Chương 75 : Dị ngược tiềm đào
Mắt mờ nhoè, đầu thì ong ong đảo điên liên tục, người đau nhức toàn thân. Cảm giác này phần quá sức, phần do mới tỉnh dậy từ khi bất tỉnh.
Nhưng mờ mờ ảo ảo vật xung quanh, tim vẫn còn đau thoi thóp tưởng đang dần rút đi mọi hơi thở cuối cùng nó sót lại. Ấy cũng đủ cho hắn nhận rõ là mình chưa chết, chưa phải gặp lại quốc phụ quốc mẫu mà được cho thêm cơ hội.
Chợt thấy ai đó cầm đao hơ vào lửa, rồi đem dí sát vào mấy vết thương của hắn. Ừ thì cách này chuẩn chỉ là chữa vết thương, nhưng vết thương chẳng phải khô rồi sao? Mù mờ nhìn rõ chưa kịp đã bị nhét nguyên một cũ khoai lang đâm thẳng vào mồm chặn họng, không la hét được gì hết mà chỉ vùng vẫy thôi. Nhưng tay với cổ thì bị gông, chân thì xích lại nên không chống cự được nhiều.
Rát tận lên não, vùng vẫy làm rung lắc mạnh cả cái đình Minh Hương. Cười khẽ tiếng nữ nhân, tay còn lại móng tay như long trảo bấu chảy máu nguyên sâu tay hắn. Làm hắn chợt nhớ lại lúc bị Diệu Quân đâm móng tay dính độc dược vào, phản xạ tự nhiên làm hắn rung lắc mạnh hơn. Có nhiều khi con người sợ hãi một thứ gì đó nhiều tới mức mà sau phản xạ tự nhiên phản xạ lại, chống cự và trốn khỏi việc bị rơi vào tình cảnh như cũ.
Đôi khi thì nỗi sợ ấy còn mạnh tới mức di truyền tới các thế hệ sau này, làm mỗi nhà lại có những nỗi sợ chung đã khắc sâu thẳm vào ADN của mỗi người trong gia đình.
Thanh đao dần cứa sâu hơn, ngọn lửa cũng như thấm đấm vào trong máu của hắn khi mà nhiệt độ từ thanh đao quả rất nóng, tựa như đang mùa hè ở Hỏa Diệm Sơn vậy. Dúi đầu đối đầu, giọng thân quen nhưng đôi chút khác biệt vang lên :
– Nhà ngươi y chang tên Quý Trạch nớ… Làm ta chịu nhiều thương tổn thể xác rồi lại phản bội? Theo con nhỏ nớ còn coi ta như con ngu đúng không!? Lừa hết ta mấy lần, rõ từ đợt nớ là biết ngay nhà ngươi phản loạn rồi!
Ấy rõ giọng Ngọc Cơ, cô cứa sâu thêm một chút rồi để xuống. Dùng tay thọc thọc nhét nguyên củ khoai lang vào họng hắn, làm Ngọc Yến trợn mắt lên mà nuốt nguyên củ khoai chưa gọt vỏ đã nảy mầm. Ho hóc một hồi, Ngọc Cơ lại cầm đao lên đâm thẳng một nhát vào chân hắn, hỏi nhỏ nhẹ nhưng ngữ điệu đầy sát khí tỏa ra :
– Ngươi không chết? Ta nghe mô… bọn Tây Dương bảo ăn khoai mọc mầm thì chết mà?
Phì cười, khoai tây mọc mầm ăn mới chết chứ khoai lang bị gì đâu chứ? Đang cười thì bị tát cho cái như trời bổ, đang đau đầu nữa nên hắn choáng liền một phát, thở hộc hơi mà khai rõ ra :
– Khoai của tây dương thì rứa… Công nữ lấy khoai lang thì răng được?
– Ờ hơ…?
Nói cái liền tát hắn thêm một bạt, tới mức máu trào ra từ miệng của hắn. Ho liên tục, không nghĩ thực người con gái như này lại rất tàn bạo và máu lạnh, chẳng thương tiếc gì cả.
Đúng là chung một giuộc với nhau, Tử Anh của tương lai hay Ngọc Cơ của quá khứ cứ giận bực lên là đánh rồi cào cấu hắn mấy trảo. Tưởng mình rút kinh nghiệm không xiêu lòng trước nữ nhân của tộc này nữa, ai ngờ về quá khứ lại như trước mà thảm như giờ.
Ngọc Cơ cứ tra khảo hắn việc bảo kê rồi cho họ Vương Diệu trốn đi, rồi đem Diệu Quân vào phòng riêng nửa đêm hò hét om sòm, còn chữ bệnh cho Diệu Quân… vân vân. Chung quy cho hắn là lợi dụng, lôi kéo cô để phục vụ lợi ích cá nhân, toàn bộ là màn kịch để câu kết với phản tặc Trương Phúc Loan.
Không nói không rằng, quả khó giải thích sao cho cô hiểu nên hắn cứ im im như vậy. Hắn thực ngu nên cứ bị đâm thêm cho mấy nhát chẳng chừa.
Nhưng sợ thì sợ thật, cô ta cứ khăng khăng việc bới móc mắt của Diệu Quân là việc nên, cả nhà của họ Vương phải tàn phế là rõ. Hắn lại cho rằng thế là không nên, ảnh hưởng cực lớn tới sự phát triển của cảng phố.
Lần này Ngọc Cơ giận tức cũng là từ ông anh quý là Quý Trạch lây sang cho. Nghe kể trước hai người đi thuyền qua hang Dơi thì bị cướp biển Hoa Nam vây cướp… Ờ thì cũng chẳng sao cả khi mà ông anh Quý Trạch chẳng lỡ tay kéo rồi lấy Ngọc Cơ đỡ liền hai nhát đao.
Cũng may lần ấy cũng hơi có ý nên không chấp, nhưng sau tên Quý Trạch giấu không được việc thân hắn đã 2 vợ, nên Ngọc Cơ như bực tức mà không qua lại bao giờ nữa. Sau gặp Quý Trạch giả làm hộ vệ đầu quân làm đủ thứ cho Phúc Loan thì càng khó tha.
Hay sao gặp tên Ngọc Yến này tính tình tuy đỡ hơn, nhưng cũng dần dà chột dạ, thấy cảnh lại chơi với đám giặc thân cận, tuy bỏ qua mà xả thân giúp để thử vận may. Ai ngờ gặp ngay anh nào em nấy, y chang chủ với chó, khác cái lần này chó khôn hơn chủ.
…
Bỏ đói mấy ngày, Ngọc Yến thực đói dã man, đương cái tuổi mới lớn cần nhiều chất mà làm vậy quả thực khó mà nhịn…
Ngọc Cơ ngồi trước mặt hắn, ngồi ăn từng hạt cơm, lâu lâu còn hất cho mấy con chó hoang ăn. Được bữa cho ăn thì xúc đúng một lần cơm, tức thành cơm cúng cho người âm, hắn phải nhịn giận mà không chửi.
Lúc thì gặng tra xét mà hỏi hắn câu kết, phản bội như sao? Với hắn thì quân tử hay người quang minh không biện lý biện chứng gì cả, nên ăn tát rồi hết tát tới đâm dao, đâm đủ thứ vào người. Chặp dần cũng sợ mà bớt nâng cái tội chó rách của hắn lại.
Tự thấy ngu vì tưởng mấy việc như vậy lính của Phúc Luân ắt không quan tâm, ai ngờ nghe rồi không biết kể tào lao lại, hại hắn không đề phòng mà còn cứng, thành ra khổ như này…
Cầm trên tay mấy bản giấy viết chữ phiên âm, xem qua thấy lạ, coi là ký hiệu mật ám của bọn loạn tặc. Ngọc Cơ có đem bắt hắn đọc hết từ đầu tới cuối, giải nghĩa cho cô coi như nào… Việc đang giảng dạy cho thì hắn ho hộc cả đống máu ra, việc này tất nhiên có cơ nhiên cả.
Tim bầm sinh thì hắn biết mỗi dạng bị rách hoặc hở tim, kiếp trước là bản thân có biết qua. Tình trạng khó thở, tức ngực, nhạy cảm với môi trường xung quanh và ho ra máu như này thì hết 8 phần là rách tim. Nếu như để càng lâu thì hắn càng khó sống.
Sau này cần hạn chế vận động mạnh lại, nếu không thì tình trạng càng tội tệ hơn… Mà vô tâm thật, Ngọc Cơ chẳng đoái hoài mà đưa tờ giấy khác bảo hắn giảng chú lại, tất nhiên dù mệt nhưng cốt muốn phổ biến chữ thì trước tiên tầng lớp tri thức phải ủng hộ đã.
– Ngươi gọi loại ký tự ni là cái chi…?
Tự Ngọc Cơ hỏi hắn, ho ho vài cái, bụng đói meo vì thiếu ăn, xoàng đầu quay cuồng trời đất, trả lời qua loa với công nữ :
– Diệu Quân tân tự hay phiên âm tự chi đó…
Nói ngu quá lại bị vả rồi đập mấy cái, lại phải xin lỗi.
– Ây ây! Dạ phiên âm tự, phiên âm tự! Công nữ đừng đánh nữa!
Nói rồi những vẫn bị đánh, nói kiểu gì cũng làm hắn càng thêm mệt mỏi. Đến lúc hắn khó thở tới nỗi, đáp cho vừa lòng là Ngọc Cơ tân tự xong ngất hẳn đi.
…
Tối ấy, mấy tên lính không ngờ bị đánh úp, đánh tan tành cả ra. Tên thì vặt cổ, tên thì thương đầu thương bụng, ngạt thở mà ngất… Tất cả tựu chung do Linh Thiều và Thanh Nhơn đang đột nhập giải cứu Ngọc Yến.
Hai tên này đang làm việc thì xin nghỉ, nghe tin Ngọc Yến vị bắt thì vì tình nghĩa với nhau mà đi cứu. Vào trong đình Minh Hương nhờ được người dân chỉ điểm, thấy cả người lẫn đao, nhưng thanh đao đang ngay trong tay Ngọc Cơ nằm trên võng. Chúng chỉ biết bí mật vác Ngọc Yến lên mà chạy đi.
Ấy nhưng đột nhiên có tên lính phát giác mà tri hô cả lên, Đỗ Thanh Nhơn chưa muốn phạm tội lớn nên cho hắn một bạt tai bay cả mấy chiếc răng.
Lính tráng xung quanh tên nào thuộc tốp lính cũ thì ngồi yên xem kịch, còn quan quân còn lại khốn đốn mà bắt vượt ngục.
Đỗ Thanh Nhơn thực lực lưỡng, lại thêm hạc hình quyền mà bay nhảy tứ tung không ai cản nổi. Súng đạn chí choé mà hắn cầm đại đao đỡ né hết, phản xạ của hắn tính ra lại nhanh mà còn chuẩn. Tay không mổ phải tên nào thì tên đó bay cả mấy mét ra xa.
Kèn trống inh ỏi, hai tên lên sẵn xuồng mà chèo khẩn gấp chạy về hướng ra biển. Việc chèo ngược dòng thì lại về Phú Xuân, âu không ổn.
Đỗ Thanh Nhơn ít mưu trí, vô tư nên cần Nguyễn Linh Thiều chỉ đường đi nước bước mà chạy trốn, chứ không lại vô công. Thấy lính đuổi theo ghê quá, chúng phải lui mà tấp xuồng vào bên bờ hữu sông Hương, tiếp tục chạy chân đấy.
Xưa tối om, đâu ra ánh sáng lúc tối? Nên thành ra bóng người hoà cùng màn đêm mà chạy gấp, mấy tên lính triều đình lên bờ lề mề không kịp đuổi theo…
Tối thì tất cũng có kẻ canh làng, thấy hai tên bị truy đuổi hay sao mà chạy gấp vào cái làng Lại Ân của mình, Trịnh Bình đang lúc rảnh rỗi, chắc biết làm gì liền mở mồm ra ngăn lại :
– Dừng lại! Bây ni đi mô?!
– Đ.ệ.ch cụ mi! Đi mô việc mi à?! Cút ra cho tau (tao)! (Thanh Nhơn)
Nghe ngứa tai, Trịnh Bình tung một cước nát banh đất ngay trước mặt hai kẻ kia mà răn đe. Không muốn lâu lắc, lưng vác Ngọc Yến tay vác Linh Thiều, Thanh Nhơn lộn nhào phát qua đầu của Trịnh Bình, chạy như mây như mưa tiếp.
Trịnh Bình thân thần tốc, chạy mấy bước tựa Hermes của Hy Lạp mà bắt kịp hai tên kia rồi. Linh Thiều rõ tên này khó lượng mà ra hiệu cho Thanh Nhơn dừng chân, xuống người mà khai nói cho rõ chuyện :
– Huynh đệ thông cảm! Nhà ta huynh trưởng đang bị bắt oan, đương lúc ấy “Huynh đệ đồng tâm, kỳ lại (lợi) đoạn cam (kim)” (câu trong Kinh dịch : Huynh đệ cùng nhau, sức chặt cả vàng) Mong huynh hiểu cho.
Chẳng rõ như nào, Trịnh Bình lại ra hiệu cho chúng vào tạm nhà tranh của hắn mà núp tạm, còn bản thân hắn lại quay lui, gặp lính triều đình tra xét thì khai không biết…