Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
gap-bat-dau-bi-cuong-hon-lam-sao-bay-gio.jpg

Gấp! Bắt Đầu Bị Cưỡng Hôn Làm Sao Bây Giờ

Tháng 1 21, 2025
Chương Phiên ngoại Lạc Tiểu Khả (ba) Chương Phiên ngoại Lạc Tiểu Khả (hai)
dd14caa3679e48b5c3920c5ab0c23d36

Ta Cao Hơn Trời

Tháng 1 15, 2025
Chương 204. Sáng lập tam giới Chương 203. Làm người làm quan
dai-tan-phu-hoang-ta-that-chi-muon-tu-ve-a.jpg

Đại Tần: Phụ Hoàng! Ta Thật Chỉ Muốn Tự Vệ A!

Tháng 1 21, 2025
Chương 562. Đại kết cục Chương 561. Cực hạn sợ sệt, Hồ Hợi bảo đảm
dao-qua-boi-duong-chi-nam-tu-tu-hon-hien-truong-bat-dau.jpg

Đạo Quả Bồi Dưỡng Chỉ Nam: Từ Từ Hôn Hiện Trường Bắt Đầu

Tháng 2 2, 2026
Chương 319: tìm người hợp tác Chương 318: thăng giai chi mê
ta-ro-rang-muon-lam-nha-huan-luyen-a.jpg

Ta Rõ Ràng Muốn Làm Nhà Huấn Luyện A

Tháng 2 24, 2025
Chương 445. Truyền thuyết Chương 444. Mạnh nhất Pokemon đạo cụ
tu-ke-chep-van-den-toan-dai-luc-sieu-sao.jpg

Từ Kẻ Chép Văn Đến Toàn Đại Lục Siêu Sao

Tháng 2 3, 2025
Chương 681. Tân Thế Giới, chúng ta tới rồi Chương 680. Có như vậy chân thực mộng sao
tu-moi-ngay-mot-que-bat-dau-che-tao-truong-sinh-tien-toc.jpg

Từ Mỗi Ngày Một Quẻ Bắt Đầu Chế Tạo Trường Sinh Tiên Tộc

Tháng 2 8, 2026
Chương 338: Thần thông hạt giống (4) Chương 338: Thần thông hạt giống (3)
phong-than-de-cho-nguoi-thu-quan-khong-co-de-cho-nguoi-chem-thanh-nhan-a

Phong Thần: Để Cho Ngươi Thủ Quan, Không Có Để Cho Ngươi Chém Thánh Nhân A

Tháng 1 8, 2026
Chương 920: Chém hết quần ma, Trường Thanh Đạo Tổ! (hoàn tất) Chương 919: Thông thiên xin chiến, Trường Thanh tính toán!
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 72 : Giao đấu (Hậu sự)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 72 : Giao đấu (Hậu sự)

Đồ Cơ với mấy lão thầy xung quanh cứ tặc lười luyến tiếc, tuổi trẻ tài cao mà sao mắc tội cả hai phe phái, hết đây tới khác. Kết cục vẫn chết thảm, như Đồ Cơ nghe về Thanh Hà công đời thứ 2 vậy.

Trên ngựa, Phúc Luân thế tay long mà móc thẳng mũi hắn rồi vật ngược lui sau. Máu mũi chảy lồng lộn, còn bị bạch mac một cước đá văng ra xa.

Phúc Luân lao từ ngựa xuống một đạp bay đao đi, gót chân đập thẳng đầu Ngọc Yến. Xong rồi cầm cổ bóp mạnh giơ lên, nói :

– Thực ngươi quá khó đoán! Toàn bộ tội ắt chi nhận? Phản kháng tới chết thì thôi ư? Bổn Thế tử không nói chi nữa hết! Uổng công tin tưởng của ta cho ngươi!

Cái rồi vứt mạnh hắn xuống đất, đá phát chìm ngủm dưới sông Hương mất tiêu. Máu đỏ cả một dòng nước, người dân xung quanh thấy mà lao ra coi, nhiều kẻ tiếc thay mà khóc hộ cho…

Chuyện tày trời hắn làm quá nhiều, kẻ quân vương đối với hắn chẳng thấy làm hay. Trọng những kẻ án danh đợi lệnh, chứ chẳng ưa việc việc gì cũng toàn do bề tôi tự nghĩ tự làm cả, như thế một kẻ rồi lây sang nhiều kẻ thì sao mà tập quyền?

Dưới nước, Ngọc Yến đang dần suy ngẫm về việc này. Cũng là hắn không ngờ Phúc Luân như vậy cũng dễ bị kế của Phúc Loan lừa lọc, hắn đây ngu ngốc vì tưởng lợi dụng Loan mà kiếm lợi được, chẳng hay quên không để ý lính tráng dò thám.

Đôi lúc hắn không quá để ý ánh nhìn người đời, chơi với người xấu nhưng tốt và không tham gia cũng được, giúp kẻ ác quy thiện hay gì, tha thứ cho kẻ thù… Với hắn : cứ là người Việt Nam thì không ai là thù cả, phải giúp tất cả.

Tư tưởng của hắn là ảnh hưởng của cụ Hồ Chí Minh, người khác với những đồng chí khác ở chỗ : luôn coi bốn bể là bạn bè, không coi ai là không yêu nước cả. Cho nên trong đối sách của người nêu rõ ra thì tranh thủ sự ủng hộ của những mọi thành phần trong xã hội trong việc thực hiện cách mạng.

Đối với địch thù, người cũng tôn trọng mà không bao giờ coi là thù địch. Chính cái ấy mới làm ra sức mạnh cách mạng, vị tha với người Việt Nam mà lấy toàn dân làm lực để tiến hành những bước tiến lớn.

Chẳng qua hắn cũng yêu mến mà học theo, nhưng mà thời này thì đâu như hiện đại? Họ cũng chưa bao giờ chiến đấu thực vì mục tiêu chung mà đối đầu, với sự ác độc của con người còn dã man…

Lại thấy ông Lạc bơi thong dong mà vào thẳng vào mồm hắn. Vị tanh tanh vốn hắn không thích mà bỏ cá ra ngoài bữa ăn, mà đây nguyên con cá chui vào mồm khiến gần ộc ra bãi ngay dưới nước.

Cảm thấy con cá trườn từ từ xuống bụng, vẫy vẫy làm hắn đau bụng cả lên.

…

Cũng mấy phút rồi, quân lính vây xung quanh hai bờ nhằm coi hắn có ngoi lên không. Phúc Luân dựng trại, thấy mấy thầy lang tới chưa trị cho hai tên tướng của mình.

Trương Văn Hạnh tới ngay bên, lắc đầu ngao ngán mà nói với hắn :

– Lương nhơn uổng tử, thiên địa vô thanh… (Người tốt chết uổng, trời đất không lời nên…).

Lườm mắt qua, lại lời Phúc Luân mà đáp lại :

– Lương nhơn mà không thanh minh, minh bạch chánh đại, thì răng thiên địa lại không mở lời?

– Con coi tánh hắn còn trẻ, đôi chỗ không hay. Nhưng lý quen Phúc Loan nhập phân, nhập bông gòn thì được chi? Phúc Thuần chết thực Lễ thượng đau bệnh mấy ngày đêm, với Diệu Quân chơn (chân) thực tàn phế, chẳng nào qua mắt được! Hắn cho người Vương gia lên thuyền bỏ chạy thì hợp lễ ban ơn thôi mà?

– Thầy không rõ, chơ hắn dần dà thoát quyền, có hay không thì mua bán với giặc cũng là giặc! Từ nhỏ hoá lớn, xấu thì đã lâu, tốt thì mới đây. Việc nớ chỉ cần có ý với kẻ thù thì diệt trước kẻo loạn. Thế mới nhanh chóng được, xử lý đỡ mệt.

Bằng lối nào đó, Phúc Luân luôn cảm thấy bất an về Ngọc Yến. Thực vì Ngọc Yến theo hắn không vì muốn ghi danh hay phò chúa, mà là mong hắn vì dân mà trị, thương dân mà chăm. Điều ấy Phúc Luân rõ, nhưng khổ nỗi hắn vẫn đặt lợi ích mạng sống của mình lên trước tạm đã.

Nếu Ngọc Yến làm quan thời thái bình thì hắn đã đỡ mệt rồi, chỉ đương lúc loạn thế thì tư tưởng như hắn khó mà sống khó mà dụng được. Tuy sợ dính kế, nhưng độ tin tưởng vốn không cao, khó dùng thì đành vứt đi như hàng khó dùng, không hiệu.

Chợt đám lính Thanh Hà với người dân ào ra đòi tiếp cận bờ cảng, tình hình loạn cả lên. Người ta có kẻ lấy cả hoa cúc hay cúng lễ, cúng cô hồn mà ném xuống.

Thuyền thương nhân thì vì bạo loạn lên tê liệt, không ai bốc hàng với cập cảng cho cả. Kẹt cứng ngay tại sông Hương.

…Từ dưới nước vụt lên hai tay bám vào bờ mà leo lên. Mệt mỏi, chỉnh lại kính rồi hít sâu để định thần lại, thấy người dân xung quanh tản ra vì sợ, hắn nói qua loa trấn an dân chúng.

– Bổn thần hạ là thấy người ái dân… biết trị quốc mà tin theo, vốn chẳng vì lễ nghĩa Nho gia mà thành. Với loạn đảng như Lễ thượng vốn chưa trở mặt ra, đối diện không cần thẳng thắn, nay ta không ngờ người lại cũng thù hận như rứa mà làm cớ sự như ri?

Đáp lại lời hắn, xuống ngựa mà nói ngay :

– Thực ý như rứa thì ta nhận… Ngươi thực thanh liêm, nhưng không trung thần đủ. Thôi lần ni coi coi có đủ lực không mà dám tự ý chơi với lão hồ ly nớ?! Non nớt không biết phạm lỗi hay răng?! Hận thù chúng ta đều có… Ngươi chết nếu thực tính kế ta từ đầu thì đáng! Không thì lòng chưa trung quân thì coi như uổng, sống được bổn Thế tử xét cho mà nghĩ lại!

Nói vậy là vì Phúc Luân hận xương tuỷ thấm qua việc Cả Chương chết. Thằng nào qua lại với Phúc Loan với hắn đều là cặn bã, riêng anh em trong họ tuy ghét nhưng không làm gì được. Lần này nghe giải trình thì vẫn lỡ rồi mà giết tiếp, coi tài nghệ như nào, được thì tha cho.

Vốn sẵn cứ thấy không tin tưởng là vì mục tiêu của đối thủ, Phúc Luân đành cho là do mình cũng vài phần nghi ngờ mù quáng, nhưng có thể Ngọc Yến tính sẵn để lấy lòng tin hắn rồi giết hắn…

Ho vài cái, oang oang cả đầu lên vì hậu bệnh. Phúc Luân lại rút Thái A kiếm ra, nghĩ lại tên kia đưa thần khí cho hắn thì chứng tỏ cũng không ý tính kế từ đầu được, xem ra là hắn suy diễn chưa xuôi.

Kể từ khi nhận Thái A kiếm, hắn tưởng kiếm thần do ai rèn hay ban xuống thật, lúc ngủ mơ ác mộng cứ có ánh người chỉ hắn đi về phương Nam mà tiến. Ngọn lửa Thái A rực cháy như ý chỉ tinh thần của tộc Nguyễn Phúc : kiên cường, bất khuất và khó dập được mặc gian truân.

Thấy Ngọc Yến người hồi phục, vết thương tựa như hẳn lành mà lấy làm lạ. Chẳng nói chẳng rằng mà lao tới quẹt kiếm từ dưới lên định vào vết thương cũ của hắn.

Ngọc Yến đỡ lấy, tốc độ của Kim Long so với Bạch Hổ nhanh rất nhiều phần. Mấy đoàn chém qua chém lại thôi đã làm Yến hắn đây máu chảy như tươm như cũ.

Thực ông Lạc chỉ chữa được đúng một loại thương tích, nên lão chọn hắn chỗ đau nhất mà chữa. Đao thì khó mà đâm, nhưng kiếm loại lưỡi cong thì thực song toàn.

Làm thợ rèn hắn biết rõ : kiếm lưỡi cong là sự kết hợp hoàn hảo giữa đao và kiếm. Một đâm sâu vào vai trái của hắn mà móc lên phọt máu tung toé ra. Hắn cũng chém mạnh vào tay sau của Phúc Luân nhờ một cú xoay người.

Vì đạo đao pháp hạn chế bay nhảy nên muốn hậu chiến thì phải toàn dùng thế xoay người như thế. Chỉ rằng hắn tiếc giáp này hắn rèn, nay làm thế này quả thực xót công.

Tự Linh bỗng đâu ném cho hắn thanh Huyễn Nguyệt trường đao, hắn lơ ngơ lóng ngóng bắt không tới mà làm thanh đao rơi rầm xuống mặt đường. Lính Thanh Hà mặt khác lại bị Hữu Công ra hiệu mà ra sức phản kháng lính triều đình.

Tuy không có giáp trụ nhưng lê của Bao Vinh cũng như Hoa Lang, phường rèn Bao Vinh là của Hoa Lang như của họ Hoàng Quý truyền nhau 4 đời. Đâm cái xuyên qua cả lớp giáp mỏng của mấy tên lính.

Khác với các nước Đông Nam Á khác, Đại Việt sử dụng hoả khí rất nhiều, thành ra chiến trận có khi có giáp có khi chỉ mang vải áo quần. Giáp có thì mỏng, riêng võ tướng hay lính cận chiến đầu hàng mới mang, chứ từ sau bị súng bắn thì giáp truyền thống không hợp với việc chống sát thương nữa.

Xung quanh thì loạn, hắn thì cố nâng rút thanh đao từ dưới đất lên. Trường đao nặng tận 35 cân (tức 21kg) sức hắn thì đang yếu vì mấy chỗ thương tích khác còn đau, cơ bắp nãy cận tử thì bị quá tải nên thành ra thiếu lực vô cùng.

Loay hoay lại bị Luân chém phát ngay lưng mà bồ nhào ra, lăn quay mấy vòng nhưng cũng kịp lấy được trường đao trong tay. Một chẻ tuy né được nhưng Luân nhìn thấy cả mặt đất nứt đôi.

– Có ý giết người như rứa mà bảo không có ý? Rõ ràng là câu đảng với giặc!

Tức giận thay, Ngọc Yến hắn đây người mệt toàn thân, mấy nay lo công nghĩa mà bị vu khống, bực tức liền mất dạy mà phán ngay một câu :

– Người ngu hay thực có ý chi?! Ta tánh kế người thì đã không rảnh mà đợi người đưa lính tới rồi giơ mặt ra lộ với Phúc Loan rồi! Ngài ngu thì ngu vừa thôi chơ? Nghĩ răng vứt bừa bãi phân, nhập tí bông đối đáp nhau như rứa mà coi được à?! Ta rứa thì đã không…

Đang nói thì người gục xuống, người đau như cắt, nhận thức mất dần. Lại thấy một kiếm của Phúc Luân nhằm về phía mình… Hắn đây cơ thể tuy được ông Lạc cứu đỡ một phần, nhưng nội thương và các vết thương khác vẫn không nguôi.

Ông Lạc là con cá thần kỳ thực, chỉ tuy mấy người lão từng giúp qua thì bản mệnh của họ không lớn. Một thương tích nặng lão cứu được, nhưng mạng người đó sau khó mà chu toàn…

Vì lão chỉ lo được ngang mức đó, ngoại trừ việc khuyên răn lâu lâu ra thì hết. Hiện thân của ông Lạc như của biển lớn, có những thứ cho một cách tự nhiên nhưng cũng những lúc vô tình mà không cảm xúc để cưu mang.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-nay-tu-tien-qua-muc-dung-dan.jpg
Người Này Tu Tiên Quá Mức Đứng Đắn
Tháng 1 21, 2025
dai-duong-vo-ta-vo-tac-thien.jpg
Đại Đường, Vợ Ta Võ Tắc Thiên
Tháng 1 10, 2026
dai-tan-bat-dau-tuu-kiem-tien-truyen-thua-bo-vo-tu-tien
Đại Tần: Bắt Đầu Tửu Kiếm Tiên Truyền Thừa Bỏ Võ Tu Tiên
Tháng 12 8, 2025
bien-thanh-my-thieu-nu-ve-sau-ban-be-cung-phong-khong-duoc-binh-thuong.jpg
Biến Thành Mỹ Thiếu Nữ Về Sau, Bạn Bè Cùng Phòng Không Được Bình Thường!
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP