của Đảng trong tương lai : Kết hợp phát triển nền kinh tế tri thức với tiến bộ và công bằng xã hội.

Toán học, Sinh học, Lý học, Văn học… như những món ăn mà hắn phải cố đưa cho người dân học vậy. Kích thích họ tìm kiếm và ứng dụng làm nhiều thứ hơn, chứ không dâm chân tại chỗ nữa.

Văn học có hệ thống thầy đồ, Toán học có Đại Thành Toán Pháp 大成算法 của Lương Thế Vinh dạy Đại số, Lập Thành Toán Pháp 立成算法 của Vũ Hữu dạy Hình học. Vật lý và Sinh học thì phải thuê Tây Dương vào dạy… Hợp lý nhỉ? Tri thức thúc ép nhiều nghề và nhiều ý tưởng nở trội mà?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bien-quan-han-tot.jpg
Biên Quân Hãn Tốt
Tháng 1 9, 2026
hacker-truc-tiep-dong-lai-nu-streamer-my-nhan.jpg
Hacker: Trực Tiếp Đóng Lại Nữ Streamer Mỹ Nhan
Tháng 1 31, 2026
luyen-khi-doat-cuoi-nguyen-anh-nguoi-lam-day-la-nu-tan-a.jpg
Luyện Khí Đoạt Cưới Nguyên Anh? Ngươi Làm Đây Là Nữ Tần A!
Tháng 2 5, 2026
song-lai-bay-tam-truong-bach-son-san-y.jpg
Sống Lại Bảy Tám, Trường Bạch Sơn Săn Y
Tháng 3 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP